Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 82
Phần 82

“Ọc! ”

Một ngụm máu tươi từ trong miệng trào ra, cũng may là Tống Thanh còn có thần công hộ thể, nếu như võ công bình thường trúng vào một chưởng này của Hồng An Thông thì đã tâm mạch đứt đoạn.

Tang Kết lạt ma cùng Huyết Đao lão tổ lại cùng lúc xông tới tới, Tống Thanh Thư gắng gượng cố chống lại mấy chiêu, thì lưỡi đao của Huyết Đao lão tổ thì đã kê sát trên cổ hắn.

– Mạng ta xong rồi!

Tống Thanh Thư lạnh buốt cả tim, trong đầu thoáng hiện lên cảnh tượng cái đầu của mình bị chặt đứt văng lên cao.

“Leng keng! ”

Một mũi ám khí từ xa xa bắn tới trung ngay trên lưỡi đao của Huyết Đao lão tổ, giữa đương trường ba người giật nảy mình, không phải là bởi vì người phóng ra ám khí kình đạo cao minh, mà do ám khí đó là Kim Xà chùy!

Nghi hoặc quay đầu lại, thấy Viên Thừa Chí cùng Mộ Dung Phục đang vây công giao đấu với Cưu Ma Trí, thì không có thời gian để phóng ra ám khí này…

– Không cần tìm người, Kim Xà chùy là của ta phóng.

Viên phu nhân ung dung đi vào, lúc này nàng đã thay đổi hoàn toàn khí chất không giống như trước làm mê hoặc điên đảo chúng sinh, tóc mây đã búi lên cao, trên người mặc bộ y phục màu đỏ thẩm, lúc này nhìn ở trong mắt thì cảm thấy nàng đoan trang cực kỳ.

Tang Kết lạt ma ngón tay để trên đại huyệt của Tống Thanh Thư, ngẩng đầu nghi ngờ nói:

– Viên phu nhân vì sao không để chúng ta kếu liễu tính mạng của hắn?

– Thiếp còn có chuyện quan trọng cần hỏi hắn, đa tạ các vị đã giúp thiếp bắt được hắn.

Hạ Thanh Thanh hai tay cung lại, hơi nhún người thi lễ một cái.

Tang Kết lạt ma cùng Hồng An Thông thì không nói tới, Tang Kết lạt ma thì xuất gia, từ lâu không gần nữ sắc, Hồng An Thông trong nhà thê tử thì không còn dư lực tiêu tưới, hai người này tuy rằng thưởng thức sắc đẹp của nàng, nhưng cũng không thừa hơi có ý nghĩ dâm loạn.

Huyết Đao lão tổ thì khác, nhìn Viên phu nhân chắp tay dịu dàng thon thả, lão hận không thể bước đến nâng đỡ nàng đứng dậy, đôi mắt háo sắc lóe lên, nhưng nghĩ đến phu quân của nàng võ công cao cường, thì lại thở dài một hơi.

Tống Thanh Thư cay đắng gượng gạo nở nụ cười, hắn không nghĩ tới cuối cùng trái lại là chính nàng cứu tính mạng của mình, nghĩ đến vừa rồi hai người da thịt gần gủi, trong lòng lại rung động.

Chú ý tới ánh mắt của hắn, Hạ Thanh Thanh không biết nghĩ đến chuyện gì, khuông mặt nàng ửng đỏ lên, giả vờ quay đầu nhìn đến trận chiến của bên Viên thừa Chí, không nhìn hắn nữa, nhưng không biết vẫn còn ảnh hưởng mê xuân tửu cũa Tây Vực hay là vì nguyên nhân nào khác, bên dưới hạ thể của nàng tựa như lại có chút chất dịch rỉ ra dinh dính bên trong cái tiểu nội khố.

Cưu Ma Trí tuy rằng rơi vào hạ phong, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ, có điều khóe mắt của lão nhìn thấy Tống Thanh Thư đã trọng thương bị bắt, không khỏi lạnh cả người nghĩ thầm nếu đánh tiếp nữa rằng chính mình sẽ đi gặp mặt Phật tổ.

Lão liền vận công toàn lực dùng Hỏa Diễm đao ép Viên Thừa Chí cùng Mộ Dung Phục thối lui mất bước, liền tung người hướng về phía Tống Thanh Thư nhảy tới:

– Tống công tử, bần tăng tới cứu ngươi đây.

Tang Kết lạt mã cùng Hồng An Thông kinh hãi, song song tung chưởng nghênh đón Cưu Ma Trí đang từ trên không trung bấy đến, nhưng đó là hư chiêu của Cưu Ma Trí, một chưởng này đánh đến nhìn thấy thanh thế uy lực doạ người, kỳ thực chẳng có phần kình lực nào, khi vừa tiếp xúc chạm đến song chưởng của Tang Kết cùng kình lực Hồng An Thông, lão mượn lực đẩy của hai người, thân thể tựa như tia chớp đánh vỡ một bên cửa sổ, liền biến mất ở trong màn đêm, không ai nghĩ tới chuyện này, Viên Thừa Chí biết võ công của Cưu Ma Trí cao thâm, nên cũng không muốn đuổi theo.

– Vi tước gia, Tống công tử, bần tăng sẽ quay trở lại với nhiều cao thủ để giải cứu các người.

Tiếng nói của Cưu Ma Trí từ xa xa văng vẳng bay tới.

– Hừ… bằng hữu của ngươi thật là có nghĩa khí.

