Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 75
Phần 75

Tống Thanh Thư chưa hiểu nhìn hắn:

– Tại sao?

– Bây giờ có rất nhiều thích khách muốn lấy mạng tiểu đệ, chúng ta thay mận… cái gì đổi… đào đó, nhỡ đến lúc có bọn thích khách thì không nghĩ tới mục tiêu đã biến thành Tống đại ca võ công cao cường, nhất định là sẽ bất ngờ ngã nhào…

Vi Tiểu Bảo nói rất hợp lý, nhưng trong lòng thì đang tính toán khác: “Mình mặc một thân quan phục đến lúc hành động thì không được tiện, vì còn phải âm thầm lặng lẽ chạy đến kho rượu, rồi lẻn vào phòng của danh kỹ gì đó để sẵn một bình mê xuân tửu, dự định không thể nào bị nhỡ cơ hội với nàng được… ”

– Vi đại nhân thực sự là thần cơ diệu toán, khâm phục… khâm phục.

Một bên Trương Khang Niên, Triệu Tề Hiền không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào lấy lòng gã.

– Vi đại nhân nói không phải không có lý…

Cưu Ma Trí nhìn Tống Thanh Thư gật gù.

– Chúng ta chỉ có Tống công tử cùng Vi Tiểu Bảo là niên kỷ xấp xỉ…

“Đoàn Dự không phải là cũng vậy sao? Nếu bị thích khách đâm cho một chiêu kiếm giết chết thì càng tốt hơn…”

Tống Thanh Thư trong lòng cũng oán thầm, dường như có thể đoán được ý nghĩ trong đầu của hắn, Đoàn Dự theo bản năng bỗng nhiên co rụt người lại.

Có điều lý trí nói cho chính hắn mới là người được lựa chọn tốt nhất, Đoàn Dự nói như thế nào đi nữa nói cũng thân là Thế tử Đại Lý, nếu như thật nhỡ có xảy ra chuyện gì với y, Khang Hi đoán chừng phải lôi Vi Tiểu Bảo đem ra trách mắng, cũng may bây giờ võ công của mình nếu gặp phải thích khách thì để tự vệ vẫn còn có dư…

Tống Thanh Thư gật đầu đáp:

– Được rồi!

Muốn hỏi thiên hạ ngày nay nơi nào tốt nhất xa hoa đồi trụy, mười người nam nhân thì sẽ có mười người đều hưng phấn trả lời: Dương Châu!

Muốn hỏi thiên hạ ngày nay nơi nào tối xấu xa dơ bẩn, mười nữ nhân thì sẽ có mười người đều tràn ngập khinh bỉ trả lời: Dương Châu!

Bên hông mang mười vạn xâu tiền, cỡi hạc đến Dương Châu, chuyện vui nhân sinh, cùng lắm cũng chỉ được như thế này thôi.

Đêm xuống Dương Châu đèn rực rỡ sáng lên, trong thành mỗi nơi bướm hoa dồn dập náo nhiệt, mà bên trong náo nhiệt nhất không nơi nào sánh bằng Lệ Xuân viện.

– Hừ, chẳng qua là mới đến một Ôn cô nương, chờ đến khi bị ai nhổ cọc mang đi, ta xem có còn mị lực thu hút náo nhiệt nữa không?

Một tú bà trơ mắt nhìn một đám ngựa xe đông đúc trực tiếp hướng về Lệ Xuân viện đi đến, nhổ mấy bãi nước miếng, ganh tỵ nói.

Đám ngựa xe này chính là của nhóm người Vi Tiểu Bảo, mới vừa bước vào ngưỡng cửa Lệ Xuân viện, tú bà sau khi thấy được ánh mắt sáng ngời, vội vã nhiệt tình chạy ra nghênh tiếp.

Vi Tiểu Bảo cầm một nén bạc ném tới, chỉ vào người của Tống Thanh Thư nói:

– Đây là của Vi đại gia thưởng, tìm cho chúng ta chỗ ngồi tốt nhất.

