Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 184
Phần 184

Đông Phương Bất Bại vô cùng sửng sốt, thường ngày giáo đồ nói chuyện cùng nàng ai cũng lo sợ tát mét mặt mày, đầu cũng không dám ngẩng lên, bây giờ lại bị Tống Thanh Thư dám vỗ mạnh vào mông mình…

Có điều rất chỉ là tức giận trong lòng thoáng qua liền bị ngự kiếm phi hành làm cho kinh ngạc, thân thể bám lấy trên người Tống Thanh Thư, mở to đôi mắt phượng, thích thú nhìn mây trắng trời xanh, khinh công của nàng tuy rằng có thể xưng là thiên hạ vô song, nhưng cũng không làm được chuyện tự do tự tại bay lượn trên bầu trời như thế này.

– Ưm… nếu ngươi có thể mang ta đến để sờ lên đám mây trắng kia, ta sẽ… ta sẽ không tính toán… hành động vừa rồi của ngươi.

Tống Thanh Thư đang tập trung cố gắng khống chế sự cân bằng hai người, trên thanh kiếm gỗ thì bên tai chợt truyền đến giọng nói Đông Phương Bất, nhìn lên thấy nàng duỗi ra ngón tay thon dài trắng nõn chỉ vào cách đó không xa một thảm bạch vân trắng xóa.

– Chỉ là hơi nước có cái gì hay đâu mà sờ…

Tống Thanh Thư lẩm bẩm, nhưng vẫn là chuyển hướng thanh kiếm gỗ hướng về đám mây phóng tới.

– Đây là mây thật sao?

Khi Tống Thanh Thư mang theo nàng vọt tới bên trong đám mây, trong mắt Đông Phương Bất Bại thấy khắp nơi hoàn toàn trắng xoá, đưa tay sờ soạng, nhưng không nắm bắt được cái gì, chỉ cảm thấy ẩm ướt hư huyễn vô thường.

– Khi còn bé, ta vẫn thường cho là mây luôn mềm mại, như kẹo đường thế đấy…

Đột nhiên cảm thấy thân hình lay động, Đông Phương Bất Bại giật mình lập tức hai tay lại câu lên cái cổ Tống Thanh Thư mặc kệ cho đôi bầu vú no tròn ép sát trước ngực hắn:

– Xảy ra chuyện gì?’

Tống Thanh Thư nào có tâm tư nghĩ đến chuyện gì khác, mồ hôi lạnh ứa ra, cắn răng nói:

– E rằng… chúng ta sẽ… rơi xuống…

Vừa dứt lời, hai người liền rơi thẳng xuống phía dưới, Tống Thanh Thư cảm thấy chân khí trong cơ thể mình lúc còn lúc mất, trên người cũng lúc lạnh lúc nóng, trong lòng sợ hãi than: “Chẳng lẽ là tẩu hỏa nhập ma…”

Cực lực khống chế giảm tốc độ, loạng choạng rơi xuống thêm thêm mấy chục trượng, Tống Thanh Thư cuối cùng không còn khống chế được, hai người như diều đứt dây lao thẳng xuống dưới.

May là khoảng thời gian này, thấy tình hình không ổn, Đông Phương Bất Bại đã cố khôi phục lại được mấy phần nội lực, hiện tại cách mặt đất cũng quá cao, nàng nhận ra được chân khí trong cơ thể Tống Thanh Thư đang hỗn loạn, hai tay vội vã thả cổ hắn ra, trở tay đem hắn ôm vào ở trong ngực mình, nhìn thấy phía dưới có một hồ nước, liền vận lên nội lực liên tục vung chưởng hướng về mặt nước đánh tới, mượn lực phản chấn trung hoà tư thế hai người rơi xuống.

