Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 30
Phần 30

Xuyên thấu qua tấm màn mỏng che phủ trên giường, Hồ phu nhân thấy rõ hai người đang ôm nhau cùng ngã trên giường, trong lòng nàng ngượng ngùng, nhưng từ vị trí hai người đến nơi ẩn thân của Hồ phu nhân khoảng cách rất gần, giờ phút này mọi tiếng động gây nên đều dễ dàng bị phát hiện, nhất là Tống Thanh Thư hiện trong người không có chút võ công, Hồ phu nhân không dám hành động thiếu suy nghĩ, cũng chỉ có thể cố gắng nhẫn nại chịu đựng.

Hồ phu nhân, cuối cùng nhịn không được cũng giương mắt liếc qua nhìn xuống, nhất thời mặt đỏ tai hồng, đôi nam nữ kia đã trấn truồng triền cùng một chỗ, lần đầu tiên Hồ phu nhân nhìn thấy cảnh tượng nam nữ trần trụi ôm nhau, có loại cảm giác kinh tâm, biết rõ là bất nhã, nhưng giờ đây lại thấy kích thích lạ kỳ, bên trong cơ thể nàng bỗng nhiên khí huyết dâng lên, thế nhưng khi cảm thấy thân thể khô nóng, nàng vội vàng cúi đầu, không dám nhìn nữa.

Hồ Phu Nhân lại nghĩ đến, chính mình cùng một nam nhân ẩn nấp ở đây nghe thấy người ta làm chuyện phu thê, Hồ Phu Nhân hối hận muốn phát điên.

Tống Thanh Thư bên hông một trận đau đớn, quay đầu nhìn lại thấy Hồ Phu Nhân mặt trắng tức giận nhìn mình, thấy nàng ra dấu tựa hồ là cảnh cáo hắn “Không được nhìn! ” Hắn thầm cười khổ, không thể làm gì khác hơn là tiếc nuối xoay đầu lại vào trong.

Tuy rằng không nhìn thấy, nhưng dâm thanh đãng ngữ của đôi phu thê bên dưới lại rõ ràng truyền lọt vào trong tai.

– Haha… mới có chút mà hạ thể phu nhân đã ướt rồi, thật là nhanh a.

Bất tri bất giác, Hồ phu nhân nghe được ngay lập tức miệng đắng lưỡi khô, hai đầu núm vú của nàng cũng bắt đầu sưng trướng khó chịu, trong thân thể của nàng lâu nay không biết có bao nhiêu chất lỏng tích tụ, nhưng lại không có cách nào phát tiết ra ngoài, trong tai bây giờ lại nghe lời dâm của hai người, Hồ phu nhân lúc này thân thể dị thường mẫn cảm, chẳng biết lúc nào, bên dưới hạ thể đã có chút ướt át.

Điểm chết người là hai người kia tằng tịu với nhau chẳng biết đến lúc nào thì mới có thể chấm dứt, nên trong lòng của Hồ phu nhân lại nóng như lửa đốt.

Phía dưới hai người đang hừng hực khí thế, bỗng nhiên, Vạn Khuê nhích mông xông về phía trước, chỉ nghe Thích Phương.

– A…

Một tiếng phát ra rên rỉ có vẻ thỏa mãn.

Thân thể mềm mại Hồ phu nhân lại khẽ run lên, đồng thời bên trong ngọc môn quan như có một làn sóng nhiệt bắt đầu khởi động, mặt phấn đỏ bừng, dưới sự kích động, bản năng cơ thể của nàng không còn khống chế được.

Tuy rằng nội tâm ngượng ngùng, nhưng cái loại áp lực tiết dục thư sướng đè nén đã lâu, lại tạo nên cho nàng một loại khoái cảm tà dâm, trong sự kích tình tiêu hồn thực cốt của đôi nam nữ bên dưới…

Một lúc sau động tác tiếng động của hai người phía dưới càng lúc càng lớn, da thịt trắng như tuyết của Hồ phu nhân đã nổi lên một tầng đỏ ửng, hang động bên trong âm đạo đang tạo ra nên cơn sóng ngầm, thư sướng dẫn đầu trào ra, hoa tâm của Hồ phu nhân đang co rút lại, âm tinh sềnh sệch đã không ngừng tiết ra, cơn động dâm đã đến đỉnh đầu, không còn dừng xuống được nữa…

– A… á…

Phía dưới dâm thanh dần dần gia tăng, tựa hồ cũng đã đến khẩn yếu quan đầu,

Tống Thanh Thư thì lại không như thế, tuy rằng không thể nhìn phía dưới sinh hoạt, nhưng nhìn ngắm Hồ phu nhân xinh đẹp bên cạnh, đỏ ửng một đôi gò má, thực sự là làm cho tâm thần hắn cảm xúc dâng trào…

– Vạn Chấn Sơn, ra đây cho ta!

