Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 136
Phần 136

Tống Thanh Thư không biết đây là tuyệt kỹ Tam Phân kiếm thuật của phái Thiên Sơn ba, kiếm thuật mỗi lần xuất ra chỉ dùng một phần ba chiêu thôi, kẻ địch vừa chống đỡ, kiếm pháp đã biến hóa, một chiêu bên trong ẩn lấy ba chiêu, đối với kiếm pháp, trời sinh ngộ tính cáo khiến cho Tống Thanh Thư lập tức liền nhìn ra vấn đề mấu chốt của bộ kiếm thuật.

Giơ lên kiếm gỗ, mặc kệ đối phương biến ảo như thế nào, Tống Thanh Thư trước sau như một kiên quyết đâm thẳng vào mặt đối phương, Trần Gia Lạc giật nảy cả mình, vội vã phi thân lùi về.

Tống Thanh Thư thở phào, vì trong lúc cấp bách, hắn không có nhiều thời gian cùng Trần Gia Lạc triền đấu, vừa rồi hắn đối phó chính là vây Nguỵ cứu Triệu chi sách, nhanh như chớp lúc này hắn thể hoàn toàn lực ứng phó bên huynh đệ Thường Hách Chí, Thường Bá Chí.

Trong nấy chiêu đã bức lui mấy cao thủ đệ nhất lưu của Hồng Hoa hội, Tống Thanh Thư lúc này chân khí cũng hao tổn suy yếu nhiều, đành phải sử dụng chiêu “Hồng Tiệm Vu Lục” của Hàng Long Thập Bát Chưởng, cố gắng dùng một luồng nhu kình bên trong chống đỡ Hắc Sa chưởng của huynh đệ họ Thường.

– Bảo vệ hoàng thượng!

Vừa lúc đó, Đa Long rốt cục cũng đã dẫn quân thị vệ chạy tới, dồn dập rút đao vọt tới.

Bị phân tâm, thế công của huynh đệ Thường Hách Chí, Thường Bá Chí bị chậm lại, Tống Thanh Thư cũng đã tập trung sức ực tung ra chiêu “Đột Như Kỳ Lai” của Hàng Long Thập Bát Chưởng, thế đánh lúc này thật nhanh, huynh đệ họ Thường vội vàng giơ chưởng đón lấy, chưởng chạm bung ra, Thường Hách Chí, Thường Bá Chí thối lui năm, sáu bước, bị nội thương không nhẹ.

Hồng Hoa lúc này tập trung gần nhau, thấy chỉ trong giây lát, bốn đại đương gia cao thủ của mình đã bị trọng thương, tình hình bắt đầu hơi rối loạn.

Biết thế không thể làm được gì nữa, Trần Gia Lạc khẽ quát:

– Đi!

– Bắt hết bọn phản tặc!

Khang Hi bây giờ đã yên lòng, nhìn đám người Hồng Hoa hội căm hận hét lên.

– Tra!

Đa Long quay đầu nhìn lại, gằn giọng nói tiếp:

– Muốn đi? Làm gì mà dễ dàng như vậy.

Vội vã hối thúc thủ hạ tấn công tới.

Tống Thanh Thư đứng im không nhúc nhích, hắn đang bảo hộ ở trước người Khang Hi, thấp giọng nói:

– Bẩm Hoàng thượng, sự an toàn là quan trọng nhất, hạ thần trấn thủ tại chỗ này phòng bị bọn chúng chó cùng rứt giậu.

Khang Hi vừa rồi nhìn thấy Tống Thanh Thư giơ tay nhấc chân thì đã đánh bại mấy tên cao thủ đối phương, trong lòng đối với võ công của hắn rất là khâm phục, lúc này có hắn bảo vệ ở bên cạnh người mới an tâm, nên nghe hắn nói vậy liền gật gù.

Tống Thanh Thư quan sát kỹ tình hình trận chiến giữa trường, thấy quân thị vệ đống đúc bao vây đám người Hồng Hoa hội, trong lòng thở dài: ” Điều ta chỉ có thể làm được là không ra tay dứt tuyệt, các ngươi tự mình cầu phúc đi. ”

Đại nội thị vệ càng ngày càng nhiều, người Hồng Hoa hội bị phân cách ra thành mấy nhóm, từng người đều đang rơi vào quẫn cảnh.

