Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 177
Phần 177

– Tiền bối đã giải quyết xong việc nhanh như thế sao?

Tống Thanh Thư nhận ra Quỳ Hoa lão tổ, kinh ngạc hỏi.

– Hừ… đó là do người Hồng Hoa hội thông đồng cùng Thiếu Lâm lừa ta rời khỏi cung đi ra ngoài để tiện việc thích khách, nhờ có ngươi đã cứu tiểu hoàng đế thoát được kiếp nạn.

Quỳ Hoa lão tổ nói rất bình thản, đối với lão đã sống ngoài trăm năm, thì chẳng có biến cố gì có thể làm cho lão thay đổi sắc mặt.

Tống Thanh Thư nhớ tới lần trước Quỳ Hoa lão tổ đã từng nói, sở dĩ lão bảo vệ cho hoàng đế Khang Hi là do trên người của Khang Hi có chân long khí, trợ giúp rất tốt việc tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển.

– Lão tổ, có một vấn đề tiểu bối vẫn không biết rõ, tiền bối cần chân long khí, theo lý thì Thành Cát Tư Hãn Thiết Mộc Chân chân long khí mới đủ đầy, tại sao tiền bối không đi theo Thành Cát Tư Hãn chẳng phải tốt hơn?

– Chân long khí Thành Cát Tư Hãn thật không tệ, chỉ tiếc là hắn lúc nào cũng muốn đi chinh phục, luôn ở trên lưng ngựa nam chinh bắc chiến, lão tổ ta đã già rồi, nên không muốn bôn ba đi theo hắn khắp thiên hạ. Cũng có mấy hoàng đế khác, nhưng chân mạng đế vương thì suy yếu, chỉ có một mình hoàng đế Khang Hi tại nơi này thì tương đối mạnh mẽ, với lại lâu nay ta đã quen với cuộc sống của Tử Cấm thành, nên cũng không muốn thay đổi địa phương khác.

Quỳ Hoa lão tổ chậm rãi giải thích, tiếng nói của lão ta như đầu móng tay cào qua mảnh thủy tinh, sắc bén sởn tai rất là khó nghe…

– Lão tổ lần này tìm tiểu bối có gì chỉ giáo?

Tống Thanh Thư biết Quỳ Hoa lão tổ lâu nay sinh hoạt giống như bóng ma quỷ mị, bình thường không có chuyện gì quan trọng thì sẽ không hiện hình xuất hiện ở trước mặt mọi người.

– Tiểu tử, ngươi cũng biết ta tinh thông nhìn qua khí thuật, vừa rồi ở trong ngự thư phòng ta nhìn thấy trên đỉnh đầu người một luồng hắc khí ngưng tụ, thì suy đoán ngươi có thể sẽ gặp một đại kiếp nạn, nể tình đã từng quen biết qua, ta có lòng tốt nhắc nhở cho ngươi biết trước, phần còn lại thì chính ngươi tự lo lấy thân đi.

Quỳ Hoa lão tổ nói xong hắng giọng hai tiếng, rất nhanh xoay người biến mất.

“Hừ… nếu như lão tổ có bản lĩnh thật như vậy, tại sao lần trước không ngờ tới hoàng đế Khang Hi bị ám sát?”

Tống Thanh Thư lắc lắc đầu thầm nghĩ, nên cũng không có đem lời cảnh cáo của Quỳ Hoa lão tổ để ở trong lòng.

Ra khỏi hoàng cung, Tống Thanh Thư muốn đến Tử Tước phủ để nhìn xem Song nhi, nhưng lại lo lắng gặp mặt nàng cũng không biết nói cái gì, nên liền quyết định rời khỏi thành, hướng về phía Hắc Mộc nhai phóng đi…

Tống Thanh Thư giục ngựa đi về phía tây, hai ngày qua đi tới một dãy núi đá đỏ sẫm như máu, một mảnh tường đá dài với bên dưới có dòng nước chảy xiết, hỏi dò dân chúng, biết được nơi đây tên là bãi Tinh Tinh than, thì biết được còn cách Hắc Mộc nhai không xa.

