Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 78
Phần 78

Đa Long cùng Trương Khang Niên hai mặt nhìn nhau, trong lòng không hẹn mà cùng chung một ý nghĩ:

“Chỉ có Song Nhi của Vi huynh đệ là tốt nhất, những nữ nhân khác, tranh giành tình lang thật là đáng sợ… ”

Thủy Sinh lúc này kích động đã qua đi, cũng có chút hối hận, nàng sợ liếc nhìn Tống Thanh Thư, thấy hắn không tỏ ra thái độ, lặng lẽ le lưỡi một cái, nhìn thấy rất đáng yêu, may là nơi của bọn họ cũng cách khoãng xa với mọi người, không thì một đám nam nhân nhìn thấy nàng như vậy, thì sẽ biết rõ ràng một nữ nhân thân cải nam trang, lại có thêm một cô nương xinh đẹp tuyệt trần như vậy, e rằng sẽ lại nhấc lên thêm một cơn phong ba khác nữa…

Hạ Thanh Thanh không nhịn cơn tức giận dậm chân, tức giận nhìn Tống Thanh Thư, nghĩ thầm cái tên Vi Tiểu Bảo làm sao mà ngu như vậy, đáp án đã đưa đến tận tay, lại để cho nam nhân khác chui vào chỗ trống, lại bắt đầu suy nghĩ dùng lý do gì mà chốc nữa đem được hắn mời vào trong khuê phòng của mình…

Tống Thanh Thư vốn là cũng không xem chuyện này to tát, thế nhưng vừa rồi lúc vừa tiếp xúc với ánh mắt của Hạ Thanh Thanh tựa như nàng đang trách móc hắn, trái tim run lên, không nhịn được hắng giọng một cái, há miệng nói:

– Tại hạ cũng vừa vặn có một câu đối, mong rằng Ôn cô nương chỉ giáo.

Hạ Thanh Thanh ánh mắt sáng ngời, nghĩ thầm dù cho câu đối của ngươi kém cõi, ta cũng có cớ để mời ngươi vào rồi, bổn phu nhân là ra đề mục, đương nhiên là do ta quyết định!

– Vi công tử tài cao, nhất định câu đối sẽ không giống như người bình thường…

Tống Thanh Thư đứng lên:

– Ôn cô nương vế trên là “Yên tỏa trì đường liễu” vế dưới của tại hạ xin đối là “Đào nhiên cẩm giang đê”.

Lúc trước đó mọi người đối với câu đối dưới, mặc kệ là hay dở ra sao, luôn có một đám người xoi mói bình phẩm, nhưng Tống Thanh Thư vừa xướng lên câu đối xong, trong đại sảnh lại rơi vào một sự yên tĩnh quỷ dị.

Đôi mắt đẹp Vương Ngữ Yên hiện ra sắc thái kỳ lạ, lặng lẽ nhìn Tống Thanh Thư, trong lòng tân tư: “Biểu ca nếu có được tài hoa như hắn thì tốt bao nhiêu…”

Hạ Thanh Thanh thì vui mừng, nhìn quanh bốn phía, mỉm cười nói:

– Vi công tử với câu đối này trong đêm nay là tốt nhất, nói vậy các vị có ý kiến nào khác không vậy?

– Được!

Một đám người liền vỗ tay ầm ầm khen hay, dù rằng luyến tiếc, nhưng ít nhất phong độ vẫn có, dù là lời nói có đôi khi thô tục, mọi người tuy rằng đều là khách làng chơi, nhưng khách làng chơi mấu chốt phong thái của khách làng chơi vẫn phải có, đáp án của Tống Thanh Thư xác thực là đứng đầu, không ai ngu dốt gì bây giờ lấy trứng mà chọi đá…

Hạ Thanh Thanh duyên dáng nở nụ cười xinh đẹp, khiến cho toàn bộ mọi người đều chảy nước miếng nhìn theo bóng lưng uyển chuyển của nàng.

Rất nhanh có một nha hoàn tiến đến mời:

– Vi công tử, Ôn cô nương cho mời.

Mỉm cười, Tống Thanh Thư đàng hoàng đi theo phía sau nha hoàn, bỏ lại sau lưng ánh mắt những nam nhân còn lại hâm mộ ghen tị nhìn theo hắn.

