Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 106
Phần 106

Diệt trừ được một đại họa trong lòng, Khang Hy mặt rồng vô cùng vui vẻ, ngay đêm đó ở trong cung thiết yến, chiêu đãi Đông Phương Bất Bại, Vi Tiểu Bảo cùng với đoàn người Tống Thanh Thư.

Trong bữa tiệc Cưu Ma Trí đột nhiên đứng dậy hướng về Khang Hy xin cáo từ, Khang Hy sững sờ, còn tưởng rằng là lão phiên tăng bị ngượng không chịu nổi về trận giao đấu vừa rồi trên đỉnh Ngọc Hoàng lập tức trấn an nói:

– Pháp Luân Minh vương võ công cái thế, mọi người đều biết, chỉ một lần thất thủ, thì cũng đâu có cái gì quá mức, hà tất phải rút lui?

Cưu Ma Trí hai tay tạo bái lễ cung kính đáp:

– Hồi bẩm hoàng thượng, bần tăng cũng không phải là xem nặng vinh nhục, chỉ là võ công của bần tăng đã xảy ra chút sự cố, có một số vấn đề nghi hoặc, cần phải về Thổ Phồn thỉnh giáo cao nhân tiền bối ở Ninh Mã Tự để nhờ giải đáp, mong rằng hoàng thượng thứ lỗi.

Tống Thanh Thư cũng nói:

– Hoàng thượng, tại hạ đối với tình huống của Pháp luân Minh vương cũng có biết được ít nhiều, Pháp luân Minh vương quả thật là nói không ngoa.

– Nếu đã như vậy, thì trẫm cũng không làm khó quốc sư, đợi chốc nữa trẫm sẽ sai người viết quốc thư kết minh, quốc sư mang về Thổ Phồn, đây cũng là chuyện tốt giữa hai nước.

Khang Hy rất nhanh phản ứng nói.

– Có thể cùng Đại Thanh kết minh, quả thật là chuyện may mắn của Thổ Phồn.

Cưu Ma Trí lộ vẻ vui mừng, chuyến đi Trung Nguyên này cỉa lão, tuy rằng không xem là thành công, nhưng cùng Mãn Thanh kết liễu minh ước, trở về Thổ Phồng đương nhiên rất là thoả mãn.

– Nghe tiếng đã lâu cao tăng Liên Hoa Sinh đời trước của Ninh Mã Tự bế quan mấy chục năm, tu vi đã tiếp cận cảnh giới quỷ thần. Mong rằng Pháp Luân minh vương thay mặt bản tọa truyền lại, bản tọa khi nào sắp xếp được thời gian ổn thỏa, sẽ đi tới Ninh Mã Tự, lĩnh giáo tuyệt thế thần công của cao tang Liên Hoa.

Ngồi ở vị trí đầu Đông Phương Bất Bại để chén rượu xuống, từ tốn nói.

Cưu Ma Trí nghiêm túc nói:

– Ninh Mã Tự sẽ quét đường đón lấy Đông Phương giáo chủ.

Đông Phương Bất Bại gật đầu, tự rót tự uống.

Sau đó mấy ngày, Tống Thanh Thư ở trong trong hoàng cung nhàm chán, tiệc rượu qua đi đến ngày hôm sau thì Cưu Ma Trí đã khởi hành về Thổ Phồn, Vi Tiểu Bảo cũng nóng lòng quay về nhà ôm Song Nhi, Đông Phương Bất Bại hành tung quỷ bí, cũng không biết y đang ở nơi nào, chỉ còn lại có một Tống Thanh Thư nhất đẳng thị vệ, đi lại ở lại trong cung.

– May là Khang Hy nể tình ta là người trong giang hồ, đặc biệt khai ân không cần ứng tên điểm danh mỗi ngày, tránh khỏi mỗi ngày ở trong hoàng cung xoay quanh tuần tra.

Tống Thanh Thư lẩm bẩm.

Dựa theo ý của Khang Hy ý tứ, hắn bình thường thì không có làm cái gì cố định, chỉ khi nào có yêu cầu thì mới thông tri cho hắn.

Thấm thoát thời gian đã một năm trôi qua, tự nhận biết võ công của mình ở trong cái thế giới này cần phải tu luyện nhiều hơn, nếu không muốn giữa đường đứt gánh, nên hắn cũng tận dụng để nghiên cứu tận học tu luyện thêm…

– Ai, hàng ngày trôi qua giống như cứ chờ đợi một ngày nào đó sẽ có tiểu thư đến lâm hạnh, cái cảm giác này thật khó chịu a…

Đêm khuya Tống Thanh Thư đẩy cửa sổ mở ra, nhìn những vì tinh tú trên bầu trời than thở.

– Có thích khách!

Văng vẳng từ xa xa truyền đến, nếu Tống Thanh Thư không có được nội lực tinh thâm như bây giờ, thì có thể không nghe được.

– Hừm… thích khách nào ngu như vậy, hết chuyện chạy đến hoa viên của Từ Ninh cung?

Tống Thanh Thư lẩm bẩm mắng, bất quá nghĩ đến mình ở đây cũng đang tẻ nhạt, liền vươn mình nhảy ra ngoài cửa sổ hướng về nơi phát ra tiếng kêu phóng đến.

Cũng không lâu lắm, nghe tiếng binh khí va chạm, thị vệ của Mãn Thanh tuy rằng không có cao thủ chân chính, thế nhưng mỗi người võ nghệ đều tinh xảo, nếu bị bọn chúng dùng số đông quấn lấy, thì thích khách chỉ sợ cũng khó mà thoát được thân.

Lúc đi ngang qua hành lang, thấy rõ tình huống bên ngoài, sắc mặt Tống Thanh Thư biến đổi.

Bị thị vệ đại nội bao vây tấn công là một người mặc áo đen, tuy rằng có cái khăn đen bịt mặt, nhưng vóc người thướt tha đường cong rõ ràng đã chứng minh nói cho tất cả mọi người biết đây là một nữ nhân.

Vấn đề này cũng không phải là trọng yếu, điều khiến Tống Thanh Thư sắc mặt thay đổi chính là trong tay đối phương đang nắm thanh kiếm vàng rực rỡ theo hình dạng con rắn.

– Kim Xà kiếm?

Tống Thanh Thư giật mình, nghĩ đến Viên Thừa Chí đã chết, bây giờ đây là một nữ nhân, làm gì mà hắn không nhận rõ thân phận thích khách.

Tống Thanh Thư trong lòng đối với Viên phu nhân khâm phục vạn phần, biết được phu quân chết vào trong tay quân Thanh, nàng một nữ nhân, lại dám đơn thân độc mã dám xông vào Tử Cấm thành thủ vệ nghiêm ngặt của triều đình Mãn Thanh.

Có điều lấy võ công của nàng, ám sát Khang Hy chỉ là lấy trứng chọi vào đá, bây giờ thì tính mạng có thể giữ được hay không cũng còn khó nói.

Tống Thanh Thư tâm tư hỗn loạn, lúc này Viên phu nhân đã ngàn cân treo sợi tóc, một thân trầm thấp loạng choạng, trên cánh tay đã trúng sượt qua một kiếm.

Biết không có thể chờ đợi thêm, Tống Thanh Thư xoay cổ tay một cái, vận lên kình lực chiêu Song Long Hấp Thủy, nhắm ngay giữa trường nơi Viên phu nhân đang vô cùng chật vật chống đỡ, dùng nội công hút mạnh nàng về sau.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229