Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 130
Phần 130

Tống Thanh Thư quay đầu nhìn lại, thấy từ trong nội đường chậm rãi đi ra một nữ nhân, sắc dung trong suốt như ngọc, dưới ánh nến chiếu rọi trong đại sảnh kiều diễm không gì tả nổi, một thân xiêm y vải tơ màu trắng phiêu dật thướt tha, thanh mảnh cao cao mà gợi cảm, nhất là toàn thân nàng toả sáng tự nhiên nét thiếu phụ phong tình vạn chủng.

– Tống đại ca, đây là đại phu nhân Phương Di.

Vi Tiểu Bảo hoan hỉ ôm chầm lấy bả vai Phương Di.

Nhưng trong mắt Phương Di loé ra một tia chán ghét, có điều nàng vẫn mặc kệ để Vi Tiểu Bảo ôm.

– Phương Di?

Nhìn trước mắt nữ nhân xinh đẹp như hoa này, nhàn nhạt mùi thơm của nữ nhân thành thục như là được tắm gió xuân bao vây lấy Tống Thanh Thư, thật sự cũng là một vưu vật xinh đẹp! Mái tóc đen nhánh ghim cây tram phượng trên búi tóc, có chút lộ ra cái cổ trắng ngọc ngà thẳng tắp.

– Bái kiến Tống đại ca.

Phương Di vừa nhìn thấy Tống Thanh Thư, trong lòng kinh ngạc than thở: “ Thật là một nam nhân anh tuấn… ”

– Phu nhân không cần đa lễ.

Tống Thanh Thư nói.

– Vừa rồi Vi huynh đệ có nói với tại hạ, hắn sắp lên phía bắc, Tống mỗ sẽ tận lực bảo vệ sự an toàn của phu nhân.

– Tống đại ca, nguyên là trước đây phu nhân tiểu đệ bị ép gia nhập Thần Long giáo, Thần Long giáo vì khống chế thủ hạ, bắt bọn họ ăn vào Báo Thai Dịch Cân Hoàn, loại dược này ác độc cực kỳ…

Vi Tiểu Bảo liền đem chuyện Bàn Đầu Đà, Sấu đầu đà nói cho Tống Thanh Thư nghe xong, tràn ngập hy vọng nhìn hắn:

– Tống đại ca võ công cao cường, không biết có thể giải được loại độc này?

Quan sát thấy thân thể Phương Di không tự chủ run rẩy một hồi, Tống Thanh Thư liền an ủi:

– Phương phu nhân không cần lo lắng, Báo Thai Dịch Cân Hoàn tại hạ cũng có nghe qua, tuy rằng tại hạ không hiểu lắm về y thuật, nhưng biết có người có thể giải được loại độc này.

Phương Di liền vội vàng hỏi:

– Thật sự sao? Mong rằng Tống đại ca chỉ điểm.

Thấy nàng dáng vẻ đáng yêu, Tống Thanh Thư nghĩ thầm: “ Vi Tiểu Bảo này đúng diễm phúc không cạn… ”

– Phương phu nhân có thể đi đến Động Đình hồ tìm gặp Độc Thủ Dược Vương, tin rằng với khả năng giải độc của lão nhân gia, loại dược độc không làm khó được ông ấy. Chỉ có là tính cách Độc Thủ Dược Vương hơi quái lạ… Um… nhưng tại hạ cùng Độc Thủ Dược Vương cũng có chút quen biết, đến khi nào phu nhân khởi hành, tại hạ sẽ viết phong thư mang theo, có thể là Độc Thủ Dược Vương sẽ xuất thủ cứu giúp.

Phương Di đại hỉ, hơi thở trở nên gấp gáp làm cho đôi bầu vú của nàng lay động khác thường:

– Đa tạ Tống đại ca!

Vi Tiểu Bảo đứng bên bên cũng thấy có chút ăn dấm chua, chính mình giúp Phương Di nhiều thứ, cũng chưa bao giờ nhìn thấy nàng chân tâm thực lòng mà cảm kích qua mình như vậy, chắc là do nàng nhìn thấy nam nhân kia tuấn tú, tiểu nương bì này đã xuân tâm dập dờn…

Tiệc rượu kết thúc qua đi, Vi Tiểu Bảo tự mình tiễn hắn đưa tới cửa, Tống Thanh Thư hướng về cửa cung Tử Cấm thành đi đến, thỉnh thoảng còn quay đầu lại phất tay, khi chuyển qua khúc quanh góc tường, Tống Thanh Thư dừng bước lại, thu hồi nụ cười.

Nhìn bốn bề vắng lặng, Tống Thanh Thư vận lên khinh công, lén lút bí mật quay về tử tước phủ của Vi Tiểu Bảo.

Trước đây hắn đã từng có mấy lần dạ thám tử tước phủ, mỗi lần đến đều tay trắng trở về, cũng không có tra được tung tích của tám quyển Tứ Thập Nhị Chương Kinh.

