Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 114
Phần 114

Tống Thanh Thư nói xong vội vàng xoay người đi ra ngoài, không bao lâu, hấp tấp chạy trở về, trong tay đã có một số đồ vật, một bộ y phục quân lính cũng với một mãnh lụa mỏng dài.

– Đây là vật gì?

Viên phu nhân hỏi.

– Chân chính thuật dịch dung.

Tống Thanh Thư cười hì hì, nói:

– Phu nhân ngồi xuống, tại hạ sẽ dịch dung lại cho Viên phu nhân, dáng vẻ bộ ngực vừa rồi, người bình thường không thấy được cũng không nói, đụng phải Đông Phương Bất Bại, đương nhiên là không gạt được hắn.

– Làm gì mà có chuyện xảo hợp như thế, cứ vừa vặn đụng với tên bán nam nám nữ kia?

Viên phu nhân nghe qua cũng hoãng sợ.

– Tên bán nam nám nữ mà Viên phu nhân nói, vẫn đang bực tức vì không bắt được thích khách, hắn vẫn nghi ngờ đêm đó giao thủ với hắn chính là tại hạ, cứ quấn lấy tại hạ, cho nên không thể để lộ ra bất cứ sơ hở nào.

Tống Thanh Thư vừa nói, một bên dùng chất kết dính nhão như bùn non thoa lên mặt Viên phu nhân.

– Cỡi áo ngoài ra…

– Ngươi muốn làm gì?

Thấy bàn tay tay hắn cầm mảnh lụa mỏng, sự lo lắng của nữ nhân làm cho Viên phu nhân rụt người lại.

– Ngực của Viên phu nhân nhô lên như vậy, nếu không làm cho thấp xuống thêm thì ai mà tin được?

Tống Thanh Thư làm như không còn kiên nhẫn nói tiếp.

– Tâm trí đừng suy nghĩ xấu xa như vậy, cứ xem tại hạ như là đại phu là được rồi, tại vì trong mắt đại phu thì không có phân chia nam nữ.

– Hừ, nói thì dễ dàng lắm, nếu như ngươi là nữ nhân ta là nam nhân, ngươi có nguyện ý để ta sờ soạng sao?

Viên phu nhân phiền muộn mà nói, có điều là đành phải nghe theo lời hắn cỡi áo ngoài ra chỉ còn cái yếm…

Lúc mấy ngón tay của Tống Thanh Thư đụng vào hai bầu vú nàng, Viên phu nhân cả người nàng run lên, muốn mở miệng, nhưng lại không biết nói cái gì, không thể làm gì khác hơn là khép chặt đôi môi, cố nén nhịn.

– Phu nhân thể chất làm sao mà nhạy cảm như vậy? Vừa chạm thì toàn thân run rẩy, đây là căn bệnh đấy, để sao này tại hạ chữa trị cho dứt bệnh.

– Câm miệng!

– Thì đúng như vậy mà…

– Um…

Viên phu nhân chịu đựng bàn tay của Tống Thanh Thư ở trên hai bầu vú mình nhích tới nhích lui, một bên còn chịu đựng hai đầu núm vú bị hắn chạm qua chạm lại theo bản năng đã nở ra nhô cao săn cứng gây trướng đau, nửa canh giờ qua đi, nàng rốt cục cũng thoát ly khổ hải, nhìn trong cái gương đồng biến thành hình dạng nam nhân, Viên phu nhân lập tức sững sờ:

– Sao lại thế này… chuyện này…

– Hình dạng này đủ anh tuấn tiêu sái chứ?

Tống Thanh Thư đắc ý thưởng thức kiệt tác của mình.

– Anh tuấn cái đại đầu quỷ của ngươi.

Viên phu nhân cảm thấy tim mình đập nhanh nói tiếp.

– Ngươi tại sao lại dịch dung ta biến thành dáng vẻ của ngươi!

– Ưm… giống như dáng vẻ của tại hạ thì có cái gì sai chứ? Tại hạ làm như vậy đương nhiên là có dụng ý, đến lúc đó thì Viên phu nhân sẽ rõ ràng.

Viên phu nhân tuy rằng cảm thấy tâm trí mình có chút thác loạn, nhưng phải thừa nhận, thuật dịch dung của đối phương quả thực là tài năng như thần, nhìn vào cái gương đồng, lại ngẩng đầu nhìn qua Tống Thanh Thư một chút, trong lòng khiếp sợ: “ Quả thực là giống như đúc… ”

– Hừm, chỉ còn thân cao chưa được.

Tống Thanh Thư đi vòng quanh vài vòng nhìn nàng, sau đó lấy ra một đôi giày bó vải ném tới trước mặt nàng nói:

– Tự độn thêm bên trong lòng bàn chân để tang chiều cao đi…

Tống Thanh Thư chậc miệng:

– Vẫn còn không được, còn thay đổi giọng nói nữa.

Vừa dứt lời, đưa tay điểm huyệt đạo trên gáy của nàng.

– Ngươi… ô?

Viên phu nhân mới vừa mở miệng, liền nghe rõ ràng là giọng khàn khàn như là bị cảm mạo của nam nhân liền giật mình.

– Tuy rằng tiếng nói vẫn còn chênh lệch, nhưng cũng miễn cưỡng xem như là bị khan giọng, bình thường nếu không chú ý để tâm thì không nhận ra được.

Tống Thanh Thư bây giờ mới gật đầu:

– Được rồi, bây giờ đến lượt tại hạ tự dịch dung cho mình.

