Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 220
Phần 220

– Hừ… cái bản Chính Lam Kỳ (Tứ Thập Nhị Chương Kinh) là bị ta lấy từ trên giường của Trần Viên Viên vương phi của lão Ngô Tam Quế, làm sao có thể nói cho ngươi.

Trong lòng tuy rằng nghĩ như vậy, Tống Thanh Thư nghiêm túc hồi đáp:

– Bẩm hoàng thượng, lúc thu dọn di vật của Vi tước gia thì hạ thần cũng không nhìn thấy Tứ Thập Nhị Chương Kinh, có thể hay là Vi Tước gia vừa tới Sơn Hải quan, không bao lâu đã bị hại, cho nên chưa tìm được kinh thư?

– Ngươi nói không phải không có lý.

Khang Hy gật gật đầu.

– Ngô Tam Quế là lão cáo già, Vi Tiểu Bảo phỏng chừng trong thời gian ngắn chưa tìm được, sau đó đã bị ngộ hại, ai…

Khang Hy thở dài.

– Hoàng thượng xin nén bi thương.

Tống Thanh Thư có một loại cảm xúc hỗn loạn, nếu như Khang Hi biết hung thủ là hắn, thì sẽ đối phó với mình sao đây…

– Bản Chính Lam Kỳ của Ngô Tam Quế không tìm được thì thôi, còn bản kinh thư Chính Bạch Kỳ của Hoằng Lịch thì ngươi nhất định phải tìm mang về cho trẫm, ngươi cùng Phúc Khang An đi Tây Hạ trước, sau trở lại kinh thành phục mệnh, đem cả kinh thư giao cho trẫm, hiểu chưa?

Khang Hy nói.

– Tuân chỉ, hạ thần dự định ngay hôm nay khởi hành.

Tống Thanh Thư lo lắng cho Hạ Thanh Thanh, một ngày cũng không muốn trễ nải.

– Nhanh như vậy sao?

Khang Hy ngạc nhiên.

– Cũng được… vốn ta đang định nói ngươi đi vấn an thiếu phu nhân của Vi Tiểu Bảo, nhìn xem gần đây có cần gì không?

“Song Nhi?”

Trong đầu hiện ra một thục phụ thân đồ tang trắng toát, Tống Thanh Thư do dự một chút.

– Thần sau khi từ Thịnh kinh trở về, sẽ sắp xếp đến thăm viếng sau.

Khang Hy gật gù:

– Được rồi, trẫm phái Trương Khang Niên và Triệu Tề Hiền bọn họ mang theo một đội ngự tiền thị vệ đi với ngươi, có chuyện gì thì cũng có người sai khiến.

– Đa tạ hoàng thượng.

Tống Thanh Thư từng bước một lui ra khỏi Ngự thư phòng, tâm tư phức tạp.

Đội ngũ sứ thần rầm rộ đi lên trên đường phía bắc Thịnh kinh, Trương Khang Niên và Triệu Tề Hiền hai người đi bên cạnh Tống Thanh Thư cười nịnh, hắn ngăn lại hai người tiếp tục biểu thị, mở miệng.

– Hai ngươi cũng biết đến, ta có chuyện quan trọng cần phải nhanh một chút chạy tới Thịnh kinh, nhưng bây giờ này đội ngũ sứ thần đi quá chậm, các ngươi có chủ ý gì tốt hơn không?

Trương Khang Niên định liệu trước nói:

– Chuyện này cũng dễ, đại nhân có thể chọn lấy mười mấy tên thị vệ thân thủ cao cường, trang bị gọn nhẹ đi trước, đội ngũ còn lại tiếp tục tiến lên sau, ngày sau hoàng thượng có hỏi đến, đại nhân có thể nói là cải trang đi trước đến trong kinh thành Thịnh Kinh tìm hiểu tin tức, chẳng phải lưỡng toàn kỳ mỹ?

Tống Thanh Thư ngoài ý muốn liếc mắt nhìn Trương Khang Niên:

– Không nhìn ra, ngươi cũng thật là một kẻ tài giỏi đấy.