– Đại sắc lang, đồ dâm tặc!

Thủy Sinh trong lòng buồn bực, ngồi xuống nốc vào chén rượu.

– Thủy muội muội, Tống công tử thanh lịch phi phàm, không hẳn là người… như muội nghĩ tới vậy đâu…

Vương Ngữ Yên khuôn mặt đỏ lên, hai chữ “ dâm tặc… “ nàng thực sự không nói ra được, thấy dáng dấp Thủy Sinh một bộ ghen tuông, đều là nữ nhân, nên liền khuyên nhủ.

– Hừ… hắn có làm gì thì mặc kệ, cùng muội đâu có quan hệ gì…

Thủy Sinh miễn cưỡng cười gượng, hai tay chống cằm, ngồi suy nghĩ như là xuất thần.

– Ưm… làm sao trong đại sảnh chợt quạnh hiu vậy, Tống đại ca đâu rồi?

Vi Tiểu Bảo vừa mới quay trở lại, nghi hoặc hỏi, trong lòng đang bực bội, chính hắn theo con đường quen thuộc vào hầm rượu, vừa vặn đụng tới một gã sai vặt cùng một đứa nha hoàn đang vụng trộm, tuy rằng được một phen no nê con mắt, thế nhưng không thể ở trong hầm rượu quá lâu, vì vậy nên mới trở về.

– Cái gì?

Nghe được Tống Thanh Thư bị danh kỹ Ôn cô nương mời tiến vào khuê phòng, Vi Tiểu Bảo sắc mặt quái lạ, vô cùng đau lòng: “ Con bà nó, lão tử trãi qua gian khổ trăm bề, tốn tờ ngân phiếu mới dò hỏi được, lẻn vào tới trong khuê phòng của nàng đổi bình hương tửu bình thường thành mê xuân tửu, vốn định là mây mưa, nào ngờ lại thành toàn tiện nghi cho hắn! Ạch… đi cùng chung tên mặt trắng nhỏ này, số đào hoa của mình quả thực là bị tổn thất lớn a…

Vi Tiểu Bảo liếc nhìn Vương Ngữ Yên cùng Thủy Sinh, không có nàng nào là chú ý đến hắn, trong lòng lại thêm oán hận.

Đi theo nha hoàn tới một gian phòng nhỏ tỉnh lặng, vừa vào cửa thò có một mùi hương thơm ngào ngạt nức mũi Tống Thanh Thư, bất kỳ nam nhân nào cũng đều sẽ bị loại này hương thơm làm cho mê hoặc, hắn thầm nghĩ:

“Không biết danh kỹ cổ xưa cùng hồ ly tinh khéo léo thời hiện đại so nhau, ai thủ đoạn cao minh hơn đây… ”

– Vi công tử xin mời đến ngồi.

Tống Thanh Thư ngây người khi từ phía sau bức rèm truyền đến giọng nói mê người của Ôn cô nương.

Ở bên cạnh nàng ngồi xuống, Tống Thanh Thư mới có cơ hội khoảng cách gần quan sát tỉ mỉ đến nàng, chỉ thấy nàng đã thay đổi một bộ xiêm y bằng lụa mỏng màu hồng nhạt lụa mỏng đơn bạc, thân dưới mặc cái váy trong suốt màu phấn hồng, một thân trang phục gợi cảm diễm lệ khiến cho Tống Thanh Thư tâm động không ngừng.

Hạ Thanh Thanh nụ cười nhẹ nhàng tràn đầy, lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu, cái váy hướng lên trên hơi chút vung lên, cặp bắp đùi đầy đặn tận lộ ở trước mắt hắn, đuôi lông mày khóe mắt, đều là ý xuân, một đôi mắt long lanh tựa như muốn chảy ra nước.

Tống Thanh Thư mặt không khỏi có chút đỏ lên, theo bản năng cúi đầu không dám nhìn thêm nữa.

Hạ Thanh Thanh trong lòng ngạc nhiên, lời đồn nói Vi Tiểu Bảo là loại người tham hoa háo sắc, nào ngờ hắn đã vậy lại còn ngượng ngùng.