Trần Gia Lạc biết hôm nay nếu không phá vây được thì toàn bộ sẽ bị kết cục diệt vong, liền cao giọng la lên:

– Mọi người phân công nhau phá vòng vây!

Lúc này trong các cao thủ của Hồng Hoa chỉ còn có Trần Gia Lạc là võ công cao nhất lại không hề hấn gì, ở giữa sân bay lượn, không ngừng thoắt bên này, thoắt bên kia cứu giúp các vị đương gia đang rơi vào hiểm cảnh, đám quân thị vệ cũng không ngăn cản lại Trần Gia Lạc được.

Kim Địch Thư Sinh Dư Ngư Đồng vừa đẩy lùi hai tên thị vệ trước mắt, thì lại có hai tên thị vệ khác xông vào, nội lực đang bị suy giảm trầm trọng, vừa hơi thất thần thì bụng dưới trúng ngay một cước, ngã bật vào bên cạnh ngọn giả sơn, vài tên thị vệ liền múa đao chém xuống, Dư Ngư Đồng trong đầu thầm hô: “ Mệnh ta tuyệt rồi… ”

Nhưng mấy tên thị vệ lại rú lên thảm thiết, từng tên ngã xuống đất, Dư Ngư Đồng ngẩng đầu lên xem, thì thấy mấy tên thị vệ đầu bị trúng ám khí kim châm.

– Phù Dung Kim Châm!

Dư Ngư kinh ngạc quay đầu lại, từ nơi không xa Lý Nguyên Chỉ trong trang phục thị vệ đang đứng, hai người đây là lần thứ hai gặp lại, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt như muốn nói lên rất nhiều điều.

– Đi theo muội!

Lý Nguyên Chỉ kéo Dư Ngư Đồng đi ra ngoài, nào ngờ Dư Ngư Đồng lại hất cánh tay của nàng ra.

Thấy Lý Nguyên Chỉ ngơ ngác nhìn, Dư Ngư Đồng cắn răng nói:

– Hôm nay người Hồng Hoa hội có thể toàn quân bị diệt, tại hạ mặt mũi nào sống chui nhủi ở trên thế gian, cùng với mấy vị ca ca đồng sinh cộng tử cũng không uổng kiếp sống đời này, Dư mỗ biết Lý tiểu thư đối với tại hạ có tấm chân tình, tại hạ nguyện kiếp sau sẽ đền đáp.

Nói xong Dư Ngư Đồng một lần nữa phóng ngược trở lại bên trong chiến trường:

– Tứ tẩu, đệ đến trợ giúp tẩu đây.

Thì ra lúc nãy Văn Thái Lai bị trọng thương dưới chưởng của Tống Thanh Thư, một thân công phu chỉ còn lại không tới ba phần mười, bị đám thị vệ vây công, lúc mày tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Lạc Băng làm sao đứng nhìn phu quân của mình xảy ra chuyện, nên vội nhảy tới chạy đến bên cạnh y cùng kề vai chiến đấu, bảo vệ cho phu quân của mình.

Lạc Băng võ nghệ cũng cao cường, Uyên Ương đao của nàng cũng đạt được cảnh giới thành thạo cực kỳ, chỉ tiếc là xung quanh quân thị vệ quá nhiều, với lại còn phải lo lắng cho phu quân Văn Thái Lai, nên cũng không lâu lắm, Lạc Băng cũng đã bị trúng vài vết chém ngang đùi và trên bả vai…

Lúc vừa rồi Dư Ngư Đồng xoay người lại nhìn, vừa vặn mắt thấy tình cảnh này của Lạc Băng, gã từ lâu nay đối với vị tứ tẩu thành thục quyến rũ này đã có tâm tư: “ Nếu Tứ tẩu chết rồi, chính mình còn sống ở trên cõi đời này còn có ý nghĩa gì… ”

Nghĩ đến như vậy, nên Dư Ngư Đồng liền kiên quyết từ chối sự cứu giúp Lý Nguyên Chỉ, lấy lý do việc nghĩa chẳng từ nan mà quay trở lại giữa trường.