D9i về hướng bắc không lâu lắm, từ xa xa Tống Thanh Thư nhìn thấy sơn môn của Nhật Nguyệt Thần Giáo, hai bên vách đá dựng đứng như tường, chính giữa chỉ có một con đường đá rộng chừng năm thước, dọc trên đường đi, giáo chúng Nhật Nguyệt canh gác nghiêm mật, Tống Thanh Thư chậm rãi giục ngựa tiến lên.

– Người nào dám tự tiện xông vào tổng đàn Nhật Nguyệt Thần Giáo!

Thủ vệ rất nhìn thấy Tống Thanh Thư, rất nhanh cầm đao đem ngăn cản hắn lại.

– Kính xin thông truyền cho Đông Phương giáo chủ, nói là có bằng hữu Tống Thanh Thư có việc cầu kiến.

Tống Thanh Thư nhảy xuống ngựa, quay về bọn họ chắp tay thi lễ.

– Tống Thanh Thư? Chưa từng nghe nói qua…

Đám thủ vệ nhìn nhau trao đổi, sắc mặt không thiện cảm nhìn hắn.

– Các hạ nói là bằng hữu của Đông Phương giáo chủ?’

– Chính là…

Tống Thanh Thư thấy tình hình không khả quan, nhưng vẫn là hồi đáp.

Bọn thủ vệ nghĩ thầm: “Bằng hữu của Giáo chủ đếm được trên đầu ngón tay, tên này dám giả mạo, nếu hắn vào trong mà các trưởng lão trên núi truy cứu hạ xuống, thì chúng ta khó giữ được cái mạng nhỏ này…”

Liếc mắt nhìn nhau, động tác bọn chúng như đã muốn múa đao hướng về trên người Tống Thanh Thư chém tới.

Tống Thanh Thư đã có phòng bị, sử dụng khinh công Thê Vân Tung đạp qua trên đầu bọn chúng, hướng về trên núi liếc mắt nhìn, chỉ thấy sương khói đậm đặc, nhìn không rõ ràng cái gì cả, trong lòng kinh nghi bất định: “Chẳng lẽ là Nhậm Ngã Hành đến trước một bước, đã khống chế Hắc Mộc nhai rồi sao? Không được, phải nhanh chóng lên xem mới được…”

Trong lòng lo lắng cho sự sống còn của Đông Phương Bất Bại, Tống Thanh Thư cứ hướng về trên núi xông vào.

Tổng đàn Nhật Nguyệt Thần Giáo đề phòng nghiêm ngặt, bình thường muốn xông vào thì không thể, chẳng qua là Tống Thanh Thư có khinh công quá cao, hắn chuyển qua vận chuyển sử dụng Đạp Sa Vô Ngân lên núi cấp tốc, bọn thủ vệ chỉ cảm thấy một làn gió nhẹ phất quá, trước mắt liền mất đi hình bóng kẻ địch, đao kiếm dồn dập chỉ chém vào khoảng không, Tống Thanh Thư mạnh mẽ xông qua phòng tuyến thứ nhất của Hắc Mộc nhai.

Thấy truy binh đã bị bỏ rơi, Tống Thanh Thư tiếp tục hướng về phía trước, vượt qua một hồ nước rộng liền đụng phải một cổng sắt, thủ vệ tiến lên quát to:

– Khẩu lệnh!’

Tống Thanh Thư âm thầm kêu khổ, hắn nào có biết khẩu lệnh là gì, xem ra chỉ có nước xông vào, lấy ngựa chết làm ngựa sống thuận miệng trả lời đại một câu:

– Văn thành võ đức…

Vậy mà đối phương rõ ràng liền trả lời:

– Nhân nghĩa anh minh.

“Thực sự là chó táp phải ruồi…”

Tống Thanh Thư không ngờ tới mình lại nói đúng.

– Thẻ bài đâu?

Chưa kịp cao hứng xong, thủ vệ lại duỗi tay ra hỏi.

– Ưm… ta chỉ có thanh kiếm này…

Tống Thanh Thư lúc này cảm thấy tựa như là đang bị đùa bỡn, liền mắng to rút ra kiếm gỗ đâm tới…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229