Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 158
Phần 158

Ba người dàn hàng ngang nhau đi, quân lính đi trước mở đường, dẫn đường công chúa vào thành, dân chúng trong thành Sơn Hải quan nghe tin công chúa Kiến Ninh gả cho thế tử Bình Tây Vương, đường phố hai bên đường chen chúc người đến xem náo nhiệt tấp nập. Trong thành kết hoa, đèn treo, đâu đâu cũng có cổng chào, hỉ chướng, tiếng chiêng trống pháo nổ rung trời dội lại.

Tống Thanh Thư dọc trên đường quan sát kỹ địa hình trong thành, trong lòng tính toán, tường thành cao khoảng tầm mười lăm mét, độ dày có đoạn phỏng chừng đến một mét, quả nhiên không hổ là đệ nhất thiên hạ hùng quan, Ngô Tam Quế trong tay có mười vạn đại quân, chẳng trách có thể cùng với hoàng đế Khang Hi, Bảo Định vương Hoằng Lịch hình thành thế ba chân vạc.

Phụ tử Ngô Tam Quế dẫn công chúa đến An phụ viên nghỉ ngơi, lúc này mới cùng đi với Tống Thanh Thư, Vi Tiểu Bảo đến phủ Bình Tây Vương.

Văn võ bá quan dưới trướng Bình Tây Vương được gọi tới tiếp đón.

Khâm sai đại thần Vi Tiểu Bảo ngồi ghế thủ tịch, Tống Thanh Thư cùng Ngô Tam Quế ngồi ở hai bên trái phải tiếp đón.

Vi Tiểu Bảo ánh mắtkhông nhìn thấy bóng dáng quận chúa A Kha, trong lòng thất vọng, nhưng cũng biết nữ quyến vương phủ thì không cần phải đi ra để đón tiếp một khâm sai đại nhân.

Đem thánh chỉ đưa cho Tống Thanh Thư, ra hiệu hắn tuyên đọc, lặng lẽ nói nhỏ:

– Tống đại ca, vật này nó nhận ra ta, ta nhận không ra nó…

Tống Thanh Thư mỉm cười, nâng cao thánh dụ, hướng về mọi người lớn tiếng tuyên đọc, hắn bây giờ nội công tinh thâm, trung khí dồi dào, câu cú vọng xa truyền ra ngoài, giữa trường phụ tử Ngô Tam Quế cùng văn võ bá quan quỳ gối xuống, yên lặng như tờ lắng nghe.

Thánh dụ bên trong ngợi khen Bình Tây Vương công cao lao trùng, trấn thủ biên thuỳ, thuộc hạ chư tướng sĩ tốt đều có tâm tích, ban thưởng thăng chức toàn bộ một cấp, không phân biệt.

Chờ thánh dụ đọc xong, Ngô Tam Quế hướng phía nam dập đầu:

– Cung tạ hoàng thượng ân điển, vạn tuế… vạn tuế… vạn vạn tuế…

Văn võ bá quan cũng đồng loạt kêu lên:

– Cung tạ hoàng thượng ân điển, vạn tuế… vạn tuế… vạn vạn tuế…

Sau khi tửu quá ba tuần qua, Ngô Tam Quế cùng Vi Tiểu Bảo thương lượng đến ngày cưới của Kiến Ninh công chúa:

– Tháng sau ngày mùng bốn là ngày hoàng đạo, kết hôn là việc vui, đại cát đại lợi. Vi tước gia thấy được không?

Vi Tiểu Bảo nhíu mày nhớ đến những lúc nàng tao lãng cuồng nhiệt như lửa khi giao hoan gã thấy luyến tiếc nên nghĩ thầm:

“Công chúa một khi đến ngày gả cho cho Ngô Ứng Hùng, thì ta đây không còn được làm phò mã cùng nàng rồi, phải kéo dài thêm thời gian tận hưởng một chút…”

Nên gã liền nói:

– Dường như ngày tổ chức hôn sự hơi gấp rút đấy, việc gả công chúa không phải chuyện nhỏ, Vương gia… có thể phải thêm thời gian chuẩn bị thật chu đáo mới được, vị công chúa này rất được thái hậu cùng hoàng thượng sủng hạnh, nếu tổ chức qua loa, chúng ta phận làm nô tài có gì sai sót khó mà gánh nỗi.

Nghe gã kiếm cớ, Tống Thanh Thư bưng chén rượu lên bên môi nở nụ cười nhạt, trong lòng cười thầm: “Nếu là trước đây nói như vậy thì cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng hiện nay thân phận của công chúa Kiến Ninh là nghiệt chủng của Mao Đông Châu đã lộ ra ánh sáng, Khang Hi cùng thái hậu thậm chí còn muốn nàng chết đi thì còn tốt hơn, chứ còn lại cái gì mà sủng hạnh?”

