Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 148
Phần 148

Tống Thanh Thư bây giờ thì hai tay cũng có thể trước sau giáp công khi hắn thấy dường như Lạc Băng phảng phất tựa như nhận mệnh đã đình chỉ phản kháng buông xuôi, hắn đem mặt đưa tới gần trước ngực của nàng, bên dưới ánh nến mờ ảo, cái mũi tham lam ngửi lấy thân thể thành thục hương vị ngọt ngào nữ tính, nhìn xem dưới thân mỹ thiếu phụ không ngừng vặn vẹo…

Tống Thanh Thư huyết mạch phun trương, tình dục tăng vọt, bàn tay nắm lấy bầu vú chợt tăng lớn độ mạnh.

– Um…

Lạc Băng kêu nhẹ một tiếng, mãnh liệt dục hỏa làm cho Tống Thanh Thư không chần chừ thêm nữa, hai tay tại trên người của nàng nhanh chóng giải trừ quần áo, lụa mỏng bay phấp phới, một đôi chân trắng như tuyết ở giữa không trung phí công đạp đá! Nhìn xem một thân thể hoàn mỹ, da thịt của nàng kiều nộn trơn nhẵn, trong trắng lộ hồng, quả thực nhìn không ra là nàng đã là một nữ nhân đã có trượng phu.

Tống Thanh Thư nặng nề đem thân thể của mình đè lên dính sát lên trên người nàng, bên dưới cây nhục côn dữ tợn của hắn liên tục va chạm chống đỡ bên dưới âm hộ của nàng, Lạc Băng lại càng hoảng hốt, chẳng lẽ mình thật sự sẽ bị hắn lăng nhục hay sao? Chẳng lẽ không có người đến cứu vớt mình sao? Nhưng dù cho là có muốn chống đỡ, lúc này nàng sức lực của nàng cũng không còn rồi, trong lòng lo lắng vạn phần!

Tống Thanh Thư thân thể bị thân thể mềm mại của nàng đang nằm bên dưới giãy giụa, hắn lại dùng thân thể của mình ma sát lấy khu vực mẫn cảm trên người mỹ phu nhân! Tâm hồn Lạc Băng nhảy dựng, từng cảm giác khác thường như tê dại làm cho nàng trở nên có chút mê loạn! Vốn là nàng đang áp chế dục hỏa xem ra là bắt đầu đã bị hắn tàn sát bừa bãi trùng kích lấy trái tim của nàng, thân thể tại thời khắc này trở nên có chút không tự nhiên, trước ngực truyền đến từng cơn tê dại mà nàng cảm nhận được, dục tính trong nháy mắt lấn át các loại lý trí phản ứng của một nữ nhân đã có trượng phu, trở nên có chút ý loạn tình mê! Trên thân mình khí tức của người nam nhân khác phái dồn dập mạnh mẽ, chẳng khác nào xuân dược khiến cho nàng càng lúc càng buông lỏng, trái tim thủ vững giờ đã nứt ra một khe hở rồi!

Tống Thanh Thư nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mỹ phu nhân, dẫn đạo đặt tại trên cây nhục côn cứng rắn sắp vỡ ra của mình!

“Thật lớn…”

Trong đầu Lạc Băng bỗng nhiên hiện lên câu này! Tống Thanh Thư so với Văn Thái Lai, phu quân của mình quả thực chẳng khác nào là một con giun! Hơn nữa, đã ba năm nay không cùng phu quân cùng phòng, ở sâu trong nội tâm nàng thật là tịch mịch! Ngay lúc này đây, cái loại cả ngàn ngày qua u oán phòng không gối chiếc tựa như phảng phất đã tìm được cái đồ vật xứng đáng để đột phá cửa khẩu, đang không ngừng trùng kích lấy đầu óc của nàng, rung chuyển lấy lý trí của Lạc Băng! Đem toàn bộ những vấn đề luân thường đạo lý theo trong đầu của nàng bên trong khu trừ!

Trong làn hơi của mỹ phu nhân đã thở ra nóng rực cái mũi, giống như bị ma lực khêu gợi lấy, bàn tay nàng nằm trong lòng bàn tay của hắn mềm mại theo động tác của hắn chậm rãi cao thấp khuấy động lấy cây nhục côn.

