Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 65
Phần 65

– Hắn cùng ta đúng là không cừu không oán.

Nàng trả lời lành lạnh:

– Nhưng Mãn Thanh cùng với ta có mối thù không đợi trời chung, hắn lại là trợ thủ đắc lực của Khang Hi, thường ngày thì nhận hối lộ lộng quyền, nếu bị ta giết thì âu cũng đó là do gieo gió gặt bão.

“Cùng Mãn Thanh có thù không đợi trời chung? ”

Tống Thanh Thư đột nhiên nhớ ra, khẽ khom người:

– Cô nương có phải là Trường Bình công chúa của nhà Minh cũng chính là Chu A Cửu cô nương?

Chu A Cửu đôi mi thanh tú nhíu chặt, phòng bị nhìn Tống Thanh Thư:

– Các hạ là người phương nào, vì sao biết thân phận của ta?

Tống Thanh Thư sâu kín liếc nhìn mỹ nhân trước mặt, trong ánh mắt tràn ngập thương tiếc, Chu A Cửu ở trong nguyên tác là một người cực kỳ bi tình, sinh ra trong nhà đế vương, nhưng nước mất nhà tan, bị phụ thân chém đứt cánh tay, một lòng yêu thương Viên Thừa Chí, chỉ tiếc là y đã định ước với Hạ Thanh Thanh trước đó rồi, sau đó đã cùng Viên Thừa Chí hẹn định ở ân náo ở trong tuyết cốc mười năm chờ y, kết cục mọi người đều biết, ròng rã mười năm đợi chờ, mặc dù nguyên nhân không phải bởi vì Hạ Thanh Thanh, nhưng Viên Thừa Chí vẫn không đi tìm nàng…

Chu A Cửu cảm nhận được ánh mắt của Tống Thanh Thư nhìn mình tràn ngập cảm tình, trong lòng cũng không được dễ chịu, nên nhẹ nhàng hắng giọng một tiếng.

Tống Thanh Thư phục hồi tâm trí lại, lúng túng mỉm cười:

– A Cửu cô nương xin đừng nghi ngờ, tại hạ đối với những lời đồn đại của võ lâm thường chú ý nên hiểu khá rõ nhiều chuyện, cho nên mới có thể đoán được thân phận của cô nương.

– À… thì ra thế, vậy xin thỉnh giáo đại danh của các hạ?

Chu A Cửu thấy thân thế của mình đều bị đối phương đoán ra rõ ràng, còn mình đối với hắn thì cái gì cũng không biết, cho nên mới hỏi.

– Tại hạ là Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư thi lễ, rồi tiếp tục hỏi tiếp sự nghi ngờ của mình:

– A Cửu cô nương cùng với Mãn Thanh có mối quốc thù là không trả, nhưng vừa rồi lại liều lĩnh ở cảnh nội Đại Tống ám sát sứ giả nhà Thanh, có thể tạo ra nguy hiểm hai nước khai chiến, không biết là cô nương có điều gì khổ tâm mà phải làm như thế?

Chu A Cửu nghe trong lời nói của hắn đối với hành động của mình biểu đạt có vẻ không hài lòng, thì nàng cho rằng, hắn là con dân nước Tống, nên giải thích:

– Tống thiếu hiệp đừng có hiểu lầm, có lẽ do ta vội vàng, thiếu cân nhắc, không nghĩ tới việc có khả năng gây nên Tống – Thanh khai chiến vì chuyện giết sứ giả, chỉ là ngày trước trong lúc vô tình thăm dò được việc Vi Tiểu Bảo đi sứ lần này, tưởng rằng mục đích chủ là vì đối phó với Kim Xà doanh ở Sơn Đông, nên ta lo lắng… lo lắng lực lượng cuối cùng phản Thanh cờ xí có thể bị ngã xuống, cho nên mới định ám sát Vi Tiểu Bảo…

– Thật ra thì e rằng A Cửu cô nương là vì sự an nguy thủ lĩnh Viên Thừa Chí của Kim Xà doanh mà hành động như thế.

Tống Thanh Thư nhìn thẳng vào mặt nàng tự như chế giễu, nhưng trong lòng thì than thở, chính mình tuy rằng chưa từng thấy dung nhan của Hạ Thanh Thanh, nhưng dung mạo khó mà có thể sánh bằng Trường Binh công chúa này, vậy mà Viên Thừa Chí lại từ bỏ Chu A Cửu, thật sự là Viên Thừa Chí phải dằn vặt hạ quyết tâm biết bao mới làm được điều này.

Có điều chuyện như vậy đối với Chu A Cửu là bất hạnh, nhưng đối với những nam nhân khác mà nói, cũng là vô cùng may mắn, vì vẫn còn hy vọng có thể chiếm được trái tim của nàng.

Bị hắn nói ra xuyên thủng tâm tư, Chu A Cửu ngượng ngùng lúng túng, dù sao nàng cùng Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh là mối tình tay ba, chính nàng là một người thất bại.