Đến lúc cảm nhận được trên mặt nước truyền đến lực phản chấn, Đông Phương Bất Bại đã hộc mấy ngụm máu tươi… “rầm…” một tiếng, hai người rơi vào trong đầm nước không sâu lắm ngất đi…

Tống Thanh Thư từ trong hôn mê từ từ tỉnh lại, hé mắt ra nhìn thì thấy mình nằm trên thảm cỏ xanh, từ gần đó truyền đến tiếng nước, dõi mắt nhìn theo thì thấy Đông Phương Bất Bại đang đứng trên một tảng đá gần đầm nước, bộ y phục thấm nước trong suốt, đôi chân như ẩn như hiện như trăng trong nước, hắn nhìn không rõ ràng, muốn đưa tay chạm đến, rồi lại sợ như bọt biển tan biến đi mất, đó là một loại diễm lệ câu hồn nhiếp phách, thành thục phong tình cực điểm mê người, có thể dễ dàng làm cho nam nhân nổi lên dục vọng nguyên thủy.

Một thân da thịt trắng như tuyết, dường như chưa từng trải qua ánh thái dương gột rửa, thân thể đầy đặn mềm mại trên làn vãi lụa đẩm nước lộ ra đường cong kinh người, mang theo một loại mê hoặc hêt sức nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần là nam nhân sẽ hưng khởi đem nàng ôm vào trong ngực đưa lên giường tầm hoan, vô tận cảm xúc mãnh liệt mà va chạm chà đạp sự vọng động của nàng.

Từ phía sau lưng nhìn thấy Đông Phương Bất ngồi xổm xuống càng thêm kinh tâm động phách, bên dưới cái eo thon là cái mông ngọc đẫy đà trướng đại đẩy làn vải lụa quần lên không còn có một nếp nhăn, cái mông phác họa đường cong bán cầu mượt mà hấp dẫn…

Vén một bên quần lên, mặt trên bắp đùi có một vết thương hẹp dài, đang không ngừng rỉ ra máu tươi, Đông Phương Bất Bại cầm một cái khăn tay nhẹ nhàng thanh tẩy xung quanh vết thương, mặt nước lấp loáng sóng nước, Tống Thanh Thư hiếm khi nhìn thấy nàng ôn nhu yên tĩnh như vầy, trong lúc nhất thời chỉ lo kinh động đến nàng.

Đông Phương Bất Bại phát hiện ra hắn đã tỉnh, rất bình thản kéo làn vải xuống che bắp đùi lại rồi nói:

– Ngươi tỉnh rồi à?

– Um… làm hại cô nương phải bị thương…

Tống Thanh Thư liếc mắt nhìn đùi nàng, áy náy nói.

– Chỉ là vết thương nhỏ tính là gì…

Đông Phương Bất Bại lắc đầu nói tiếp:

– Ngày hôm nay ngươi làm cho ta rất kinh ngạc, có thể nói cho biết làm sao mà sử dụng được thật ngự kiếm phi hành đi.

Nghĩ đến có thể dùng ngự kiếm phi hành cưỡi gió đi tiêu dao, Đông Phương Bất Bại trong có chút ngây dại.

– Nói cho cô nương biết cũng không sao, có điều e rằng cô nương sẽ chưa thấu hiểu ngay.

Tống Thanh Thư mặt lộ vẻ vẻ do dự rồi nói tiếp:

– Tại hạ ta cảm thấy tạm thời đừng quan tâm đến loại này, chi bằng hãy quan tâm đến y phục của cô nương đang đẫm ướt.

Cúi đầu nhìn qua y phục ướt nhẹp, Đông Phương Bất Bại vô cùng khó xử, bây giờ cả người đẫm nước, nội lực khô cạn không thể vận dụng hộ khí làm khô, thân lại ở vùng hoang dã, không biết phải làm sao bây giờ.

– Hay là… cô nương cởi y phục ra hong khô đi, bây giờ đang bị trọng thương nặng, không thể dùng nội lực hộ thể, nếu bị cảm hoá phong hàn, có khả năng nguy hiểm đến tính mạng…

Tống Thanh Thư còn muốn nói, Đông Phương Bất Bại đã lạnh lùng nhìn hắn:

– Ngươi muốn chiếm tiện nghi của ta sao?