Lúc này Lạc Băng đã rất thẹn thùng, ẩn chứa nồng đậm xuân tình tại nàng trên dung nhan của nàng khai mở, một đôi mắt to sáng ngời trở nên bắt đầu mê loạn, nàng cảm giác trong lòng bàn tay mình chi vật cứng rắn của hắn không ngừng truyền đến cảm giác nóng rực, thậm chí ngay cả chính giữa hạ thể của nàng cũng truyền đến liên tục không ngừng sự thiếu thốn hư không vô tận, làm cho thân thể của nàng đã nóng bỏng như sắp đến lúc đã hòa tan! Hàng loạt cơn ngứa nhột theo tất cả vị trí mẫn cảm trên người nàng truyền đến trong từng tế bào…

Nhưng trong nội tâm Lạc Băng thì lại hò hét nói:

“Làm sao bây giờ! Hắn muốn đưa cái vật này vào trong thân thể ta! Ta nên làm cái gì bây giờ đây?”

Mặc kệ Lạc Băng trong nội tâm nàng như thế nào hò hét, thân thể của nàng cũng không có cách nào nghe lời nàng sai sử, thân thể thành thục thuỳ mị giờ không mảnh vải che thân nằm ngửa trên mặt giường lần đầu tiên lõa lồ ngay tại trước mắt người nam nhân khác ngoại trừ phu quân của mình, da thịt óng ánh băng cơ ngọc tuyết sáng ngời, một đôi chân thon dài với cặp đùi đẹp no tròn không bị khống chế cũng đã tự hơi phân ra…

Tống Thanh Thư nhìn xem dung nhan Lạc Băng kiều diễm ửng hồng, đôi mắt hạnh lúc mở lúc khép, lông mi cong cong tinh xảo thanh tú phảng phất vầng trăng non trên bầu trời, cái miệng anh đào nhỏ nhắn duyên dáng, má đào giống như diễm lửa! Hắn nhỏm người dậy một tay nắm cây nhục côn nổi lên dưới háng, qui đâu đang nhe răng nhếch miệng, lộ ra thật là dữ tợn!

– A…

Trong cái miệng duyên dáng của Lạc Băng phát ra một tiếng cao vút rên rỉ, vừa như thống khổ, lại vừa như hưng phấn, đôi mắt phượng nhộn nhạo hai dòng nước mắt, chậm rãi theo từ khóe mắt ứa ra chảy xuống, thấm ướt đôi má đào…

“Vào rồi… Hắn cuối cùng cũng đã hoàn toàn vào được…”

Nội tâm Lạc Băng bi phẫn không thôi! Nhưng cái loại cảm giác hạ thể được nhồi vào no đủ cũng thật sâu kích thích nàng sau ban năm buồn tẻ thiếu thốn! Vừa nghĩ tới chính mình như vậy mà lại thất thân dưới một tên dâm tặc, trong lòng Lạc Băng thấm đầy ngũ vị tạp trần, ngọt – chua – xót – cay – mặn, không thiếu một loại nào!

Tống Thanh Thư toàn thân run lên! Âm đạo của Lạc Băng vậy mà hẹp hòi, co rút nhanh, ngay từ lúc mới bắt đầu nhét quy đầu vào, bốn phía vách thịt non âm đạo đầy dẫy nếp gấp liên tiếp chấn động, giống như là hai bên cánh chim vỗ vỗ cánh bay…

Trong thân thể bị cây nhục côn nam nhân xa lạ xâm lấn, lúc này tâm hồn Lạc Băng đã rớt xuống đáy cốc! Cây nhục côn kia to và dài gần gấp đôi của phu quân! Nàng cảm giác được rõ ràng chính giữa hai chân mình, hai bên mép nhỏ kiều nộn theo cây nhục côn ra vào mà bất đồng bị lõm xuống!

Lúc sau Tống Thanh Thư hai tay nắm ở hai chân Lạc Băng tách ra, dưới háng hắn liên tục nhún lấy cây nhục côn cứng rắn, mỗi một lần đều trầm trọng đâm thật sâu đụng vào bên trong chạm đến cổ tử cung của nàng!

Lạc Băng cắn chặt răng ngà, ý đồ che giấu không để cho mình phát ra tiếng rên rỉ, chỉ là Tống Thanh Thư giống như là nhìn thấu tâm tư của nàng, chậm rãi đem cây nhục côn bên trong âm đạo của nàng lui ra ngoài, chỉ chừa lại bên trong phân nữa qui đầu, sau đó muốn đẩy mạnh về phía trước tiến vào, mỗi lần hắn co rúm thân thể một cái, cây nhục côn lún sâu vào ở giữa những nếp gấp thành thịt non sinh ra mãnh liệt ma sát, mang ra từng trận vô cùng kích thích!

