Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 47
Phần 47

Tống Thanh Thư thầm hô to may mắn, cũng do nội lực mấy cao tăng chưa kịp điều tức nên lực không đủ, Lục Mạch thần kiếm mỗi lần triển khai xong một chiêu kiếm khí, cần mấy khắc để điều tức cân bằng nội lực, tuy rằng có thể dựa vào kiếm trận yểm hộ lẫn nhau, nhưng do hắn ở trên cao đánh xuống, chưởng lực hùng hậu gấp đôi, có điều hắn lúc này cũng bị khí huyết sôi trào, vội vã âm thầm vận công điều tức lên.

– Dừng tay!

Khô Vinh đại sư cuối cùng cũng phải xoay người lại, khuôn mặt quả nhiên như là miêu tả, một nửa khuôn mặt trơn bóng như thiếu niên, một nửa thì hình dung tiều tụy.

– Giỏi lắm… Hàng long thập bát chưởng, thì chủ là Bắc Tiêu Phong sao?

– Nam Viện Tiêu đại vương là người có phong thái từ lâu nay vãn bối hâm mộ, đạo hạnh tầm thường sao dám so với Tiêu Phong.

Tống Thanh Thư câu nói này là nói thật, vừa rồi với chiêu Kháng long hữu hối, nếu như Tiêu Phong sử ra, tốc độ chưởng lực nhanh chóng e rằng Khô Vinh đại sư không thể tránh khỏi, mà bắt buộc phải đón đỡ chưởng lực thì chưa biết tình huống sẽ ra sao.

Còn chiêu Phi Long Tại Thiên lúc đó có cơ hội thật tốt, đánh xuống bên bên dưới, là Tiêu Phong e rằng xương tay của ngũ tang cũng là nứt vỡ, chứ không phải chỉ là chấn thương nội lực.

– Ừ… cũng đúng là không phải, vừa rồi ở giữa không trung, thí chủ bỗng dưng vọt lên hơn trượng né thoát kiếm khí, hẳn đó là tuyệt kỹ của Võ Đang – Thê vân tung, trên đất xê dịch xoay chuyển thân hình, tựa hồ là Xà hình phiên ly thuật trong Cửu âm chân kinh…

Khô Vinh biểu hiện nghiêm nghị, chấp tay hành lễ.

– Thì chủ tuổi còn trẻ, thân kiêm nhiều tuyệt học như vậy, thực sự hiếm thấy trên đời.

– Đại sư quả nhiên kiến thức uyên bác.

Tống Thanh Thư khâm phục nói rằng.

– Tại hạ chuyến đi này cũng không ác ý, chỉ muốn mở mang kiến thức võ công Lục mạch thần kiếm mà thôi.

Nhưng trong lòng cười thầm không ngớt, nếu võ công mình thấp kém, e sợ giờ khắc này đã sớm bị cầm giữ chịu nhục, thế giới này thiên hoa loạn trụy, ba hoa chích chòe, kỳ thực chẳng qua là nhờ mình có thực lực…

– Vậy thì thí chủ đã đạt được mong muốn, xin cứ tự nhiên rời khỏi đây.

Khô Vinh thiền sư sắc mặt vẫn còn bàng hoàng, ra bộ tiễn khách.

– Đại sư đã biết được tại hạ có Cửu âm chân kinh, thì chắc cũng nghe được trong truyền thuyết giang hồ, lời nói đắc tội hơi khoa trương, nhưng Cửu âm chân kinh ở trong võ lâm e rằng còn cao hơn Lục Mạch Thần Kiếm, nếu như các vị đại sư đồng ý, vãn bối đồng ý lấy Cửu âm chân kinh đổi lấy Lục mạch thần kiếm kiếm phổ nhìn qua, đại sư yên tâm, tại hạ tuyệt đối không mang kiếm phổ đi, chỉ cầu nhìn qua một chút, cũng là đạt được tâm nguyện rồi.

Lời nói của Tống Thanh Thư tràn ngập mê hoặc, bởi vì lối suy nghĩ của hắn khác với võ lâm nhân sĩ của thời này, đó chính là vì hắn là người hiện đại nên phóng khóang, không có tầm nhìn hạn hẹp bo bo cái gì cũng muốn giữ lấy cho riêng mình, với lại Cửu âm chân kinh cũng không phải là của hắn, hắn dùng để đổi lấy Lục mạch thần kiếm cũng không cảm thấy đau lòng.

Chúng tăng nhìn nhau, nhìn từ trong mắt đối phương cũng có tâm ý động lòng.

