Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 131
Phần 131

– Đại mỹ nhân, tiểu mỹ nhân, có nhớ tại hạ không?

Trở lại sân nhà của mình, thấy trong phòng đen thui một mảnh, Tống Thanh Thư bước đến đưa tay đẩy cửa vào.

“Vèo! ”

Tống Thanh Thư vội vã lắc người một cái, hai ngón tay kẹp trúng mũi ám khí, nhìn lại là Kim Xà trùy, cười khổ nói:

– Chỉ vào xem một chút, hai người cứ nghỉ ngơi, tại hạ ra bên ngoài tìm một chỗ ngủ cũng được…

Nghiêng người dựa vào một nhánh cây mé trên cây đại thụ ở trong viện, Tống Thanh Thư đang buồn bực: “Hiện tại tề nhân chi phúc, một thanh xuân tươi trẻ ( Lý Nguyên Chỉ ), một thành thục chín muồi ( Viên phu nhân ) ở trong phòng, một căng mọng như táo chín ( thiếu phu nhân Song Nhi ) nằm rên hừ hừ trước mắt, mà cũng không nắm bắt được ai, ngày sau còn làm sao nghĩ đến chuyện mở hậu cung a… “

– Là ai?

Một đôi thị vệ tuần tra đi ngang qua, ngẫu nhiên phát hiện trên cây bóng người, mọi người kinh hãi biến sắc, rút đao hỏi.

Tống Thanh Thư lú cái đầu ra ngoài tàng cây:

– Không có gì… là ta đây, hoàng cung dạo này không yên ổn, tối nay ta ở trên chỗ cao quan sát bên trong hoàng cung xem có gì bất thường hay không? Các ngươi cứ đi tuần tra như thường lệ, không cần quan tâm đến ta, lỡ làm bại…

– Tống đại nhân thực sự là tấm gương sáng a!

Mấy cái thị vệ giơ ngón tay cái lên, cười nịnh nói.

Chờ bọn chúng đi khỏi, Tống Thanh Thư liền nằm trên cây, nhắm mắt lại bắt đầu ngủ: “Thực sự là lũ ngu ngốc, ai dại gì đêm tối có thời gian rảnh rỗi giúp cho Khang Hi hộ viện giữ nhà, ta lại không phải là chó giữ nhà… ”

Hôm sau trời mới vừa tờ mờ sáng, nghe phía dưới có tiếng mở cửa, Tống Thanh Thư trong mơ màng cũng tỉnh lại, thấy hai nàng đang ở trong viện đang rửa mặt, hắn vội vã từ trên cây nhảy xuống.

– Sớm a!

Tống Thanh Thư uốn người mệt mỏi, nhe răng nhếch miệng nói…

– Sớm gì mà sớm…

Hạ Thanh Thanh nhẹ nhàng trả lời, vẻ mặt như cười mỉm nói.

– Ngươi tối hôm qua có ngủ ngon giấc không?

– Cũng tốt… cũng tốt, trăng sáng sao thưa, cũng có một phong vị khác.

Tống Thanh Thư đánh trống lãng cười ha ha.

Lý Nguyên Chỉ cũng không nhịn được nữa, bật cười:

– Nửa đêm hôm qua, chúng ta nghe “ bịch “ một tiếng, không biết là món đồ gì từ trên cây rớt xuống vậy? ”

– Có sao? Ta làm sao lại không nghe biết?

Tống Thanh Thư lúng túng nói tiếp:

– À… ngày hôm nay ta còn phải đi đến chỗ thống lĩnh hộ quân để xem những bang phái kia có đưa người tới hay chưa? Ta đi trước nhé, không cùng các ngươi hàn huyên nữa…

Nói xong hắn liền vội vàng vàng chạy mất.

Mới vừa chạy ra cửa cổng không bao lâu, thì nghe phía sau lưng truyền đến tiếng cười khanh khách của hai nàng, Tống Thanh Thư dừng lại xoa xoa cái mông: “Tối hôm qua rơi xuống đất thật đau, con bà nó… không biết Tiểu Long Nữ làm thế nào mà lại ngủ được trên một một sợi dây thừng. ”

Đi tới Anh Vũ môn, Tống Thanh Thư hướng về thị vệ nói ra ý của mình đến, thị vệ liền vội vàng đem thống lĩnh hộ quân mời lại đây.

– Hóa ra là Tống đại nhân.

Thống lĩnh Hộ quân nhiệt tình ra đón, gã quyền lực chức quan tuy rằng so với Tống Thanh Thư cao hơn, nhưng gã biết rõ ràng Tống Thanh Thư bây giờ chính là người tâm phúc của hoàng thượng, lại biết được Tống Thanh Thư sắp thành lập bộ phận “Niêm Can Xử”, cho nên càng là không dám thất lễ.

– Bái kiến thống lĩnh đại nhân…

Tống Thanh Thư thi lễ rồi hỏi:

– Không biết hiện giờ có bao nhiêu đệ tử của các bang phái đã đến đây?

– Dựa theo danh sách, thì có một trăm lẽ ba người.

Thống lĩnh hộ quân mở ra một quyển danh sách trả lời:

– Có điều còn chưa tới hết hạn ngày, bởi vậy chỉ mới lác đác đến có ba mươi mấy người.

– Mới ba mươi mấy người a?

Tống Thanh Thư hơi thất vọng, nhưng nghĩ cũng tạm đủ, tâm tình mới đỡ lo lắng.

– Tại hạ bây giờ dự định sẽ mang bọn họ đi, thống lĩnh đại nhân không có ý kiến gì chứ?

– Đương nhiên không có, hoàng thượng đã truyền chỉ hạ xuống, bảo tại hạ tận lực phối hợp Tống đại nhân, nếu Tống đại nhân có yêu cầu gì, thì cứ nói.

Hộ quân thống lĩnh vỗ ngực, nói.

– Tạm thời trước mắt thì không có, nếu có yêu cầu tại hạ sẽ đến làm phiền thống lĩnh đại nhân.

Cáo từ thống lĩnh hộ quân, Tống Thanh Thư trong lòng cảm thán có quyền lực trong tay quả nhiên là rất tốt.

Có điều khi hắn nhìn thấy ba mươi mấy người sau này sẽ là thuộc hạ của mình, thì Tống Thanh Thư cũng không cười nổi nữa.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229