Ngô Tam Quế rùng mình, nghĩ thầm: “Ngươi cố ý làm khó dễ ta, chủ yếu là ở lại đây lâu hơn để vơ vét hối lộ?”

Lão liền nói:

– Nếu là như vậy thì phải nhờ vào Vi tước gia, có cái gì không phải, xin Vi tước gia dặn dò chỉ điểm, ta sẽ lực… Mùng bốn nếu thấy quá gấp gáp, như vậy tháng sau ngày mười cũng là ngày vô cùng tốt, công chúa cùng tiểu nhi thành thân cũng sẽ không có gì kiêng kỵ.

Vi Tiểu Bảo lại muốn cự tuyệt, Tống Thanh Thư chú ý tới trên mặt Ngô Tam Quế đã tức giận, nên vội vã bước ra điều đình:

– Vương gia cũng đừng trách Vi tước gia, thật ra là Vi tước gia có một việc mà không tiện hướng về Vương gia mở miệng.

Ngô Tam Quế ngẩn ra…

Vi Tiểu Bảo cũng bị giật mình tương tự, vội vã nhìn Tống Thanh Thư, trong ánh mắt nghi hoặc, trong lòng kinh nghi bất định: ” Tống đại ca đây nói vậy là ý gì, chẳng lẽ hắn muốn lột trần chuyện ta và công chúa… Thôi xong đời rồi…

Thấy Vi Tiểu Bảo khuôn mặt trắng bệch, Tống Thanh Thư buồn cười, mở miệng nói tiếp:

– Thật ra là hoàng thượng biết là Vi tước gia đến nay chưa có hôn phối, nghe nói Vương gia có một nhi nữ như hoa như ngọc, nên có ý định vì Vi tước gia đứng ra làm chủ, vì lẽ đó lần này phái hai người chúng ta đến đây, một là tứ hôn, hai là vì chuyện cầu hôn.

Tống Thanh Thư lời vừa nói ra, bá quan văn võ đều chấn kinh, Vi Tiểu Bảo càng kinh hoàng, nhìn Tống Thanh Thư mà trong lòng vô cùng cảm động, thầm nghĩ: ” Tống đại ca đúng là bằng hữu, nếu như ta có thể lấy được A Kha, sau này vì chuyện của hắn, ta Vi Tiểu Bảo dù có lên núi đao xuống chảo dầu cũng sẽ không một chút nhíu mày, dù cho hắn muốn mấy lão bà kia của ta, ta sẽ không hề do dự…

Ngô Tam Quế mặt lập tức xạm lại, trong lòng lão vẫn xem thường Vi Tiểu Bảo kẻ tiểu nhân này, làm sao mà đồng ý đem nữ nhi mến yêu của mình gả cho Vi Tiểu Bảo! Huống chi trong lòng lão đã sớm có chủ ý, chuẩn bị đem A Kha gả thế tử Phúc Khang An, nhân cơ hội cùng Bảo thân vương kết làm đồng minh, ngày sau cùng nhau đối kháng triều đình, nên càng không thể cho phép A Kha gả cho Vi Tiểu Bảo.

Thủ hạ tâm phúc đều biết dự định Ngô Tam Quế, liền quay đầu nhìn sắc mặt Ngô Tam Quế, dù sao thì Ngô Tam Quế cũng là một tay nhiều lần đương đầu trải qua sóng gió, rất nhanh trấn định lại, nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư hỏi:

– Chuyện hôn sự này, không biết hoàng thượng đã có thánh chỉ chưa vậy?

– Há, thánh chỉ thật là chưa có.

Thấy Ngô Tam Quế cố nén tức giận, Tống Thanh Thư tiếp tục nói:

– Hoàng thượng nể tình Vương gia chỉ có một cành vàng lá ngọc, nên không trực tiếp hạ chiếu sách ép buộc Vương gia, vì thế mới phái tại hạ đi theo để truyền đạt ý này, còn quyền quyết định cuối cùng vẫn là do Vương gia.

Ngô Tam Quế da mặt lúc trắng lúc xanh, giữa trường tất cả mọi người đều nhìn xem lão ứng đối ra sao.

– Đa tạ hoàng thượng hiểu được hạ thần…

Ngô Tam Quế chắp tay về phía nam lạy bái, nói tiếp:

– Cũng không phải là thần không đáp ứng, chỉ là tiểu nữ trước đó đã hứa gả cho thế tử Phúc Khang An của Bảo thân vương, một nữ không thể có hai phu, hạ thần đành phụ lòng ý tốt của hoàng thượng.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229