Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 66
Phần 66

– Tống đại ca quả nhiên kiến thức cao minh.

Vi Tiểu Bảo giơ ngón tay cái lên khen ngợi, rồi nói tiếp:

– Có điều Mông Cổ chung quy thì cũng chỉ là mối hoạ ngoại xâm ở bên ngoài, còn ba đại họa còn lại thì lại nằm ở bên trong mới là nguy hiểm. Một là Bình Tây Vương Ngô Tam Quế trấn giữ Sơn Hải quan, tính khí của lão thay đổi thất thường, hoàng thượng vẫn lo lắng lão sẽ như xưa bán đứng Minh triều, đem Sơn Hải quan chắp tay dâng cho Mông Cổ, có điều bây giờ lão đang trong tay nắm giữ mười mấy vạn tinh binh, trong đó còn hiện nay có hơn một vạn kỵ binh tinh nhuệ nhất hiện nay Quan Ninh Thiết kỵ, hoàng thượng trong lúc này động đến lão không được. Hai là là Bảo thân vương Hoằng Lịch, năm xưa tiên đế thoái vị, cùng với hoàng thượng hiện nay thì Hoằng Lịch là hoàng tử có tư cách nhất để vinh đăng đại bảo, cuối cùng vào sự giúp sức của thái hậu, hoàng thượng trở thành chân mệnh thiên tử, Bảo thân vương Hoằng Lịch lâu nay vẫn còn mơ ước ngôi vị hoàng đế, chưa bao giờ từ bỏ tham vọng, Bảo thân vương Hoằng Lịch bây giờ trong tay cũng đang cầm mấy chục vạn Bát kỳ binh, cùng với Thế tử Phúc Khang An cũng là người năng chinh thiện chiến, phụ tử hai người ở Liêu Đông cùng với quân Mông Cổ chinh chiến trong nhiều năm qua, uy vọng trong tướng sĩ vô cùng cao, hoàng thượng sợ cái gì tự… tự đảo trường thành, bởi vậy cũng không dám động thủ với Hoằng Lịch.

“Thế giới này thật là hỗn loạn a, Càn Long lại cùng Khang Hi trở thành huynh đệ, còn vì tranh cướp ngôi vị hoàng đế mà phong vân sóng ngầm… ”

Tống Thanh Thư quá kinh ngạc, có điều trong khoảng thời gian từ lúc hắn đến cái thế giới này đến nay, gặp nhiều chuyện khác thường nên cũng phải tiếp nhận câu chuyện này là sự thật… và hắn nói tiếp câu chuyện của Vi Tiểu Bảo.

– Còn đại hoạn thứ ba thì đó chính là Kim Xà doanh Sơn Đông, dưới sự lãnh đạo của Viên Thừa Chí, nghĩa quân Sơn Đông thanh thế hùng vĩ, hoàng đế hiện nay không có sự lực chọn đối với Ngô Tam Quế cùng Hoằng Lịch, cho nên việc đầu tiên là đối phó với Viên Thừa Chí.

– Không sai!

Vi Tiểu Bảo gật đầu nói:

– Hoàng thượng nhiều năm qua đã từng càn quét phản quân ở Sơn Đông, chỉ là khi quan binh vừa đến, bọn họ tất cả đều làm rùa rụt cổ ẩn nấp bên trong những ngọn núi lớn mênh mông, quan binh vừa rút ra, bọn họ giống như ruồi trong hầm cầu, toàn bộ lại xông ra…

Vi Tiểu Bảo bưng lên một chén trà thấm giọng, tiếp tục nói:

– Con bà nó… Viên Thừa Chí thậm chí còn nắm lấy cơ hội tấn công đã thương mấy lần quân triều đình dẹp loạn, cho nên phản quân càng kiêu ngạo hung hăng. Sau đó hoàng thượng liền từ bỏ ý định dùng đại quân vây quét, cân nhắc biện pháp dùng cao thủ trong chốn giang hồ để đối phó với Viên Thừa Chí.

– Đáng tiếc là Viên Thừa Chí thân là đệ tử phái Hoa sơn, lại học được võ công của Kim Xà Lang Quân, võ công cao cường, là kỳ tài hiếm có, vì lẽ đó Vi huynh đệ cùng hoàng thượng mới một mực tìm kiếm lôi kéo cao thủ trong giang hồ.