Cửu âm chân kinh và Dịch cân kinh, Cửu dương thần công, Quỳ hoa bảo điển cùng được xưng là tứ đại thần công đương đại võ lâm, năm xưa Võ lâm Ngũ bá vì tranh giành Cửu âm chân kinh mà không để ý đến thân phận, thậm chí còn đến Hoa Sơn luận kiếm, đại chiến suốt ba ngày ba đêm…

Lúc Cưu Ma Trí đến đề nghị lấy tam tuyệt kỹ là Niêm hoa chỉ, Đa la diệp chỉ, Vô tương kiếp chỉ trao đổi Lục mạch thần kiếm, chúng tăng đã là muốn động long rồi, huông hồ bây giờ Tống Thanh Thư đưa ra Cửu âm chân kinh, ngay cả Khô Vinh đại sư trong lòng cũng nổi lên gợn sóng.

– Thí chủ có chỗ không biết, ngày trước Thổ Phồn Đại luân minh vương Cưu Ma Trí có ý đồ bất chính, bần tăng vì không để cho độc môn tuyệt kỹ bị kẻ gian đoạt đi, nên đã đem kiếm phổ thiêu huỷ, e rằng làm cho thí chủ phải thất vọng.

Khô Vinh đại sư dù sao cũng là cao tăng tu luyện mấy chục năm đắc đạo, rất nhanh sẽ hồi phục tâm tình, liền nói lời cự tuyệt.

– Về chuyện này vãn bối cũng có biết.

Tống Thanh Thư không ngạc nhiên, mỉm cười nói,

– Nhưng mà chư vị thần tăng không phải là nỗi người học được một chiêu kiếm khí sao? Vậy cũng có thể đem kiếm khí một lần nữa viết ra từng người…

Thấy chúng tăng đang do dự, Tống Thanh Thư quyết định châm thêm một ngọn lửa cuối cùng, hỏi:

– Các vị đại sư cảm thấy nội lực của mình so với vãn bối thì thế nào?

Thiên Nhân phương trượng do dự rồi vẫn nói thẳng:

– Thí chủ nội lực so với bần tăng cao hơn không ít, so với sư thúc, e rằng cũng không kém bao nhiêu.

Khô Vinh lắc lắc đầu:

– Thiên nhân phương trượng không cần vì ta mà không dám nói, vị thí chủ này nội lực cũng trội hơn ta…

– Các vị đại sư chẳng lẽ không nhận thấy điều kỳ lạ sao?

Tống Thanh Thư nói tiếp.

– Vãn bối tuổi còn trẻ, thời gian tu luyện khẳng định không sánh bằng các vị cao tang đang ngồi ở đây, thế thì tại sao nội lực của vãn bối lại vượt qua các vị đại sư?

– Chẳng lẽ là do tác dụng của Cửu âm chân kinh?

Chúng tăng thay đổi sắc mặt, hỏi.

– Không sai, bên trong Cửu âm chân kinh có phần tâm pháp dịch cân rèn cốt, có thể làm cho nội công người trong tu luyện vượt xa nhanh với cách tu luyện người thường, vì lẽ đó nên vãn bối bây giờ nội lực mới được như thế. Vãn bối vừa rồi thấy các vị đại sư mỗi người sử dụng một chiêu kiếm khí, xin thứ cho ngông cuồng phỏng đoán, nội lực không đủ, nên không thể phát huy hết toàn bộ sức mạnh của Lục mạnh thần kiếm, không biết vãn bối có nói đúng hay không?

– Đúng vậy… triển khai Lục Mạch Thần Kiếm cần phải dùng đến nội lực, nội lực của chúng ta tu luyện chưa đủ nên mới quyết định mỗi người luyện một chiêu kiếm khí.

Khô Vinh nói mà không có biểu cảm gì.

– Lục Mạch Thần Kiếm ảo diệu là một người cùng lúc sử dụng được toàn bộ mới có thể hoàn toàn phát huy được, các vị đại sư kiếm trận tuy rằng tinh diệu, nhưng mỗi người xoay chuyển, khó tránh khỏi sơ hở, do đó vãn bối mới có cơ hội để tận dụng được. Nếu như các vị đại sư luyện được Cửu âm chân kinh, thì không lâu có thể tăng thêm nội lực, tất nhiên là đạt được lô hỏa thuần thanh để triển khai Lục Mạch Thần Kiếm. Vãn bối chỉ cầu nhìn qua kiếm phổ, thời gian không quá một nén nhang sẽ vật quy nguyên chủ.

Tống Thanh Thư lời nói rất khẩn thiết, các vi6 cao tang cũng động lòng.

