Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 6
Phần 6

Khuôn mặt Trương Vô Kỵ đang cúi đầu hôn tới.

Nhìn Trương Vô Kỵ mặt cách mình càng lúc càng gần, nhịp tim của Chu Chỉ Nhược lại kịch liệt gia tăng, vào lúc nàng biết mình đối với đoạn tình của Trương Vô Kỵ đã ghi lòng tạc dạ, e rằng đời này cũng không có cách nào quên lãng được.

Đột nhiên nghĩ đến mình đã thành thê tử của người khác, Chu Chỉ Nhược trong lòng đau nhói, nàng nghiêng đầu sang một bên, đẩy lồng ngực Trương Vô Kỵ ra, nhân cơ hội lui về phía sau vài bước, trong đôi mắt đã óng ánh lệ, nhìn hắn nói:

– Huynh đã có quận chúa của huynh, ta cũng đã làm thê tử của người khác rồi, huynh làm như vậy, đến cùng thì muốn như thế nào đây?

– Ta cũng không biết…

Trương Vô Kỵ thống khổ lắc đầu nói tiếp:

– Ta thật sự rất yêu muội, không nỡ từ đây cách xa trời nam đất bắc, cũng không muốn sau này muội sẽ trở thành người qua đường…

Nghe được Trương Vô Kỵ nói vậy, phương tâm Chu Chỉ Nhược rung động, nàng cắn môi hỏi:

– Còn Triệu Mẫn thì sao đây.

– Ta cũng yêu nàng ấy.

Tống Khanh Sơ biết là về mặt tình cảm thì Trương Vô Kỵ luôn luôn do dự thiếu quyết đoán, nhưng lần này Trương Vô Kỵ lại thẳng thắn nói ra như vậy, làm cho Chu Chỉ Nhược tức giận cười khẩy:

– Vậy thì huynh tìm đến ta để làm cái gì!

Trương Vô Kỵ vạch ra áo của mình, lộ ra vết sẹo trước ngực lúc trước bị thanh Ỷ Thiên Kiếm lưu lại vết thương:

– Chỉ Nhược, hình bóng của muội, cũng như vết thương này, vĩnh viễn khắc sâu vào trong lòng của ta, tâm ý của ta đối với muội, trước sau vẫn chưa từng thay đổi, vừa rồi nghe biết tin tức muội cùng Tống sư huynh bái đường thành thân, ta đau lòng muốn chết đi đều có.

Nhìn thấy ngực hắn còn nhàn nhạt vết tích, Chu Chỉ Nhược hồi tưởng lại lúc trên Quang Minh đỉnh, khi nàng đâm ra chiêu kiếm này thì trong lòng cũng thương tâm gần chết, trong lúc nhất thời cảm khái vạn ngàn, thăm thẳm than thở:

– Lúc đó tại sao huynh không đến phá hôn ước? Huynh có biết khi ta làm hôn nhân với Thanh Thư đó là một sự đặt cược, ta đánh cược là huynh sẽ đến phá hủy cuộc hôn ước này, kết quả cuối cùng là ta đã thua khi huynh không đến.

Nàng nói xong nở nụ cười thật là đau thương.

– Khi đó nghe tin tâm trí ta quá choáng váng, cứ nghĩ rằng Tống sư ca yêu muội như vậy, sau khi kết hôn thì muội nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Trương Vô Kỵ đưa tay lại muốn đem Chu Chỉ Nhược ôm vào trong lồng ngực, nhưng nàng lại lùi lại phía sau, y đau lòng mà nói rằng:

– Mãi đến khi ngày muội bái đường qua đi, thì mỗi ngày lòng ta như đao cắt, mới biết rằng tình cảm của mình là không thể để cho người khác được thụ hưởng.

Đối phương chưa bao giờ ở trước mặt nàng thổ lộ tình ý như hôm nay, Chu Chỉ Nhược trong lòng ngũ vị tạp trần vui buồn lẫn lộn, nghĩ đến thân phận mình lúc này, khổ sở nói:

– Vào lúc này, nói những lời này thì có ích lợi gì, ta bây giờ đã là Tống phu nhân rồi.

– Các người căn bản chỉ là hữu danh vô thật…

Trương Vô Kỵ nói tiếp:

– Ở trong lòng ta, muội vĩnh viễn là một tiểu cô nương băng thanh ngọc khiết ở bên cạnh bờ sông Hán thủy.

Y duỗi ra ngón cái muốn lau đi vệt nước mắt trên gò má nàng, Chu Chỉ Nhược lại lui về sau một bước.