– Ưm… ưm…

Khoái cảm đã bao phủ luân thường đạo lý của Lạc Băng, tiếng va chạm ở bộ phận sinh dục càng ngày lúc càng vang lớn, lâm vào bên trong cơn động tình Lạc Băng đã vô pháp khống chế thân thể của mình, cái mông của nàng theo tiết tấu cây nhục côn Tống Thanh Thư ra vào mà cao thấp động đậy, bên trong âm đạo siết chặt bao vây lấy cây nhục côn Tống Thanh Thư đang xâm lấn thân thể nàng.

Lạc Băng khẽ nói:

– Nhẹ một chút… không được… không chịu nỗi… um… đội lên rồi… của người… lớn quá…

Nhục côn Tống Thanh Thư rút ra đút vào càng lúc kịch liệt, cường lực va chạm làm cho hai mảnh thịt mông lớn của Lạc Băng cũng run run biến hình nhộn nhạo lấy!

Không lâu sau đó Tống Thanh Thư thấy dưới thân mình thê tử xinh đẹp của Văn Thái Lai đã khuất phục rồi, nàng liên tục lay động lấy cái mông trắng đón hùa động tác của hắn, tiếng rên rỉ cũng nổi lên dục đại, hai chân tự nhiên giơ cao lên rồi duỗi ra thẵng bang:

– A… um… dùng sức… ừ… nhanh… nhanh một chút… lại đội lên rồi… á…

Bên trong âm đạo Lạc Băng bị cây nhục côn to dài cùng với quy đầu như cây nấm trùng trùng điệp điệp đụng chạm đến cổ tử cung, thân thể nàng không ngừng run rẩy, lúc này thân thể mỹ phu nhân âm tinh giống như núi lửa phun trào phát tiết, bên dưới hạ thể cây nhục côn kia như mưa to gió lớn đút vào làm cho nàng chịu không nổi nữa, thở hổn hển run rẩy nàng đã đạt tới cao phong tính dục, Tống Thanh Thư cũng phi thường hưng phấn, trong cơn cao triều Lạc Băng dùng sức lấy hai chân kẹp chặt sau lưng của hắn, sâu trong hoa tâm nàng tựa như cái miệng lớn muốn nuốt mất cả cái quy đầu của hắn!

Cao trào xong về sau, Lạc Băng phát giác ra cây nhục côn của hắn lưu tại trong thân thể của mình vẫn còn y nguyên cứng rắn nóng rực! Tống Thanh Thư vẫn chưa có tận hứng, hắn không để cho nàng có cơ hội phản kháng liền hai tay đem chân của nàng khiêng để trên hai bả vai của mình, tất cả sở hữu lực lượng đều tập trung ở phần thân dưới, dốc sức liều mạng đút vào.

– Á… um… chịu không được rồi…

Âm đạo Lạc Băng đã lâu không có bị va chạm, cho nên khi cây nhục côn to lớn của Tống Thanh Thư tiếp tục mài gọt làm âm đạo nàng có chút sưng đau, nhưng chỉ cần trong chốc lát cây nhục côn rút ra đút vào phía dưới, thì thân thể của nàng đã lại phối hợp, tiếng tên rỉ chói tai giờ cũng được thay thế bằng tiếng thở dốc, lúc này nàng đổ mồ hôi đầm đìa đìa.

– Á… a… thật thoải mái… um… nhanh một chút… a…

Nghe được dưới thân mỹ phụ vong tình rên rỉ dâm đãng, Tống Thanh Thư tăng tốc độ lên tới cực hạn, giống như muốn đem mình cả cây nhục côn của mình dung nhập hết vào bên trong cơ thể nàng, quy đầu uy lực vô cùng đụng chạm lấy hoa tâm nàng, thành vách thịt non âm đạo càng là phát huy tác dụng của nó, buông lỏng siết chặt hút lấy cây côn thịt của người nam nhân! Cái miệng nhỏ nhắn của nàng mấp máy, thỉnh thoảng phát ra âm thanh rên rỉ yêu kiều làm cho nam nhân vô cùng hưng phấn, trên hai gò má đỏ ửng xuân ý dạt dào! Lạc Băng duỗi ra đôi tay trắng quấn chặt lên trên thân người kẻ dâm tặc đang xâm lấn ngọc thể của mình, kẻ đã làm cho chính nàng lúc này toàn tâm toàn ý phản bội phu quân, thân thể thành thục tại dưới thân thể của hắn vặn vẹọ, rồi đột nhiên căng thẳng đến thẳng tắp, bên trong hoa tâm, âm tinh lại lập tức tràn ngập như hồng hà vỡ đê…

– Lại tới nữa rồi… a… a…

Lúc này ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến một tiếng hừ lạnh như băng giá truyền vào rất rõ ràng…

– Hừ…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229