Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 190
Phần 190

– Cô nương cho lão phu là kẻ ngu sao.

Đinh Xuân Thu trên mặt phủ một lớp sương lạnh.

– Băng tằm là theo trong ghi chép chỉ sản sinh tại cực bắc trên Đại Tuyết Sơn, thì làm sao có xuất hiện được ở vùng Vân Nam oi bức ẩm ướt.

– Thiếp không dám đánh lừa Tinh Tú lão tiên, xin nghe thiếp từ từ kể lại.

Hà Thiết Thủ duỗi đôi chân ra khép kín lại, chậm rãi nói.

– Ai cũng biết là Ngũ độc giáo am hiểu nhất về luyện trùng độc, trong đó kỳ độc nhất chính là Kim tằm cổ độc, bình thường vào tết Đoan ngọ thì thu thập bách trùng rồi để chung trong lọ sành để chúng tự giết lẫn nhau, một năm sau mở ra chỉ còn lại một giống trùng có màu vàng chính là Kim tằm, phương pháp chế tạo Kim tằm, Ngũ độc giáo đời đời truyền lại, đến đời giáo chủ tiền nhiệm liền nổi lên nghi vấn, bách trùng cắn giết lẫn nhau thì xuất hiện Kim tằm, nhưng nếu đem bách trùng Kim tằm đặt ở cùng một chỗ để chúng tự giết lẫn nhau, cuối cùng thì có thể sản sinh ra loại gì đây?

Nói tới đây, Hà Thiết Thủ cố ý ngừng lại, rồi nhìn Đinh Xuân Thu.

– Chẳng lẽ chính là Băng tằm?

Nhìn đến vẻ mặt Hà Thiết Thủ, Đinh Xuân Thu đã hiểu ra.

– Không sai…

Hà Thiết Thủ gật đầu:

– Tiền nhiệm giáo chủ cũng không ngờ rằng Kim tằm tranh chấp, lại có thể dựng dục sinh ra thần vật, chỉ tiếc là khi luyện chế được bách độc Kim tằm thì đã tiêu hao hết tâm huyết, khi vừa thấy Băng tằm xuất hiện, giáo chủ đắc ý cười vang rồi tắt thở chết mất, trong số giáo đồ đời kế tiếp, luận võ công luận tài cán, thì thiếp có khả năng cao nhất kế thừa chức vị giáo chủ, chỉ tiếc là giáo chủ qua đời đột ngột, lúc đó đó chưa kịp chỉ định người kế thừa giáo chủ, bởi vậy trong Ngũ độc giáo có một số người bụng dạ khó lường, liền thừa cơ ủng lập Lam Phượng Hoàng lên làm giáo chủ…

– Được, lão phu sẽ trợ giúp cho Hà cô nương trùng đoạt lại chức giáo chủ, chỉ cần đến lúc thành công, đừng có quên những lời hứa hẹn.

Đinh Xuân Thu mừng rỡ nói lớn, lâu nay Đinh Xuân Thu một thân độc công, đều dựa vào Thần Mộc Vương Đỉnh luyện hóa độc trùng, nếu như có thể luyện hóa được Băng tằm trong truyền thuyết, phỏng chừng thiên hạ sẽ không có địch thủ.

– Thiếp đương nhiên không dám lừa gạt Tinh Tú lão tiên.

Hà Thiết Thủ hé miệng cười nói.

– Hừ… xú ca ca, ta vì ngươi mà ngay cả con Thiểm Điện Điêu yêu quý nhất cũng làm mất rồi, cuối cùng ngươi chỉ lo tiêu dao khoái hoạt chính mình, cả ngày quấn quýt Vương cô nương cùng với Mộc Uyển Thanh, không còn nghĩ tới ta…

Trong một khu rừng rậm ở Vân Nam, một cô nương đang đi loanh quanh ở trong rừng, trên người mặc bộ y phục váy ngắn, mặt trắng hồng hào, miệng nhỏ khẽ nhếch, thật là xinh đẹp, tuy rằng trong miệng bất mãn đối với tình lang, nhưng không có một câu nói ác độc, nàng có một dáng dấp ngây thơ rực rỡ sáng ngời, không tả hết được nét thanh thuần thật đáng yêu.

Đó chính là Chung Linh, một cô nương xinh xắn mà Đoàn Dự gặp gỡ yêu thương và chung đụng lần đầu tiên, chỉ tiếc là thiên ý trêu người, cuối cùng thì phát hiện Đoàn Dự lại trở thành thân ca ca của mình.

Có điều thiên tính nàng hào sảng, không thể so được với Mộc Uyển Thanh cực đoan vô cùng, tuy rằng lúc đầu khi biết được sự thật thì nàng cực kỳ khổ sở, nhưng trải qua thời gian ngắn, tâm tư liền phai nhạt rất nhiều, từ trong đáy lòng cũng đã tiếp nhận sự thật chính mình là muội muội của Đoàn Dự.

Bởi vì đau lòng Thiểm Điện Điêu sủng yêu bị thất lạc, Chung Linh quyết định đến trong rừng rậm với hy vọng tìm kiếm được một lần nữa gặp được con non Thiểm Điện Điêu mang về thuần dưỡng.

– Tiểu muội muội, ca ca ngươi không muốn ngươi, nhưng ta thì vẫn muốn a…

Bên tai Chung Linh đột nhiên truyền tới một giống nói dâm tà như đã từng quen biết.

Ngẩng đầu nhìn qua, thì thấy một trung niên gầy gò ngồi ở gốc cây cổ thụ, lấy tay chống cằm, mục quang sáng quắc đang nhìn nàng chằm chằm, Chung Linh sợ hãi, trong giọng nói đầy hoảng loạn:

– Vân… Vân Trung Hạc, ngươi tại sao lại ở chỗ này?