Tú bà liếc mắt nhìn Tống Thanh Thư, vội vàng gật đầu:

– Được… được… được, các vị đại gia xin mời đi theo hạ nhân.

Nói xong tú bà dẫn mọi người đưa đến một chỗ trang nhã trí u tĩnh ngồi xuống, sau khi sai người dọn lên trái cây, rượu và thức ăn thì tú bà bắt chuyện, cười nịnh nói:

– Các vị đại nhân cứ ngồi nhâm nhi, một lát sau Ôn cô nương sẽ ra tới, đến lúc có thể được nàng ưu ái hay không, thì phải dựa vào bản lĩnh của các vị đại gia.

– Ngươi đi xuống trước đi…

Vi Tiểu Bảo vung vung tay đuổi tú bà xuống.

Một lát sau, gã lặng lẽ nói với Tống Thanh Thư:

– Tống đại ca, tiểu đệ hơi đau bụng đi thuận tiện một chút.

– Danh kỹ sắp đi ra rồi…

Tống Thanh Thư ngạc nhiên nói, không nghĩ tới Vi Tiểu Bảo vào lúc này lại chột bụng.

– Không sao, tiểu đệ đi một chút rồi quay lại sau, cũng không cần phái người đi theo hộ vệ, để khỏi bại lộ thân phận.

Vi Tiểu Bảo nói xong ôm bụng khom lưng nhanh chóng hướng về hành lang chạy mất.

Chạy ra khuất khỏi tầm mắt mọi người, Vi Tiểu Bảo ngồi thẳng lên, cười nham nhở:

– Trước chạy xuống kho rượu lấy bình mê xuân tửu cái đã…

Vi Tiểu Bảo vừa đi không bao lâu, đại sảnh một trận cười nói rộn ràng:

– Ôn cô nương đã đi ra…

Tống Thanh Thư ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy hai nha hoàn đang đỡ một mỹ nhân tuyệt sắc từ trên lầu từ từ đến, từng bước một, lơ đãng mỗi lần giơ tay nhấc chân đều lộ ra đầy sức quyến rũ, Tống Thanh Thư vừa nhìn thấy trong lòng liền rung động.

Tựa hồ chú ý tới ánh mắt của Tống Thanh Thư, mỹ nhân quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn, mi mục như tranh, nhất là một đôi mắt đẹp như có thủy linh lưu động, câu hồn đoạt phách long người, vô cùng phong tình vạn chủng.

“Có đánh chết ta cũng không tin nữ nhân này thật sự ở tại chốn này. ”

Tống Thanh Thư vội vã cúi đầu, trong lòng kinh hoảng không ngừng, nếu như nàng thực sự còn là một cô nương, thì làm sao có thể thành thạo điêu luyện đem mị lực của nữ nhân triển khai đến mức cực hạn như vậy, còn không thì đúng là có thể xưng tụng trời sinh mị cốt.

Bất giác nàng đã đi vào trong đại sảnh đến khu vực riêng biệt dành riêng cho mình, từ từ ngồi xuống ngồi nơi có tấm màn che phủ ở phía trước.

Tú bà thấy thời cơ đã đến, vội vã bắt đầu thét to:

– Các vị đại gia công tử, Ôn cô nương đã ngồi, vẫn là theo quy cũ, ai có thể đáp được ba đề mục, thì có thể được Ôn cô nương mời vào khuê phòng một lần.

– Nhiều ngày trôi qua như vậy, ngay cả đề mục thứ nhất cũng không ai có đáp án, có phải là Lệ Xuân viện có ý bẫy người sao?

Một phú thương hơi mập la to lên, xung quanh một đám người nhao nhao gật đầu.

– Đại gia đáp không được, thì không có nghĩa là những người khác cũng đáp không được, nếu như Ôn cô nương ra đề mục mà dễ dàng có đáp án, chẳng phải là làm chuyện cười sao?