Trương Khang Niên cùng Triệu Tề Hiền tuy rằng võ công thì không ra gì, thế nhưng bọn họ ở trong hoàng thành lớn lên, đối với cách xử sự quan trường có thể nói là rõ như lòng bàn tay.

– Tống đại nhân quá khen… quá khen.

Trương Khang Niên xoa xoa hai tay, con mắt cười đến híp thành một cái khe, hiển nhiên cực kỳ vui vẻ.

– Được rồi được rồi, chúng ta đừng nịnh hót lẫn nhau nữa, các ngươi đối với những tên thị vệ này khá quen thuộc, cứ chọn mười tên thị vệ thân thủ tốt nhất đi…

– Vâng…

Hai gã vô cùng cao hứng chạy đi.

Đoàn người trang phục gọn nhẹ ra đi, đội kỵ, binh cách Thịnh kinh càng ngày càng gần, đột nhiên trời đổ mưa to, đoàn người vội vàng chạy đến một tòa miếu đổ nát gần đó trú ẩn.

Mới vừa yên ổn không bao lâu, bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân, tựa như là có hai người đến trước cửa miếu, chỉ không biết vì sao, do dự lại không có đi vào.

Tống Thanh Thư công lực thâm hậu, bên ngoài tiếng xì xào bàn tán rất nhanh truyền tới trong tai hắn.

– Ngoài miếu có nhiều con tuấn mã, hiển nhiên đây không phải là người bình thường, trong cái miếu đổ nát này có khả năng tàng long ngọa hổ, chúng ta cẩn thận hơn một điểm, nếu không hãy cố đi, đến phía trước có cái tiểu trấn rồi nghỉ chân?

Một tiếng nói dội lại.

– Sư ca, chúng ta lần này áp tiêu, giá trị cũng chẳng bao nhiêu, chỉ có chín ngàn ngân lượng, sư ca cho rằng bọn họ chú ý đến sao? Mưa lớn như vậy, bây giờ tiếp tục đi thì Đại bảo và Nhị Bảo hai hài tử dễ nhiễm bệnh lắm, nếu muốn thì sư ca đi đi đi, muội không đi đâu.

Giọng nói của nữ nhân mang theo sự uể oải, lời nói khí lực không đủ, có thể là đang bị là trọng thương mới khỏi.

– Cái gì mà Đại Bảo Nhị Bảo, nghiệt…

Giọng gã nam nhân đột nhiên cứng lại, hiển nhiên là bị nữ nhân chặn trở lại.

– Sư ca rõ ràng đã nói không nhắc lại chuyện của ngày trước, vì sao lại còn…

Nữ nhân trong mang theo tiếng khóc nức nở, nam nhân kia vội vàng an ủi.

Tống Thanh Thư nghe được, cũng không lâu lắm, một đôi nam nữ đi vào.

Nam nhân dáng dấp bình thường, mày rậm mắt to, chắc là một giang hồ bình thường, người thục phụ kia kia thì khác, khuôn mặt xinh đẹp hình trứng ngỗng, đôi con ngươi đen láy, hai gò má ửng đỏ, nhưng thỉnh thoảng hiện ra vẻ hư nhược trắng xám…

Chỉ thấy trong lòng nàng hai bên trái phải, ôm lấy hai ấu nhi vẫn còn tã lót, y phục trên người ướt đẫm, nhưng hai ấu nhi trên người không dính một vệt nước, nhìn thấy Tống Thanh Thư trong lòng khâm phục không thôi.