Viên phu nhân đứng thẳng ở bên cạnh người Tống Thanh Thư, cười gằn chế giễu.

– Um… một bằng hữu nhiều ngày một đường đồng hành, không sánh bằng cùng cô nương tình nghĩa dù chỉ trong chốc lát.

Tống Thanh Thư thở dài lẩm bẩm.

Vi Tiểu Bảo đã thấy đại sự không ổn, vội vã thay đổi khuôn mặt:

– Hồng giáo chủ tiên phúc vĩnh hưởng, thọ dữ thiên tề!

– Huyết đao môn chủ, văn thành vũ đức…

– Đại pháp sư trạch phi thương sinh…

Một trận nói năng lộn xộn, thấy mọi người chỉ là khà khà cười lạnh, Vi Tiểu Bảo thở dài một hơi:

– Ai ui… lão tử ngày hôm nay ngã ngựa, muốn giết thì cứ tự nhiên hay muốn làm cái gì cũng được, mười sáu năm sau ta lại làm một trang hảo hán!

– Uả… không phải nhân sĩ Trung Nguyên của các ngươi không phải là hay nói “Mười tám năm sau lại làm một trang hảo hán sao?

Tang Kết lạt ma còn tưởng mình nhớ lầm, nghi hoặc mà nhìn đồng bọn hỏi lại.

– Con bà nó, lão tử nghĩ tới mười tám năm thì lâu quá, muốn sơm hơn hai năm không được à.

Vi Tiểu Bảo trừng mắt nói, hắn biết rằng khó thoát khỏi cái chết, lần này hiếm hoi cố gắng kiên cường lên.

– Các vị, ngoài thành quan binh sẽ đến đây ngay lập tức, chúng ta phải sớm rời đi khỏi nơi này.

Viên Thừa Chí đi tới, mở miệng nói.

– Tại hạ đã cứu được biểu muội, cũng không tiện quấy rầy các vị nữa, xin từ biệt.

Mộ Dung Phục hai tay ôm quyền thi lễ, y cũng đã nghĩ qua, vốn là Kim Xà vương, Thần Long giáo chủ, Huyết đao môn chủ, Tang Kết pháp sư đều là những nhân vật hiên ngang hùng cứ một phương, nếu kết giao được, nói không chắc đối với đại nghiệp phục hưng của mình sẽ có sự trợ giúp, nhưng chỉ tiếc bọn họ lần này lại ra tay muốn giết Vi Tiểu Bảo là người sủng tín cực kỳ của hoàng đế Mãn Thanh, e rằng sắp tới sẽ nghênh đón một sự trả thù khốc liệt, y không muốn lội vào cũng nước đục này, nhỡ lại đắc tội với hoàng đế Mãn Thanh thì đúng là thiếu sự khôn ngoan…

– Nam Mộ Dung từ lâu danh bất hư truyền, tại hạ hôm nay có thể cùng Mộ Dung công tử kề vai chiến đấu, thực sự là thỏa nguyện bình sinh a.

Vừa rồi hai người liên thủ đối phó với Cưu Ma Trí, Viên Thừa Chí nhận thấy võ công của Mộ Dung Phục tinh diệu uyên bác nên rất là khâm phục.

– Biểu ca, Tống công tử…

Vương Ngữ Yên giật ống tay áo Mộ Dung Phục, nhìn vẻ mặt uể oải Tống Thanh Thư, trong mắt nàng tràn ngập sự lo lắng.

– Đa tạ Vương cô nương quan tâm, tại hạ chưa chết được được đâu, không cần quản đến, tại hạ tin tưởng lão thiên khốn kiếp này, nếu đem tai hạ đến thế giới này, thì sẽ không để tại hạ chết dễ dàng như vậy đâu… ha ha ha…

Tống Thanh Thư lại hộc ra một ngụm máu tươi, trong tiếng cười nghe qua rất là thê lương.

Tống Thanh Thư rõ ràng đã thấy Mộ Dung Phục có bản chất xu lợi tránh hại, đối mặt với nhiều cao thủ ở đây, y sẽ không bao giờ xuất thủ cứu giúp, thế nào y sẽ tìm một lý do nào đó, uyển chuyển từ chối.

Hắn bây giờ cần gì phải nghe những ngôn từ giả mù sa mưa, sắp chết mà còn bị buồn nôn thì không cần…

– Từ biệt đã nhiều ngày, gặp lại Tống công tử vẫn là hào sảng như trước, biểu muội, nơi này không phải là chỗ ở lâu, chúng ta đi thôi.

Mộ Dung Phục liền kéo Vương Ngữ Yên rời khỏi ở cửa tửu điếm.

– Vương cô nương, chờ ta.

Đoàn Dự vội vàng chạy đuổi theo nàng cũng rời khỏi.

Tống Thanh Thư cùng Vi Tiểu Bảo bị trói gô ném vào trong một chiếc xe ngựa đang chờ sẵn ở phía sau tửu điếm, đám người lật đật đi ra khỏi thành.

Khi Đa Long mang theo đội nhân mã chạy tới Lệ Xuân viện, thì không còn thấy Vi Tiểu Bảo, sắc mặt tái xanh, hạ lệnh:

– Đuổi theo hướng ngoài thành.

Viên Thừa Chí đoàn người đã chuẩn bị trước, cải trang trang phục, đi trên con đường vòng khúc chiết, rất nhanh bỏ rơi đám truy binh.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229