“Tuy rằng ta đã biết bảo tàng Mãn Thanh ở Lộc Đỉnh Sơn Liêu Đông, nhưng Lộc Đỉnh Sơn nằm ở nơi nào, cụ thể vị trí nào ở Lộc Đỉnh Sơn, mình lại không biết gì cả, xem ra là chỉ có cách tìm kiếm bản đồ kho báu bên trong Tứ Thập Nhị Chương Kinh mà thôi.

Tống Thanh Thư vừa tránh thoát thị vệ tuần tra, vừa tìm tòi.

Tống Thanh Thư tìm kiếm lật tung tất cả vị trí bên trong của tử tước phủ vẫn như cũ không có thu hoạch được gì, hắn thất vọng nhíu mày, nghĩ thầm e rằng mấy bản kinh này không không có nằm ở trong tử tước phủ.

Đang muốn xoay người bước đi, Tống Thanh Thư trong lòng hơi động, nhìn về phía xa xa một căn phòng, dưới ánh nến rọi ra, trên cửa sổ lúc ẩn lúc hiện phản chiếu bóng người, thì biết đó có thể là phòng ngủ Vi Tiểu Bảo, do dự một chút, dưới chân phát lực, dùng đầu ngón chân nhún một cái, đã bay lên rồi bồng bềnh hạ xuống bên trên nóc nhà phòng ngủ.

Nhẹ nhàng vạch ra mái ngói nóc nhà, nghe được bên trong truyền đến tiếng nói chuyện của một đôi nam nữ, Tống Thanh Thư chút một nhìn tới.

– Song Nhi, ngày hôm nay tại sao muội không ra đi gặp Tống đại ca vậy?

Vi Tiểu Bảo hỏi.

– Thân thể của muội có chút không thoải mái, nghĩ đến có Phương phu nhân tiếp khách cũng được, nên chẳng muốn đi ra ngoài.

Song Nhi lười biếng nói, nhưng trong lòng nàng lại nhớ tới đêm đó bị Tống Thanh Thư sờ soạng khắp nơi trên thân thể mình, trong lòng tức giận, nên không muốn gặp mặt hắn, đương nhiên nàng không thể nói rõ cho Vi Tiểu Bảo biết.

– Ha ha… thì ra thiếu phu nhân của ta lại ghen à.

Vi Tiểu Bảo giả vờ kinh ngạc nói tiếp:

– Đến đây, để vi phu kiểm tra một chút, đến tột cùng là ở chổ nào không thoải mái a.

Nói đưa liền đưa tay cỡi váy áo Song Nhi.

– Ai nha…

Song Nhi nũng nịu né tránh, đáng tiếc vẫn là chậm một bước, áo ngoài lập tức liền bị Vi Tiểu Bảo kéo xuống, lộ ra bờ vai trắng đẹp.

Nhìn thấy hai người trong khuê phòng chi nhạc, Tống Thanh Thư muốn quay đầu đi, nhưng trong lòng lại hơi tiếc nuối, chần chừ một chút rồi lại quay đầu lại nhìn vào bên trong quan sát tỉ mỉ.

Song Nhi hai tay vẫn giữ lấy cái yếm ở trên người, không ngừng tránh né đôi tay của Vi Tiểu Bảo đang làm càn, da thịt hai bầu vú mềm nhẵn ở bên trong cái yếm mập mờ ẩn hiện.

Có điều chuyện này cũng không phải là then chốt, Tống Thanh Thư hai mắt tập trung ngưng lại, thấy rõ trên cái yếm Song Nhi tựa hồ có thêu một đồ hình phức tạp, hắn bây giờ nội công tinh thâm, ánh mắt đã sắc bén dị thường, có thể thấy rõ mặt trên thêu chính là một tấm địa đồ.

Quả nhiên, Song Nhi mở miệng nói:

– Tiểu Bảo… bóp nhẹ tay thôi, bộ huynh không sợ làm cái yếm thêu này… rách… hay sao…

– Khà khà… ta đối với với tài nghệ thêu của thiếu phu nhân thì rất yên tâm, với lại còn dùng sợi tơ vàng nhuyễn thêu, không dễ mà bị rách đâu…

Vi Tiểu Bảo rất đắc ý nói tiếp.

– Hừ… Thái hậu lão yêu bà, Thần Long giáo… ai cũng đang đang truy tìm Tứ Thập Nhị Chương Kinh, nào có biết ta đã sớm lấy bí mật bên trong, thêu lên cái yếm thiếu phu nhân Song Nhi của ta… chỉ đáng tiếc là còn lại hai bản chân kinh nằm ở trong tay Ngô Tam Quế và Bảo thân vương…

Hất hai tay của gã đang nhào nắn trên bầu vú mình, Song Nhi xùy xùy nói:

– Xem huynh tự đắc quá kìa, nếu như ngày nào đó muội cùng một nam nhân tuấn tú khác bỏ trốn, lúc đó huynh muốn khóc cũng không khóc kịp.