Đáng tiếc là hắn không được toại nguyện, bên ngoài sân đột nhiên truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, Vạn Khuê cùng Thích Phương cũng không kịp nhớ đến đang thân thiết đến giai đoạn nào, nghe có tiếng người tìm đến phụ thân mình gây rối, vội vàng mặc lại quần áo chạy ra bên ngoài.

Hồ Phu Nhân thở phào nhẹ nhõm, nhân cơ hội nắm lấy Tống Thanh Thư liền phóng ra ngoài.

– Chờ đã, chúng ta hãy nhìn xem là đấng hào kiệt nào tìm đến tận hang ổ của Vạn Chấn Sơn gây chuyện…

Hồ Phu Nhân không cưỡng lại được ý muốn của hắn, đành bao quát ôm eo của hắn, nhún người mấy cái, đã phi thân nằm ở trên tường viện quan sát động tĩnh bên trong Vạn phủ.

Bên bờ vai truyền đến cảm giác mềm mại đầy đặn của đôi bầu vú Hồ phu nhân ép chặt xuống làm cho Tống Thanh Thư ngẩn người ra, trước mặt thì ồn ào tiếng đao kiếm, nhưng sắc mặt hắn lại có chút đỏ lên.

Hồ Phu Nhân cũng không có chú ý tới mình ôm lấy chặt eo Tống Thanh Thư, dẫn đến việc bị hắn chiếm hết tiện nghi trên hai bầu vú, sự chú ý của nàng đang tập trung vào một hán tử bị vây lấy bên trong chính giữa ở ngoài sân.

Từ trên xuống dưới nhà họ Vạn với mấy chục người vây công y, nhưng không hề mảy may gây nên thương tổn được y, trái lại còn bị quyền đấm cước đá, ngã nằm la liệt hỗn loạn giữa sân.

Vạn Chấn Sơn cũng không ngồi yên được nữa, liền rút kiếm tấn công tới.

– Liên thành kiếm pháp.

Người đến cười lạnh, đoạt lấy một thanh kiếm, cũng dùng chiêu thức giống như vậy tiến lên nghênh tiếp.

– Khoan đã…

Đấu được vài hiệp, Vạn Chấn Sơn vội vã nhảy ra khỏi vòng chiến hỏi:

– Các hạ là ai, vì sao cũng biết sử dụng tuyệt học sư môn ta?

Trong lòng Vạn Chấn Sơn sợ hãi, mấy chiêu hạ xuống vừa rồi, y nhìn ra đối phương võ công cao hơn mình không ít, lại dùng Liên thành kiếm pháp, chẳng lẽ cái bí mật lớn kia, mình cả đời này vô vọng phá giải hay sao.

– Mai Niệm Sanh là sư huynh của ta, vậy ngươi nói ta là ai đây?

Hán tử kia ngột cười lạnh một tiếng.

– Tuyết trung thần cái Ngô Lục Kỳ!

Vạn Chấn Sơn rốt cục nhớ tới đến trước đây sư phụ của y từng đề cập tới còn có một sư đệ, lúc này liền kinh hãi biến sắc, hai tay ôm quyền nói:

– Xin chào sư thúc, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, tất cả đều thu hồi vũ khí, đây là thái sư thúc của các ngươi.

Ngô Lục Kỳ hơi nhướng mày, giơ tay lên chận lại:

– Không cần… ta lần này tới là điều tra việc sư huynh của ta bị sát hại, trong giang hồ đồn đại là do ba tên đồ đệ phản bội sư môn, thí sư đoạt bảo, Ngôn Đạt Bình và Thích Trường Phát hành tung quỷ bí, vì thế trước tiên ta tính sổ ngươi từ nơi này trước.

– Thật oan uổng a!

Vạn Chấn Sơn tạo ra dáng vẻ khó mà tin nổi lời đồn này, vừa rồi y thấy Ngô Lục Kỳ trong lời nói có sơ hở, liền nghĩ thầm chi bằng đánh liều một lần:

– Sư thúc vừa rồi không phải đã thử qua võ công của ta, cả ba sư huynh đệ chúng ta võ công sàn sàn bằng nhau, sư thúc có nhìn thấy là ba người chúng ta võ công có đủ năng lực để làm thương tổn đến sư phụ lão nhân gia sao?

– Hừm… sư huynh võ công cái thế, lại luyện thành Thần Chiếu kinh, đúng là không có đạo lý lại bị tử thương vào trong tay các ngươi được.

Lần này Ngô Lục Kỳ cũng bắt đầu nghi hoặc, y cũng không biết chân tướng của sự việc, chỉ là nghe nói Mai Niệm Sanh chết vào trong tay ba đồ đệ, nên mới đến đây tra chân tướng, vừa rồi thấy Vạn Chấn Sơn võ công kém cỏi, trong lòng y cũng đã bắt đầu hoài nghi.

– Vậy sư phụ các ngươi chết như thế nào?

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229