– Ưm… con người của ta tuy rằng cũng có lúc háo sắc, nhưng trong xương tủy vẫn còn là chính nhân quân tử, tuy rằng không giống như Liễu Hạ Huệ có mỹ nữ ngồi trong lòng mà tâm vẫn không loạn, có điều nếu như làm Triệu Khuông Dận ngàn dặm đưa tiễn kinh nương không xảy ra chuyện gì, thì cũng không khó…

Tống Thanh Thư nghiêm túc nói.

Đông Phương Bất Bại vẫn quan sát hắn, như muốn nhận biết trong lời nói của hắn là thật hay giả, màn đêm dần dần buông xuống, từng cơn gió lạnh thổi qua, hai người đều bị phát lạnh rét run.

– Cô nương không chịu thì thôi, còn tại hạ đã lạnh đến mức không xong rồi.

Tống Thanh Thư hàm răng run lên, vừa nói vừa kiếm lấy đá cuội đánh lên tạo lửa, rất nhanh lấy cây lá khô vụn quanh đó nhóm lửa làm xong đống lửa…

Đông Phương Bất Bại đôi mi thanh tú cau lại:

– Vậy ngươi xoay người đi…

– Được… được…

Tống Thanh Thư đem cái áo cỡi ra để trên giá bên cạnh đống lửa, đương nhiên hắn không mặt dày đem quần cũng cởi ra.

– Nếu ngươi quay đầu hay liếc mắt nhìn, ta sẽ dùng Tú hoa châm giết chết ngươi.

Từ phía sau truyền đến giọng nói Đông Phương Bất Bại lạnh như băng, Tống Thanh Thư vung tay ra hiệu tự mình đã hiểu.

Nghe được tiếng sột soạt cởi quần áo, trong lòng Tống Thanh Thư nổi lên kích động mãnh liệt, hắn muốn liều mạng quay đầu lại nhìn lén một chút, để xác nhận Đông Phương Bất Bại đến cùng có phải là thật sự là nữ nhân hay không, nói thật trong lòng hắn, lâu nay chuyện này cũng là một vướng mắc.

Đông Phương Bất Bại đã mở ra nút dây, đem y phục trên người cởi ra, sau khi nhìn Tống Thanh Thư một lần nữa, thấy hắn đúng theo quy củ lưng quay về phía mình, nhưng nàng vẫn là không yên lòng, đem thân mình quay lưng lại, sau đó mới cởi cái yếm xuống, trước ngực hai bầu vú cao thẳng nhảy ra, hai đầu núm vú thánh khiết ngọc phong màu hồng nhạt vễnh lên, chính giữa trung ương bên dưới điểm xuyết một cái tiểu nội khố mỏng màu lam nhạt ẩm ướt trong suốt bao bọc ôm lấy gò mu vun cao với thảm cỏ đen mướt, đáng tiếc là chân khí trong cơ thể Tống Thanh Thư vẫn chưa nhấc lên được, dù Đông Phương Bất Bại đang trọng thương cũng đủ sức trừng trị hắn sống dở chết dở, nếu không phải vậy thì hắn sẽ dứt khoát mạo hiểm nhìn lén nàng một lần…

Để phân tán sự chú ý của mình, Tống Thanh Thư mở miệng hỏi:

– Đông Phương cô nương, vừa rồi cô nương muốn nói cho tại hạ biết được danh tính thật của mình, đáng tiếc khi đó chưa kịp nghe, bây có thể nói cho tại hạ biết được không?

Phía sau lập tức rơi vào trầm mặc, Tống Thanh Thư cho rằng nàng đã thay đổi chủ ý, hắn đang muốn tìm đề tài khác, thì một giọng nói âm trầm phát ra:

– Mộ Tuyết… Đông Phương Mộ Tuyết…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229