– Hừ… nếu là để ở trên người của đại phu nhân Phương Di kia thì thật sự sẽ có khả năng này…

Vi Tiểu Bảo cười hì hì nói tiếp.

– Có điều dù cho người trong cả thiên hạ đều phản bội ta, chỉ có thiếu phu nhân Song Nhi chắc chắn là ở bên cạnh ta, nê ta rất yên tâm…

– Ừm… chỉ biết nói ngọt với nhân gia…

Song Nhi e thẹn, cảm thấy trong lòng vô cùng ngọt ngào.

Đôi tay của Vi Tiểu Bảo thừa cơ nhẹ nhàng cỡi cái yếm của nàng ra, đảo qua xoa nắn lấy bộ ngực mềm mại, đùa bỡn lấy cặp nhũ phong đầy đặn, rồi đưa xuống vòng eo, để trên cái bụng dưới của nàng không có nửa phần thịt mỡ vuốt ve…

Một hồi sau, tiếp tục phương hướng dò vào bên trong váy của nàng, không ngừng dùng thân thể đè ép lên bộ vị nhạy cảm của nàng…

Song Nhi thân thể mềm mại run run, sắc mặt đã ửng hồng, hơi thở mùi đàn hương từ miệng giờ đã thở gấp, bàn tay nhỏ của nàng cũng không an phận tìm kiếm bên dưới cái khố nhỏ của Vi Tiểu Bảo mò nắm lấy cây nhục côn đã dựng đứng mân mê, xuân tình tràn lan thần thái cực kỳ mê người.

Vi Tiểu Bảo nhấc lên bên dưới làn váy của nàng, lộ ra đôi bắp chân tròn trịa, cách cái tiểu nội khố nhỏ bé vuốt ve…

Tùy ý Vi Tiểu Bảo cỡi ra xiêm y của nàng, Song Nhi ngọc thể ngang dọc, núi non mỹ cảnh tận tình hiện ra ở trước mắt, thân thể của gã đã hướng về phía dưới Song Nhi áp xuống! Lúc hai người hoàn toàn kết hợp cùng một chỗ, dưới thân Song Nhi nhắm chặt lại đôi mắt to ngập nước, Vi Tiểu Bảo phần eo đột nhiên dùng sức, nhục côn cứng rắn hoàn toàn tiến nhập vào cửa ngọc môn quan kiều nộn thành thục, không có một khoảng cách khe hở!

– Ah…

Lúc nhục côn Vi Tiểu Bảo hoàn toàn cắm hết vào âm đạo, Song Nhi không khỏi lần nữa phát ra một tiếng cao vút rên rỉ, nàng giờ cặp đùi ngọc dốc sức kẹp lấy phần eo kẻ xâm nhập, còn hai tay của hắn thì cố định lấy eo thon nàng, điều chỉnh thoáng cái tư thế của mình, rồi liền bắt đầu chạy nước rút đút vào rút ra đút vào…

Tình dục dâng cao làm cho Song Nhi kìm lòng không được rên rỉ, cái mông nẩy nở cao thấp lắc lư nghênh hợp với hạ thể của gã, trước ngực hai bầu vú cao ngất đong đưa nhộn nhạo phát ra từng làn sóng sữa, Vi Tiểu Bảo mỗi một lần va chạm thì nàng đều nhíu mày, cái trán lắc lư tả hữu…

Tống Thanh Thư vô tình nắm lấy được bí mật nơi cất giấu sơ đồ, giờ có còn ở lại cũng không còn có ý nghĩa gì nữa, hắn vội vã thả người nhảy lên cao một cái, liền phóng ra khỏi tử tước phủ.

“Vào lúc này cướp đoạt tấm địa đồ trên cái yếm của Song Nhi thì dễ như trở bàn tay, có điều nếu đánh rắn thì sẽ động cỏ ”

Tống Thanh Thư trên đường hồi cung, trong lòng cân nhắc mối quan hệ lợi hại. “Lấy sớm hay lấy muộn cũng không khác gì nhau, nếu như bây giờ động thủ, thì trái lại cái được không đủ bù đắp cái mất, với lại còn hai bản kinh thư chưa lấy được, e rằng đến lúc đó cũng rất khó mà chiếm, như vậy thì có cướp đoạt địa đồ từ nơi Song Nhi cũng vô dụng… Chi bằng chờ cho Vi Tiểu Bảo đến lúc lấy được hai bản kinh thư còn lại thì mình mới hạ thủ.

Quyết định có chủ ý, Tống Thanh Thư như cất được tảng đá lớn nặng trong lòng, mỉm cười hướng về phía hoàng cung đi đến…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229