Tống Thanh Thư bổ sung nói.

– Khà khà, nói cái gì cũng không qua mắt được Tống đại ca.

Vi Tiểu Bảo ngượng ngùng cười hỏi:

– Không biết vừa rồi Tống đại ca cùng Viên Thừa Chí giao thủ, kết quả như thế nào?

Tống Thanh Thư cùng Viên Thừa Chí làm gì mà có giao thủ, cho nên hắn từ tốn nói:

– Đánh không phân thắng bại…

Nếu hắn nói Viên Thừa Chí võ công cao hơn, sẽ làm Vi Tiểu Bảo xem nhẹ mình, còn nói mình võ công cao hơn, lại không có cách giải thích vì sao Trường Bình công chúa lại tẩu thoát được? Nên không thể làm gì khác hơn là đưa ra một đáp án trung dung.

Nhưng Vi Tiểu Bảo lại mừng rỡ nói:

– Được rồi… được rồi, Tống đại ca có thể đánh ngang hàng với Viên Thừa Chí cao thủ, huynh đệ chúng ta là ngay bây giờ quay về gặp Tiểu Huyền Tử để báo kết quả…

Tống Thanh Thư trong lòng hơi động, liền khuyên nhủ hắn:

– Vi huynh đệ, ta tuy rằng võ công cùng Viên Thừa Chí gần như ngang nhau, có điều bây giờ tin tức các ngươi muốn đối phó với Viên Thừa Chí đã bị lộ ra, trên đường quay về Bắc Kinh tất nhiên phải đi ngang qua địa giới Sơn Đông, nơi đó còn có đám người của Huyết đao môn kia, ta e sợ đến lúc đó hai quyền khó địch nỗi bốn tay, bảo vệ không được sự an toàn của Vi huynh đệ a.

Vi Tiểu Bảo trong lòng cả kinh, sắc mặt lo lắng:

– Xong rồi… lần này nhà cái bị ù, chỉ có cách điều chuyển quân binh đến hộ tống về, nhưng làm như vậy nhất định là cắt cỏ… cái gì kinh động đến xà đó, Tiểu Huyền Tử chắc sẽ không vui…

Tống Thanh Thư thấy hù dọa Vi Tiểu Bảo cũng đủ rồi, làm bộ do dự nói:

– Ta thật ra có một kế sách… không biết dùng có được hay không?

– Tống đại ca nhanh nói nghe một chút.

Vi Tiểu Bảo hai mắt sáng ngời, chờ mong nhìn hắn.

– Vi huynh đệ có thể cứ cho Trương, Triệu hai người gióng trống khua chiêng đội ngũ, làm như là sứ giả đi về phía bắc, thu hút sự chú ý kẻ địch, hai người chúng ta thì âm thầm cùng nhau xuôi nam…

Tống Thanh Thư lời chưa nói hết, Vi Tiểu Bảo liền ngắt lời hắn hỏi:

– Tại sao lại muốn xuôi nam?

Vi Tiểu Bảo trong lòng suy nghĩ:

“Tên tiểu bạch kiểm này đang giấu diếm hồ lô gì trong bụng đây?

Cười nhạt, Tống Thanh Thư cũng không gấp, chậm rãi giải thích:

– Hiện nay tại Cô Tô có một cao thủ tuyệt thế, nếu như có thể thuyết phục hắn nương nhờ vào Đại Thanh, có được thì hai người chúng ta ta hữu, núi đao biển lửa cũng ngại, chứ đừng nói đến cái gì Kim Xà doanh Sơn Đông…

– Võ công của hắn so với Tống đại ca thì sao?

Vi Tiểu Bảo bán tín bán nghi hỏi.

– Chỉ có hơn chứ không kém.

Tống Thanh Thư như chặt đinh chém sắt nói.

Vi Tiểu Bảo giật mình, nếu có thể tìm được hai đại cao thủ như thế hồi cung, Tiểu Huyền Tử nhất định mặt rồng vô cùng cao hứng, đến lúc đó không chừng còn thưởng cho gã thêm cái chức… tước gì đó để mà tha hồ vui đùa.

Nghĩ đến điều này, Vi Tiểu Bảo không khỏi khà khà bật cười…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229