– Lão đại được người mời đến Vân Nam một chuyến, mấy huynh đệ ta cùng đi theo trợ giúp, không ngờ vận tốt như vậy, trong lúc vô tình lại nhìn thấy tiểu muội muội ngươi, lần trước gặp mặt tại trong Vạn kiếp cốc, đối với mẫu tử các ngươi thì ta đã sáng nhớ chiều mong, một ôn nhu quyến rũ thành thục, một thanh xuân sáng ngời rực rỡ, Chung Vạn Cừu có tài cán gì, lại có được diễm phúc như vậy! Lúc đó Vân Trung Hạc ta đã có ý nghĩ muốn giết phu chiếm thê rồi…

Nhìn Chung Linh quyến rũ mê người, Vân Trung Hạc lại nghĩ đến Cam Bảo Bảo kia thân thể thành thục đầy đặn, cùng với dáng người thon thả mảnh mai bắt đầu chín tới của Chung Linh, mẫu tử hai người dung mạo có sáu, bảy phần tương tự, Vân Trung Hạc lại nghĩ đến nếu như có thể cả ngày ở bên trong Vận kiếp cốc ôm lấy mẫu tử bọn họ cùng nhau trần truồng hưởng thụ phong lưu khoái hoạt, thì đã cảm thấy một luồng nhiệt khí xông thẳng từ dưới hạ thể bốc lên, trong lòng suy nghĩ:

“Nếu như có thể giao hoan cùng một lúc với mẫu tử hai người, lão tử thề sẽ bỏ ngay không làm dâm tặc nữa, từ đây cải tà quy chính…”

– Cứu mạng… cứu mạng…

Chung Linh vừa nhanh chân chạy vừa kêu cứu mạng, chỉ tiếc là Vân Trung Hạc khinh công quá cao, Chung Linh vừa chạy vài bước, thì đã thấy Vân Trung Hạc đứng ở trước mặt mình rồi, hắn cười dâm đãng:

– Tiểu mỹ nhân, đến đây ca ca ôm một cái…

Sau mấy lần quay chạy, Chung Linh thở hồng hộc, từ trong túi bên hông lấy ra một con rắn độc ném về phía Vân Trung Hạc.

Vân Trung Hạc dễ dàng né qua, cười nói:

– Động tác của Xà nhìn qua thấy rất dâm đãng, xem ra dáng chạy của tiểu muội muội khá là giống nhau…

– Á… a… a…

Chung Linh vừa giận lại sợ, la hét rầm lên.

– Cứ la đi… có la rách yết hầu cũng sẽ không có người tới cứu tiểu muội muội đâu.

Phảng phất là con mèo đùa giỡn với chuột, Vân Trung Hạc không vội ra tay, vẫn ung dung đùa giỡn với Chung Linh.

– Hahaha…

Từ khu vực phụ cận bỗng truyền đến một tràng cười thật là kiều mị…

– Ai?

Vân Trung Hạc giật mình, kinh sợ vì nếu không lên tiếng cười, chính hắn hoàn toàn không biết tới sự hiện diện của đối phương, chỉ là khi nghe được âm thanh, tiếng cười nhẹ nhàng mềm mại, chủ nhân khẳng định một phụ nhân phong tao đến tận xương.

Cách đó không xa xuất hiện một nữ nhân tầm 27, 28 tuổi, mặc bộ y phục màu xanh lam mỏng, bên hông vây quanh đai lưng màu đỏ thêu hoa, làn da chi quang như ngọc, đang đưa ống tay áo lên che miệng cười, thân như nhánh hoa run rẩy trước gió, ẩn hiện bên trong cái yếm là hai bầu vú cao vút, thật là thiên kiều bá mị, phong tình vạn chủng.

– Không nghĩ tới Vân Trung Hạc ta hôm nay thực sự là diễm phúc không cạn…

Vân Trung Hạc vừa thấy dáng dấp nàng của nàng, trên người đã lại bốc dục hỏa, đột nhiên nhìn thấy bên tay trái có một cái móc sắt đen xì, liền biến sắc:

– Ngươi là… ngươi là…

– Lão tứ, không được chủ vô lễ với Hà giáo chủ.

Từ trên không trung vang lên một giọng nói cực kỳ khó nghe, từ xa tiếng xé gió truyền đến, Chung Linh hoa mắt, thì đã thấy có hai nam một nữ lập tức đứng ở trước mắt mình rồi.

– Lão tứ, thân thể ngươi gầy còm như vậy, mà còn cả ngày chỉ nghĩ đến nữ nhân, nữ nhân có cái gì tốt đâu, làm sao sánh bằng với võ công kỳ diệu… hừ…

Một gã có cái đầu lớn khác thường đang nói, trong miệng rộng lộ ra hàm răng nhọn trắng toát, nhưng đôi mắt vừa tròn lại nhỏ, tựa như hai hạt đậu, vóc người tầm trung, thân người tráng kiện, trên người khoác một cái hoàng bào dài đến đầu gối, áo choàng là gấm vóc thượng hạng, rất là hoa lệ, bên dưới hạ thân lại mặc cái quần vải thô, ô uế lam lũ, màu sắc khó phân biệt, đó cũng chính là một trong Tứ đại ác nhân – Nam Hải Ngạc Thần Nhạc lão tam.

Nhạc lão tam đột nhiên nhìn thấy rõ trước mắt mình là Chung Linh, liền giận dữ:

– Vân lão tứ, ngươi bắt nạt ai không được, lại nhắm ngay tiểu sư nương của ta mà bắt nạt…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229