– Ta chỉ cố gắng hết sức trong khả năng của mình, phần còn lại thì đó là vận mệnh của Viên đại ca.

Chu A Cửu nở nụ cười hiu hắt, ngẩng đầu nói với Tống Thanh Thư:

– Hôm nay đa tạ Tống thiếu hiệp hạ thủ lưu tình, A Cửu có chuyện quan trọng trong người, cần phải đi đến Tây Vực, hôm nay từ biệt, sau này hy vọng còn gặp lại.

– Sau… sau này còn gặp lại…

Tống Thanh Thư cũng không có lý do gì để có thể giữ lại nàng, đành lưu luyến nhìn theo nàng đang nhẹ nhàng chậm rãi biến mất…

Tâm trí mông lung quay trở về Vũ Hoa Các, Vi Tiểu Bảo thấy Tống Thanh Thư một mình trở về, thì gã biết thích khách đã không bắt được, nhưng khuôn mặt không có biểu lộ bất mãn chút nào, trái lại còn quan tâm hỏi han ân cần:

– A đầu kia võ công cao cường, quỷ kế đa đoan, Tống đại ca có bị thương ở đâu không?

Tống Thanh Thư thuận miệng nói qua loa cho có:

– Xin lỗi Vi huynh đệ, ta thất thủ nên thích khách đã trốn thoát rồi…

Vi Tiểu Bảo thấy quái lạ, nghĩ thầm võ công của Tống Thanh Thư rõ ràng so với a đầu kia cao hơn, đừng nói là hắn thấy sắc quên nghĩa, lén lút âm thầm đem a đầu kia thả chạy đi mất.

Chú ý tới Vi Tiểu Bảo biểu hiện, Tống Thanh Thư biết gã có một cái đầu rất thông minh, lời nói dối tầm thường không có khả năng lừa gạt được gã, cho nên không thể làm gì khác hơn là nửa giả nữa thật nói:

– Vốn là ta đã khống chế được tên thích khách kia, chỉ tiếc là đột nhiên xuất hiện một người áo đen bịt mặt giải cứu thích khách kia, người đến nội lực thâm hậu, kiếm pháp quái lạ lại cao minh, xem ra võ công của hắn cùng với binh khí sử dụng, có thể là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong chốn giang hồ “Kim Xà vương” Viên Thừa Chí.

– Viên Thừa Chí?

Vi Tiểu Bảo hít vào một hơi lạnh, trong lòng đã tin tám, chín phần, gã suy nghĩ chính mình chuyến đi này đồng thời phụng theo mật lệnh của Khang Hi, trong bóng tối âm thầm đối phó với Kim Xà doanh, chẳng lẽ tin tức này đã phong thanh bị tiết lộ ra?

– Viên Thừa Chí kia võ công so với Tống đại ca thì như thế nào?

Đây là vấn đề Vi Tiểu Bảo quan tâm nhất, Khang Hi cùng gã sở dĩ gấp rút lôi kéo cao thủ trong chốn giang hồ, múc đích chính là vì dùng để đối phó với Viên Thừa Chí võ công cao cường.

– Có chuyện gì vậy? Vi huynh đệ muốn đối phó với Viên Thừa Chí sao?

Tống Thanh Thư cũng không vội trả lời, trái lại hiếu kỳ hỏi gã.

Vi Tiểu Bảo tính toán rồi cũng phải dựa vào Tống Thanh Thư để đối phó với Viên Thừa Chí, sớm muộn gì thì hắn cũng phải biết chuyện này, nên liền đem Tống Thanh Thư dẫn vào trong phòng, nhỏ giọng đem mật lệnh Khang Hi nói cho hắn nghe.

– Ai… Tống đại ca và tiểu đệ đã kết bái làm huynh đệ, cái gọi là có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu, cho nên tiểu đệ cũng không dối gạt đại ca.

Vi Tiểu Bảo một câu nói cố ý hít sâu mấy lần, tựa như là rút tuột moi gan ra nói:

– Ngày trước tiểu đệ giúp hoàng thượng diệt trừ Ngao Bái, thì cứ tưởng rằng hoàng thượng có thể an lành không còn hiểm họa nào nữa, nào ngờ lại thấy hoàng thượng vẫn là suốt ngày mặt ủ mày chau, có một lần tiểu đệ đánh liều hỏi hoàng thượng đến tột cùng là còn có chuyện gì? Thì mới biết hoàng thượng đang suy tư về bốn đại họa vẫn còn vướng bận ở trong lòng.

Vi Tiểu Bảo nói xong dừng lại một chút, hỏi:

– Tống đại ca, có biết bốn đại họa trong lòng hoàng thượng là những đại họa gì không?

– Mãn Thanh bây giờ cùng với Mông Cổ đang giằng co không xong, vậy thì Mông Cổ là một đại họa trong đó.

Tống Thanh Thư chỉ biết đến một đại họa này.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229