Bên tai rất nhanh vang lên tiếng xuýt xoa trêu ghẹo, nguyên lai vóc người thục phụ này thật là đầy đặn no đủ, bị nước mưa thấm ướt hết y phục, bộ quần áo màu trắng dính sát ở trên da thịt, phảng phất như là trong suốt vậy, duyên dáng đường cong với cái yếm kéo theo đôi bầu vú, không che dấu được hình dáng đẫy đà, thật sâu phía trên khe ngực còn đọng lại vài giọt nước mưa, bởi vì hoàn toàn bị ướt nhẹp, cái yếm cũng màu trắng nên hai đầu núm vú đỏ au tại bộ ngực nhô lên rõ ràng, đầu núm vú hoàn toàn đột hiện, mông tròn, lớp vải quần dán chặt lấy thân đường cong hai mảnh mông thịt, phía trước hạ thể cực kỳ dán sát người màu vải trắng bởi vì bị ướt nhẹp, nên hiện ra gò đất âm hộ, thậm chí toàn bộ cái tiểu nội khố kia, làm nàng cảm thấy khó xử vì cũng bị phác hoạ xông ra, bên trong lớp lụa mỏng tiểu bội khố hiện ra thảm lông mu màu đen nồng đậm đã hoàn toàn hiển hiện ra, nàng biết rõ nàng lộ ra sạch trơn da thịt rồi! Thật là xấu hổ chết người!

Những tên thuộc hạ thị vệ đại nội của Tống Thanh Thư, đều không phải là hạng người lương thiện gì, khi nhìn thấy mỹ cảnh như vậy đương nhiên hưng phấn phải gọi lên, nếu không kiêng kỵ Tống Thanh Thư ở đây, nói không chắc sẽ nhao tới đùa giỡn với nữ nhân này.

Nghe được tiếng trêu ghẹo không ngừng bên tai, phu quân của nàng giận dữ, có điều nhìn thấy Tống Thanh Thư cùng đám người kia biểu hiện dũng mãnh, bên hông ai cũng trang bị giới đao, gã do dự một chút, đành chỉ trừng nhìn mọi người một chút, rồi lấy thân mình che chắn ở trước người của thê tử.

– Nương tử, qua tới bên này sưởi ấm đi.

– Đúng vậy, đem quần áo ướt, hong cho khô.

– Đúng vậy, coi chừng phong hàn xâm nhập, nương tử cởi quần áo ra, chúng ta bảo đảm không nhìn…

Lời vừa nói ra, bọn thị vệ đại nội cười phá lên.

– Các ngươi…

Nữ nhân vừa thẹn vừa giận, đứng bên cạnh gã nam nhân cầm đao lên, căm tức nhìn mọi người.

– Này… ngươi làm sao, muốn nhau a?

Đám thị vệ đại nội nhìn thấy, cũng dồn dập đứng lên, rút đao bên hông ra, trong miếu liền sáng lấp lóa đao kiếm.

Tống Thanh Thư chau mày, đám thị vệ đại nội này ở kinh thành hoành hành quen rồi, chẳng qua là gần hoàng đế nên có chút thu lại, khi rời khỏi kinh thành thì lá gan so với với ngày thường lớn hơn mấy phần.

– Hai vị không cần phải lo lắng, thuộc hạ của tại hạ có chút lỗ mãng, thường ngày nói chuyện cởi mở quen rồi, tuy rằng nghe qua không êm tai, nhưng cũng không có ác ý gì, hai vị cứ yên tâm đi.

Tống Thanh Thư lạnh nhạt nói.

Bọn thị vệ đại nội vừa nghe Tống đại nhân lên tiếng, thì không dám quá mức nữa, vội vã thu hồi đao kiếm ngồi xuống.

Hai người lúc này mới nhìn thấy Tống Thanh Thư bên trong góc, nữ nhân nhìn thấy hắn mày kiếm mắt sao, ngồi một chỗ như đỉnh núi cao sừng sững, có khí độ của một tông sư một phái, trong lòng nghĩ thầm: “Có thể đây cũng là một nhân vật…”

– Đa tạ các hạ.

Nam nhân thi lễ một cái liền đem thê tử cẩn thận đỡ qua một bên ngồi xuống, ngồi chưa vững vàng, thì hai ấu nhi oa oa đã khóc, nữ nhân dỗ dành một hồi cũng không có hiệu quả, liền kéo tay phu quân của mình lặng lẽ nói:

– Bọn chúng đói bụng, e rằng muốn bú sữa…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229