Trương Vô Kỵ tiếp tục hướng về trước tới gần…

Chu Chỉ Nhược trong chốc lát, khẽ cắn môi dưới, kiên quyết lui tiếp bước nữa, tâm tư hỗn độn, nàng không lưu ý đến dưới chân, không biết bị đồ vật gì nên bị vấp chân, thân thể mất cân bằng, ngã ngữa hướng về phía sau trên cái giường ngã.

– Cẩn thận!

Trương Vô Kỵ vội vã xấn tới muốn đỡ trụ nàng, lại bị Chu Chỉ Nhược chặn lại, hai người đồng thời mất đi cân bằng, đều hướng về trên giường đổ tới.

Bởi vì thân thể không cử động được, Tống Khanh Sơ không biết vừa phát sinh ra chuyện gì, chỉ lắng nghe qua tiếng động, dường như là Chu Chỉ Nhược ngã về phía trên giường, Trương Vô Kỵ lập tức đè lên, trong đầu hắn bất chợt kinh nộ, một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng trào ra, bởi vì trọng thương mới vừa khỏi, liền bị hôn mê bất tỉnh.

Hai người nằm ngã ở trên giường, liếc mắt nhìn nhau không nói gì, một không gian tâm tình ám muội đang loang ra.

Da thịt chạm nhau, chân của Trương Vô Kỵ cọ lấy bên trên cặp đùi mượt mà của Chu Chỉ Nhược, từ bên hông nàng có thể cảm giác được nhiệt khí bên dưới hạ thể bộ vị mấu chốt của y, trong lòng nàng không khỏi kinh hoàng.

Nhìn Trương Vô Kỵ bàn tay chậm rãi tiếp cận bên trong vạt áo bên hông mình, Chu Chỉ Nhược đột nhiên tỉnh lại, dùng tay cản lại, do dự nói:

– Không được, Thanh Thư… hắn…

Nàng muốn nhỏm dậy nhìn phía bên đối diện chỗ Tống Khanh Sơ nằm, có điều bị Trương Vô Kỵ chặn ở trước người, nên nhìn không nhìn thấy.

– Muội yên tâm, ta đã điểm yếu huyệt của Tống sư ca, hắn sẽ không biết gì đâu.

Trương Vô Kỵ đối với công lực của mình rất tự tin, cũng không cần quay đầu lại nhìn xem Tống Khanh Sơ, y hoàn toàn không biết hành vi vừa rồi của hai người đã toàn bộ rơi vào trong tai Tống Khanh Sơ.

Nghe được Trương Vô Kỵ nói xong, trong đầu Chu Chỉ Nhược chỉ còn mờ mịt…

Trương Vô Kỵ gặp tình hình này, đơn giản chỉ cần dùng miệng hôn lên đôi môi của Chu Chỉ Nhược, mút lấy đầu lưỡi của nàng, đem nước bọt của nàng mút lấy, nuốt vào rồi duỗi đầu lưỡi của mình vào trong khoang miệng nàng, y cảm thấy thật là ngọt ngào…

Một hồi qua đi, Chu Chỉ Nhược đã không còn khắc chế được mình, trong miệng nàng nước bọt ứa chảy ra đến trong miệng Trương Vô Kỵ, bàn tay phải của y ở trên eo nhỏ nắm lấy dây thắt lưng giật ra, duỗi vào vạt áo, đưa vào bên trong cái yếm của nàng, chụp lên bầu vú mềm mại nắn bóp, bầu thịt non săn chắc rất là co dãn, theo những kẽ hở ngón tay của Trương Vô Kỵ tuột ra, hai đầu ngón tay co lại, nắm đầu núm vú đỏ hồng chậm rãi văn vê, rất nhanh hai đầu núm vú cứng ngắt ngạo nhiên đứng thẳng, theo hơi thở dốc của Chu Chỉ Nhược, hai bầu vú non ở trong long bàn tay Trương Vô Kỵ chập trùng biến ảo, khi hắn buông ra, lập tức hai bầu vú sắn tròn co dãn trở về hình dáng ban đầu, đứng thẳng bắn lên…

Chu Chỉ Nhược hé miệng ra thở dốc, sắc mặt ửng đỏ ngơ ngác nói không ra lời, xa xôi một lát, mới mềm mại đáng yêu kêu lên:

– Đừng… đừng như thế…

Giọng nói như khóc lóc cầu khẩn, lại mơ hồ mang vẻ mong đợi, Trương Vô Kỵ lúc này không thể khắc chế được dục vọng, nhìn thấy Chu Chỉ Nhược phản kháng yếu ớt, Trương Vô Kỵ liền xốc cái váy quần tơ lụa của nàng đổ lên trên eo, ngay tức khắc cái nội khố tơ lụa màu trắng như tuyết nhỏ bé che không hết cái âm hộ, mơ hồ lộ ra um tùm màu đen của thảm cỏ trên gò mu lún phún lộ ra, bàn tay đặt ở trên bụng dưới nàng, càng lúc không thành thật, dường như cảm thấy phía dưới hạ thể của nàng có một khối nam châm hấp dẫn mình, không kìm lòng được trượt xuống, đầu ngón tay không ngừng xẹt qua cái búp hoa âm hộ mẫn cảm, thân thể của Chu Chỉ Nhược bắt đầu hơi run, Trương Vô Kỵ càng thêm hưng phấn, bàn tay thẳng tới thâm nhập vào trong tiểu nội khố của nàng này đưa xuống đầu cái khe nứt âm hộ, sau đó sẽ chầm chậm gãi lấy, hũ mật ấm áp bên trong của Chu Chỉ Nhược đã ướt át, có lẽ đã bởi vì bị Trương Vô Kỵ âu yếm nên đã tiết dịch, đầu ngón tay Trương Vô Kỵ ở bên trong khe nứt âm hộ nàng quấn quanh một lúc, bỗng nhiên ấn xuống âm hạch nàng.

– Um…

Chu Chỉ Nhược âm thầm không chịu được nên khẽ rên lên, trước cửa động lại tràn ra một ít chất dịch…

Sau một hồi, Chu Chỉ Nhược cảm thấy bên dưới hạ thể của mình, có từng trận tê dại lưu truyền đến, trong nháy mắt thông khắp cả tứ chi toàn thân, trong thân thể khoái cảm sóng triều mãnh liệt dâng trào, từ trước ngực, hai bầu vú từng đợt từng đợt khuếch tán, cả người lửa nóng không chịu nổi, hai đầu núm vú đã trướng tràn đầy, dường như muốn xông ra cả bên ngoài da thịt, phía dưới cái âm hộ hai mảnh thịt non mép lớn phảng phất như đang mút vào đầu ngón tay của Trương Vô Kỵ vậy, cửa miệng âm đạo trong lúc này rỉ ra một vệt nước lớn, loang lổ dinh dính ở dưới đáy cái tiểu nội khố, Chu Chỉ Nhược sắc mặt ửng hồng, đầu đầy mồ hôi, thân thể mềm mại như vô lực, hiển nhiên là nàng vừa trải qua nhân sinh lần thứ nhất cao trào khoái cảm, Trương Vô Kỵ đem lấy bàn tay thu về, trên đầu ngón tay đã dính đầy chất dịch sáng bóng, một mùi ngây ngây nồng nồng toả ngát ra, thần sắc trên mặt Chu Chỉ Nhược đầy e thẹn, lại như khổ cực, lại như ngọt ngào, khuôn mặt hồng quang, ửng đỏ như máu…

Nhìn Chu Chỉ Nhược xuân tình tràn lan, Trương Vô Kỵ dục vọng dâng trào lên, cây nhục côn cũng không nhẫn nại được sự cô quạnh, liền lấy ra kê ở cửa ngọc môn quan của nàng, cách một tầng nội khố trơn trợt, vạch ra hướng về phía u cốc thần thánh chậm rãi thẳng tiến, quy đầu đã hơi lún vào ngọc môn chặt khít của nàng.

Khi bị Trương Vô Kỵ ôm chặt, khởi đầu Chu Chỉ Nhược cũng không để ý, sau đó tiến y thêm một bước vuốt ve của nàng vùng cấm, nàng đã không còn tiếp tục thản nhiên nhưng vì bị tính dục che mờ lý trí, nên không kiên quyết phản kháng, khiến cho Trương Vô Kỵ tiếp tục làm ác, đến mức cuối cùng khi hạ thể bắt đầu hơi thốn đau thì mới phát hiện Trương Vô Kỵ đối với của mình có ý đồ bất lương.

– Đừng… huynh đừng như vậy!

Chu Chỉ Nhược lập tức phục hồi tinh thần lại, lắc người một cái đẩy Trương Vô Kỵ ra, liền nhảy xuống giường, cầm lên chén trà nóng trên bàn, giội vào trên mặt của Trương Vô Kỵ, xong rồi Chu Chỉ Nhược vội quay đầu lại liếc mắt nhìn phu quân của mình đang nằm hôn mê ở trên giường, cố gắng cắn răng nói:

– Trương Vô Kỵ, mong rằng huynh tự trọng, bước này chúng ta không thể…

Trương Vô Kỵ ngẩn người ra, nước trà từ trên gò má chảy xuống, từng giọt nhỏ xuống trên tấm đệm chăn, y lúng túng nhìn Chu Chỉ Nhược.