Đã làm phu nhân, từ lâu nàng không còn là tiểu cô nương ngây thơ nữa, hơn nữa vốn là nhi nữ xuất thân trong chốn giang hồ, cho nên bên trong hành động cử chỉ của nàng không có do dự nhiều, nàng chỉ một lòng nghĩ không lộ ra kẽ hở để hoàn thành nhiệm vụ, dĩ nhiên không để ý lúc mình khêu gợi phong tình vạn chủng vốn chuyện này chỉ nên dành riêng cho một mình phu quân của mình là Viên Thừa Chí mà thôi.

Tống Thanh Thư lại có chút ảo não, tại sao mình lại biểu hiện như một sơ ca vậy, thời hiện đại thì mỗi lúc gặp dịp thì chơi, có kiểu chơi nào mà mình đã chưa trải qua, thu thập xong nỗi lòng, hắn ngẩng đầu lên mỉm cười hỏi:

– Không biết đề mục thứ ba của Ôn cô nương là cái gì vậy?

– Đêm trường còn dài, có nhiều thời gian, công tử cần gì phải nóng ruột?

Hạ Thanh Thanh tinh ba lưu chuyển, nở nụ cười:

– Hôm nay nhìn thấy công tử đại tài, tiểu nữ khâm phục không thôi, trước tiên kính công tử một chén rượu.

Nhìn đôi tay thon dài trắng nõn của nàng bưng chén rượu nhỏ, Tống Thanh Thư có chút miệng đắng lưỡi khô, đưa tay ra nhận lấy, trong lúc vô tình đụng tới làn da mềm mại của nàng.

Hạ Thanh Thanh trong ánh mắt lúc này lóe lên một tia hàn quang, nàng nghĩ thầm nếu không phải vì kéo dài thời gian để chờ nhóm của Viên Thừa Chí đang trừng trị đám thị vệ vòng ngoài, thì nàng đã dùng một chiêu kiếm giết hắn ngay bây giờ rồi.

Tống Thanh Thư đối với Ôn cô nương nhu hương nhưng bên trong ẩn giấu sát cơ không chút nào cảnh giác, hắn đem chén rượu uống một hơi cạn sạch, rượu chảy vào trong bụng, hóa thành nhiệt khí bảy phần, nhưng cũng không xóa được cảm giác da thịt mát lạnh từ cánh tay của nàng truyền đến.

– Ôn cô nương từ nơi nào đến đây vậy?

Tống Thanh Thư mở miệng hỏi, thời hiện đại, hắn thường cười nhạo có một bằng hữu, mỗi lần đi lầu xanh, thì thường khuyên cô gái làng chơi hoàn lương, không nghĩ tới mình bây giờ cũng không nhịn được nổi lên tâm tư giống như vậy, vô cùng tiếc hận một nữ nhân xinh đẹp xuất chúng như thế, làm sao mà lại lưu lạc phong trần?

– Tiểu nữ từ lâu đã quên mình ở phương nào rồi.

Hạ Thanh Thanh né tránh tâm tư hiện tại, mặt giãn ra cười nói tiếp.

– Đêm nay lương thành mỹ cảnh, chúng ta chỉ tâm sự chuyện phong hoa tuyết nguyệt có được không? Hà tất phải nhắc lại những chuyện thương tâm ngày trước.

Một cái nhíu mày, một nụ cười tươi, Hạ Thanh Thanh đem hình ảnh một nữ nhân phong trần đau khổ bất đắc dĩ diễn đến vô cùng nhuần nhuyễn.

– Là do tại hạ thất lễ.

Tống Thanh Thư nghĩ đến lời nói mới rồi của mình khêu gợi lại chuyện thương tâm của nàng, nên hắn có chút băn khoăn.

– Một chén rượu này xem như tại hạ bồi tội.

– Công tử là quý khách của tiểu nữ, làm sao dám để công tử tự một người uống rượu giải sầu cho được.

Hạ Thanh Thanh mỉm cười nhợt nhạt, tay cầm lên bình rượu mê xuân tửu bị Vi Tiểu Bảo đánh tráo để kế bên, rót ra chén, uống một hơi cạn sạch…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229