Viên phu nhân tò mò ở một bên quan sát hắn, theo bàn tay hắn nhào nặn, chốc lát sau, một hình dáng quân thị vệ xuất hiện ở trước mặt nàng.

Đổi lại quần áo tương ứng, Tống Thanh Thư dặn dò Viên phu nhân chú ý một số việc, diễn luyện động tác đến khi không có sai sót qua đi, hai người liền hướng đến cửa cung đi đến.

– Tiểu quai quai người thuật dịch dung quả thật là lợi hại.

Nhìn thấy trên đường đi, đụng gặp một số toán quân thị vệ thi lễ chào hỏi mình, Viên phu nhân thấp giọng nói.

Viên phu nhân cắn môi dưới, giọng nói nũng nịu nói tiếp:

– Sau này hãy dạy ta!

– Muốn học à? Cầu xin tại hạ đi…

– Đi chết…

– Cô nãi nãi… hiện tại là đang mang hình dáng của tại hạ, lúc nói chuyện đừng động một chút là cắn môi, lúc bước đi thì cái mông cũng đừng vễnh lên như vậy, không khéo người nhìn thấy cho là tại hạ đã biến thánh bán nam bán nữ… hừ… hừ…

– Ngươi…

Viên phu nhân suýt chút nữa bị hắn làm cho tức giận đến hộc máu miệng.

Hai người vừa đi vừa nói, cũng không có chuyện gì xảy ra khi đã đi tới cửa cung, đưa qua lệnh bài, thị vệ nhìn qua rất nhanh cung kính dâng hai tay trả lại:

– Tống đại nhân thuận buồm xuôi gió.

Viên phu nhân mỉm cười ra hiệu, nghĩ thầm dọc theo đường đi cũng không có ai nhận ra là nàng giả trang Tông thanh Thư, thì bất ngờ từ phía sau truyền tới một giọng nói mà cả đời này nàng đều sẽ không quên được:

– Tống huynh đệ chuyến đi này nguy hiểm tầng tầng, bổn tọa ra đây để đưa tiễn.

Tống Thanh Thư biến sắc, hắn đang giả trang làm tên thị vệ, lặng lẽ ra dấu cho Viên phu nhân bình tỉnh mà đối đáp, nàng liền phản ứng lại, vội vã khàn khàn nói:

– Có thể được Đông Phương giáo chủ tự mình tiễn đưa, Tống mỗ chịu không nổi sự vinh hạnh này.

Nhận ra được giọng nói Tống Thanh Thư khác biệt, Đông Phương Bất Bại kỳ quái nhìn hắn, có điều cũng không quá để ý tới, sự chú ý trái lại là nằm trên người tên lính thị vệ đi theo mà Tống Thanh Thư đang cải trang:

– Uả… Tống huynh đệ không phải đã nói với hoàng thượng là một mình đi chấp hành nhiệm vụ, tại sao lại còn mang theo một tên thị vệ?

– Há…

Viên phu nhân giả vờ trấn định nói:

– Tại hạ có một số việc cũng cần một người hai chân chạy đi làm.

– Thật không?

Nhìn chăm chăm vào Tống Thanh Thư đang giả làm tên thị vệ, Đông Phương Bất Bại trong lòng càng thêm ngờ vực, suy nghĩ: “Chẳng lẽ tên Tống Thanh Thư này thực sự là gan to bằng trời, dám lén lút dịch dung mang theo Mật phi ra khỏi hoàng cung?”

Càng nghĩ càng thấy có khả năng này, Đông Phương Bất Bại mỉm cười đi tới bên người Tống Thanh Thư, vươn tay ra chậm rãi hướng về trước ngực hắn chộp tới, trong miệng nói:

– Để bản tọa giúp ngươi nhìn xem thử có chọn được tên thị vệ có thích hợp hay không?

Thấy bàn tay của Đông Phương Bất Bại chậm rãi nhích lại gần trên đại huyệt ngực mình, Tống Thanh Thư tâm tư gấp rút, cuối cùng cắn răng một cái, từ bỏ dự định phản ứng, tùy ý đối phương vỗ đến trên ngực mình.

Đông Phương Bất Bại cảm thấy lòng bàn tay của mình chạm vào một lồng ngực rắn chắc, chứ không nhuyễn mềm như bầu vú của một nữ nhân, cảm thấy có gì không đúng, khiến cho Đông Phương Bất Bại vô cùng kinh ngạc.

Theo suy diễn của Đông Phương Bất Bại, tên thị vệ đi theo này có thể là do Tống Thanh Thư dịch dung cải trang Mật phi để mang ra khỏi thành, có điều dù thuật cải trang cao minh đến đâu, cũng không thể nào làm cho đặc điểm riêng tư của một nữ nhân biến mất, vì lẽ đó nên y mới đưa tay sờ soạng trên bộ ngực, nếu như đối phương thật sự là Mật phi, chắc chắn là mình sẽ dựa vào cảm giác mà phân biệt được đối phương là nam hay là nữ.

Tống Thanh Thư mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng ngoài miệng nhưng thì cố nặn ra nụ cười.

Vững tin đối phương là nam nhân, Đông Phương Bất Bại bàn tay lập tức rụt trở về lại, chán ghét nhìn hắn, quay đầu lại nhìn Viên phu nhân đang giả mạo:

– Tống huynh đệ muốn dẫn theo tùy tùng, chắc có đạo lý của ngươi, bổn tọa cầu chúc Tống huynh đệ mã đáo công thành.

Nói xong cũng không đợi đối phương trả lời, nhẹ nhàng bước đi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229