– Sư thúc, nếu vị thí chủ này chân thành như vậy, hày là cứ để vị thí chủ này xem trong thời gian một nén nhang?

Thiên Nhân phương trượng quay đầu lại, hướng về Khô Vinh đại sư xin chỉ thị, còn lại bốn vị cao tăng trong lòng cũng nghĩ giống như vậy, cõi đời này tuy rằng bọn họ đã gặp qua không ít kỳ nhân dị sĩ, có điều trong thời gian ngắn bằng một nén nhang, hiểu được ý nghĩa khó hiểu bên trong kinh phổ Lục Mạch Thần Kiếm, e rằng khó mà có được khả năng.

Khô Vinh trầm mặc một lúc lâu, rốt cục ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Thư hỏi:

– Thí chủ bây giờ trên người đã mang mấy môn tuyệt học, võ công cao cường, cùng thời với thí chủ chắc khó mà có địch thủ, hà tất lại phải cần đến cần Lục mạch thần kiếm đây?

Tuy rằng Khô Vinh cũng đồng dạng không cho là Tống Thanh Thư có thể trong thời gian ngắn mà nhớ được Lục mạch thần kiếm, nhưng trong lòng ông cũng biết, thiên hạ không chuyện trao đổi đơn giản như vậy, đối phương lấy ra thần công Cửu âm chân kinh như vậy, không thể chỉ là để liếc mắt nhìn cho biết Lục mạch thần kiếm mà thôi, chắc chắn là hắn sẽ có biện pháp gì đó học trộm Lục mạch thần kiếm.

Tống Thanh Thư cười khổ một tiếng, thở dài nói:

– Các vị là võ lâm tiền bối, kiến thức sâu rộng, vậy đại sư cho rằng võ công của vãn bối so với Khiết Đan Nam Viện đại vương Tiêu Phong như thế nào?

Khô Vinh thiền sư chần chờ chốc lát, khẽ lắc đầu:

– Tiêu đại vương lúc trước đã từng quét ngang võ lâm Trung Nguyên, ở trong chốn giang hồ nhấc lên một trận gió tanh mưa máu, trong tay Hàng Long Thập Bát Chưởng tung hành thiên hạ, thí chủ võ công mặc dù cũng cao thâm, nhưng so với Tiêu đại vương e rằng vẫn không sánh kịp.

– Vậy nếu so với Minh giáo Trương Vô Kỵ thì sao?

Khi Tông Thanh Thư nhắc đến tên Trương Vô Kỵ, trong lòng lại nhớ đến lúc Chu Chỉ Nhược cùng y tình chàng ý thiếp, bất chợt lại cảm thấy phiền muộn vô cùng…

– Trương giáo chủ một thân sử dụng thần công Càn khôn đại na Di, thần diệu vô biên, năm đó tại Quang Minh đỉnh một người độc chiến với cao thủ lục đại phái, thí chủ võ công so với Trương giáo chủ vẫn còn không đủ.

Khô Vinh đại sư suy nghĩ một lát, nêu ra phán đoán của mình.

– Vậy thì đại sư đã biết vì sao vãn bối còn mơ ước đến Lục Mạch Thần Kiếm của quý phái rồi chứ?

Tống Thanh Thư lại cười khổ nói, lời này vừa ra khỏi miệng, hắn cũng đã thừa biết là Lục Mạch Thần Kiếm cũng lại không có duyên với hắn rồi, có điều hắn chính là một con người như vậy, tuy rằng lúc hành động cũng đôi khi đê tiện, nhưng luôn luôn có khí khái và ngạo khí, có lúc hắn cũng không muốn mình quá mức hèn mọn, vì thế bây giờ xem thường câu nói dối.

Quả nhiên nghe được lời nói của hắn, Khô Vinh thầm một câu niệm phật:

– Thí chủ đã thẳng thắn cho bần tăng biết, đủ thấy thí chủ là một người quang minh chính đại. Chỉ tiếc là Lục Mạch Thần Kiếm bản phái từ trước đến giờ bất truyền cho người ngoài, bần tăng cũng không muốn trở thành tội nhân trăm năm của Đoàn thị, mong rằng thí chủ thứ lỗi.

– Vãn bối cũng lý giải, đêm nay quấy rối các vị đại sư thanh tu, mong rằng xin thứ tội.

Nói xong Tống Thanh Thư cười dài một tiếng, xoay người rời đi.

Chúng tăng cũng không ngăn trở, nhìn bong dáng Tống Thanh Thư rời đi, Thiên Nhân phương trượng suy nghĩ: “ Từ đây võ lâm sợ rằng sẽ xảy ra nhiều chuyện. “

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229