Một tiếng hét thảm, Chương Tiến thập đương gia đã bị loạn đao chém chết, mọi người trong Hồng Hoa trợn mắt muốn nứt vỡ ra, Văn Thái Lai hô to:

– Tổng đà chủ, không cần quản đến chúng ta, ngươi cứ đi trước, chỉ cần Hồng Hoa hội còn hơi thở cuối cùng, thì sau này có thể phục hưng, ngày sau thay mặt chúng ta báo thù, Thường thị huynh đệ, chúng ta cùng yểm hộ Tổng đà chủ rút lui.

Thường thị huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, đáp:

– Được…

Huynh đệ Thường Hách Chí, Thường Bá Chí liền tới bên cạnh Văn Thái Lai, nhưng là bất ngờ hai người lại chụp nắm lấy bả vai của y, quăng cả thân mình Văn Thái Lai vào trong đám thị vệ.

– Tứ ca!

Lạc Băng thất sắc, đang loạng choạng vì vết thương, phu quân của mình rơi về phía đối phương đầy dẫy cương đao sáng loáng cương, làm sao mà còn giữ được mạng sống?

– Bắt sống tên phản tặc này cho ta!

Khang Hi còn nhớ vừa rồi Văn Thái Lai đối với mình vô lễ, làm sao để cho y chết nhẹ nhàng như vậy?

Bị huynh đệ của mình phản bội, Văn Thái Lai tức giận công tâm, lại bị đám thị vệ đem đao gác ở trên cổ mình, chịu không nổi, liền hôn mê bất tỉnh.

Biến cố này xảy ra, song phương bên nào cũng không ngờ tới, một thoáng ngác nhiên, phòng tuyến nhất thời lộ ra một khe hở, huynh đệ Thường thị nhân cơ hội liền xông qua thoát được ra bên ngoài.

– Tổng đà chủ, không cần quan tâm đến, ngày sau sẽ thanh lý môn hộ, ta yểm hộ cho ngươi, đi mau đi!

Trải qua trận hỗn chiến, trên người Triệu Bán Sơn ám khí còn lại không có mấy, lần này đem toàn bộ ám khí bắn tới đám thị vệ đang bao vây chung quanh Trần Gia Lạc.

Việc đã đến nước này, Trần Gia Lạc không thể không đi, y đánh gục vài tên thị vệ chặn đường, thân hình lướt qua vòng vây, hướng về phía ngoài tẩu thoát…

Nhìn bên cạnh mình tứ tẩu Lạc Băng long lanh diễm lệ, vết chém trên bắp đùi làm rách làn vải hở ra làn da trắng bạch hòa lẫn máu tươi, vết chém trên bả vai kéo dài tới trước ngực làm lộ cái yếm đỏ, Dư Ngư Đồng lo lắng với sắc đẹp của nàng, nếu rơi vào trong tay Thanh binh sẽ chịu lăng nhục, nên vận lên tàn dư khí lực, chụp lấy Lạc Băng hướng về ngọn giả sơn ném tới, vừa xoay người lại ngăn cản truy binh, một bên thì trong miệng hét to:

– Hãy cứu người giùm ta…

Lạc Băng từ lâu khí kiệt, vừa rơi xuống đất liền hôn mê bất tỉnh.

Trốn ở phía sau ngọn giả sơn, Lý Nguyên Chỉ thấy Dư Ngư Đồng quay trở lại chỉ là vì cứu một nữ nhân khác, trong lòng nàng chua xót, có điều thấy thái độ của Dư Ngư Đồng kiên quyết, đang liều mạng ngăn cản đám thị vệ đang xông tới về phía nàng, nên không thể làm gì khác hơn là nhịn xuống trong lòng oan ức, vác lên Lạc Băng chạy đi.

Bây giờ chung quanh phòng bị nghiêm ngặt, hoàng cung lại quá lớn, Lý Nguyên Chỉ lại không biết nên chạy về phương hướng nào, do dự một chút, nàng dậm chân, ôm lấy Lạc Băng hướng về gian nhà mấy ngày nay đang trú ngụ, trong lòng suy nghĩ: “Bây giờ cứu mạng người trước đã, nếu Tống Thanh Thư có quay trở về phát hiện, đến lúc đó thì tính sau…”

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229