Người lên tiếng là một công tử ngồi gần đó, lời nói của gã cũng được một phần lớn tán đồng.

– Ôn cô nương ra đề mục nhanh đi.

Bên trong Ôn cô nương khẽ khom người đáp lễ, lúc này bên cạnh người nàng có một nha hoàn đứng dậy, há miệng nói:

– Mọi người nghe rõ, cô nương ra đề mục thứ nhất, không phải cầm, kỳ, thi, họa, cũng không phải là kinh, sử, tử, tập, chỉ hỏi về thuật số. Câu hỏi là nếu dùng đao để cắt một cái khăn gấm thì sẽ chia ra làm mấy mảnh, mọi người đều biết, một nhát đao có thể cắt cái khăn gấm ra làm hai mảnh, hai đao thì chia làm bốn mảnh… Xin hỏi, nếu như một trăm đao cắt qua, cái khăn gấm của Ôn cô nương có thể bị chia ra làm bao nhiêu mảnh?

Đề mục vừa đưa ra, trong đại sảnh mọi người dồn dập bắt đầu tính toán, Đa Long ánh mắt sáng ngời, móc ra một khối khăn vuông, lấy đao ở vạch lên, cắt qua được bảy, tám nhát, một số bộ phận khăn vuông đã nhỏ vụn đến mức không ra hình thù gì, không còn cách nào lại cắt tiếp, gã tức giận ném đi:

– Con bà nó, cái đề mục này bậy bạ quá…

Đoàn Dự vốn là người đọc sách, nếu là thi thơ thì thì ngôn ngữ tinh tế, ý nghĩa sâu xa, kinh Phật hàm nghĩa là cái gì, có thể y rất nhanh đưa ra đáp án, chỉ tiếc là về phần thuật số, thì y một chữ cũng không biết.

Khác với Đoàn Dự, Vương Ngữ Yên cũng đọc nhiều sách vở, không chỉ giới hạn võ học điển tịch hoặc là nho gia kinh điển, thuật số các loại thư tịch nàng cũng trải qua rất nhiều, như là Cửu chương toán thuật, Chu bễ toán kinh thì nàng cũng có nghiên ngẫm, nghe qua được đề mục này, tâm niệm bách chuyển, rất nhanh nàng có đáp án, trên mặt mỉm cười.

Đoàn Dự liếc nhìn qua Vương Ngữ Yên, thấy khuôn mặt nàng biểu lộ, giật mình hỏi:

– Vương cô nương đã đoán được?

Nếu như bàn về võ công thì không nói, đối phương rõ ràng là thi về văn tài, Đoàn Dự ở trước mặt mỹ nhân bị mất đi mặt mũi, trong lòng lại ủ rũ cực kỳ.

Nghe được Đoàn Dự nói, Đa Long, Trương Khang Niên, Triệu Tề Hiền lập tức vây quanh nàng, cười lấy long nói:

– Vương cô nương, đem đáp án đề mục nói cho chúng ta biết đi.

Vương Ngữ Yên đỏ mặt, kiên định lắc đầu, nàng trong lòng đang tức giận bị bọn họ bắt đi, vậy thì làm sao trợ giúp bọn họ để đi gây họa hại cho cô nương kia chứ.

Tống Thanh Thư thì lại nhẹ nhàng bình thản ngồi ở ghế chủ vị, bình thản uống trà, Thủy Sinh thấy dáng dấp của hắn, đảo quanh mắt tò mò hỏi:

– Ngươi đã có đáp án?

– Này… lần sau trước tiên muốn nói thì phải gọi công tử, không có quy củ.

Tống Thanh Thư trừng mắt nhìn nàng, nhưng không có trực tiếp trả lời câu hỏi.

Thủy Sinh trong lòng cứng lại, trong lòng hận lẫy Tống Thanh Thư, quay đầu nhìn thấy tấm màn đang che Ôn cô nương, khóe miệng hiện ra tia giảo hoạt, đột nhiên nàng la lên:

– Công tử nhà ta đã đoán ra!

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229