Cảm xúc mãnh liệt qua đi, thần trí Trương Vô Kỵ cũng thanh tỉnh lại một ít, cũng thấy động tác của mình quá đáng, không khỏi hốt hoảng, nhắm mắt lại không dám nhìn nàng.

– Huynh tại sao không né?

Xoay người lại thấy dáng dấp chật vật của Trương Vô Kỵ, trong lòng Chu Chỉ Nhược cũng không đành vì cũng có phần lỗi dễ dãi của mình, ôn nhu hỏi.

– Là chính ta đáng chết dám mạo phạm đến muội, một chén trà này thì có đáng là gì.

Trương Vô Kỵ lau nước trà còn dính trên mặt, cười khổ nói.

Chu Chỉ Nhược sâu kín thở dài:

– Bây giờ ta thân đã là Tống phu nhân, nếu như huynh đối với ta thật có tình, chỉ cần huynh đáp ứng lấy ta, thì ta coi như chấp nhận sự chế nhạo của người trong thiên hạ, bỏ Tống Thiên Thư cùng huynh bái đường, trong đêm động phòng hoa chúc, huynh… huynh muốn ta như thế nào, ta sẽ chìu theo ý của huynh thế đó.

Nói xong câu nói này, Chu Chỉ Nhược trên mặt phảng phất nóng như hỏa thiêu.

Trương Vô Kỵ tâm thần lại bị khuấy động, bước tới nắm lấy bả vai nàng:

– Chỉ Nhược, ta nhất định sẽ cưới muội làm thê tử!

Chu Chỉ Nhược theo bản năng lui về sau một bước, kéo áo lại nói:

– Ta đã nói là sau khi bái đường, thì ta có thể để mặc cho huunh muốn làm gì thì làm, chứ không phải là bây giờ, hiện tại ta vẫn còn là Tống phu nhân, mong rằng huynh hãy hiểu điều này…

– Ưm… là ta đường đột.

Trương Vô Kỵ vội vã gật đầu nói…

– Huynh thật sự muốn lấy muội sao?

Chu Chỉ Nhược trong lòng vui sướng, ngượng ngùng hỏi lại lần nữa.

– Đương nhiên! Ta đồng ý cưới muội làm vợ.

Trương Vô Kỵ đi tới bên người nàng, thâm tình nhìn nàng.

Chu Chỉ Nhược lại khẽ thở dài:

– Vậy còn…

Trong giây khắc ấm áp này, hai người không hẹn mà cùng tránh khỏi không nhắc đến tên của Triệu Mẫn.

Hai người lẳng lặng một hồi, Chu Chỉ Nhược đột nhiên nhìn thấy Tống Khanh Sơ đối diện trên giường nằm, nghĩ đến chính mình hiện tại thân là Tống phu nhân, trong lòng nàng đau xót, thăm thẳm than thở:

– Ta xin lỗi ngươi…

Trương Vô Kỵ khuyên lơn:

– Chỉ Nhược, chúng ta trước giờ vốn là một đôi, xưa nay muội chưa từng yêu hắn, thì làm cái gì mà có lỗi với hắn chứ.

– Nhưng chúng ta không thể cứ lén lén lút lút như vậy.

Chu Chỉ Nhược đôi mắt chuyển động, nhìn Tống Khanh Sơ đang nằm hôn mê, giọng nói chuyển lạnh.

– Hay là ta giết hắn chết đi, huynh cũng trở về giết Triệu Mẫn, như vậy sau đó thì sẽ không còn có ai gây trở ngại chuyện chúng ta ngày ngày gặp mặt.

– Làm như vậy sao được?

Trương Vô Kỵ nghe nàng nói thế thì sởn tóc gáy dựng lên, y tuy rằng yêu thích Chu Chỉ Nhược, thế nhưng muốn y vứt bỏ Triệu Mẫn, đó là điều không bao giờ làm được.

– Huynh… đó là ta cố thử long huynh thôi.

Chu Chỉ Nhược cười lạnh giả dối nói tiếp:

– Ta đã rất có lỗi với phu quân của mình, nếu bây giờ hại đến tính mạng của hắn nữa, thì so sánh với những nữ nhân xấu xa trong lịch sử có gì khác biệt gì đâu. Vừa rồi nếu như huynh đồng ý, ta sẽ không dám cùng huynh lui tới, cho dù huynh muốn làm Tây Môn Khánh, thì ta cũng không muốn làm Phan Kim Liên đâu.

Trương Vô Kỵ ngạc nhiên trôi qua, mặt y giãn ra cười nói:

– Chỉ có Chỉ Nhược quả nhiên là hiền lành nhất…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229