Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 134
Phần 134

Chỉ có điều là Tống Thanh Thư giờ khắc này tâm tư hơn nửa đều đặt ở đối sách tối nay, cũng không có chú ý tới biểu hiện khác thường của Lý Nguyên Chỉ.

– Ta tới để nhắc nhở các ngươi, miễn cho đi bậy bạ bị mất mạng. Ta còn phải đi đến những nơi khác…

Tống Thanh Thư nói xong xoay người đi ra ngoài.

– Cung tiễn đại nhân!

Một đám người hành lễ nói.

Lý Nguyên Chỉ đi theo phía sau Tống Thanh Thư, có mấy lần nàng quay đầu lại nhìn lại một người nam nhân trẻ tuổi, trong ánh mắt tràn ngập lời cầu xin, thấy đối phương vẻ mặt kiên định lắc đầu, đành bất đắc dĩ rời đi, nhưng tinh thần phấn chấn trước đó đã biến thành hồn vía lên mây.

– Lý tiểu thư, ngươi làm sao đột nhiên lại im lặng thế?

Đột nhiên cảm thấy bên tai thanh tĩnh không ồn ào, Tống Thanh Thư ngẩng đầu nhìn Lý Nguyên Chỉ thuận miệng hỏi.

– A… đâu có gì?

Lý Nguyên Chỉ có chút bối rối, sắc mặt không tự nhiên đáp.

Tống Thanh Thư thấy hơi kỳ lạ nhìn nàng, có điều hắn biết tâm tư của các cô nương thì hay biến hoá thất thường, cũng chẳng quản đến trong lòng Lý Nguyên Chỉ đang suy nghĩ gì… Tống Thanh Thư lại bắt đầu trầm tư nghĩ đến đối sách đêm nay.

Đã đến tối, Tống Thanh Thư vẫn không nghĩ ra được một sách lược nào vẹn toàn. Nhìn Đông Phương Bất Bại một thân với cái huyết bào phần phật trong gió, đứng trên đỉnh màu vàng ngói lưu ly trên, Tống Thanh Thư thầm nghĩ: “Đi một bước xem một bước, tùy cơ ứng biến đi. ”

Chẳng mấy chốc một vầng minh nguyệt đã cao đến giữa không trung, ánh trăng dịu dàng hất tới xuống trên người Đông Phương Bất Bại, rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy rõ dung mạo vị giáo chủ ma giáo này khiến cho giang hồ thiên hạ chính phái nghe tiếng đã sợ mất mật. Thấy rõ Đông Phương Bất Bại lại là một nam nhân anh tuấn phong lưu, võ lâm nhân sĩ đến nay mới mở rộng tầm mắt.

Đông Phương Bất Bại mặt trầm như nước, đón gió đứng chắp tay, nhìn chằm chằm lên ở giữa bầu trời đang có mặt trăng soi sáng.

Tống Thanh Thư cũng đang đăm chiêu, đúng lúc này trong tầm mắt Đông Phương Bất Bại nhìn thấy một điểm đen nhỏ xuất hiện từ xa xa càng ngày càng lớn lên.

Phong Thanh Dương xuất hiện với một đạo bào thanh y, hai chân đứng thẳng bên trên lưỡi kiếm, như là cỡi gió đạp mây mà tới, mái tóc trắng bạc phơ ở lóng lánh dưới nguyệt quang, càng tôn lên nét tiên phong đạo cốt.

– Ngự kiếm phi hành? Làm sao lại có khả năng như vậy…

Tống Thanh Thư giật mình kinh hãi, ý nghĩ cấp tốc vận chuyển…

Đông Phương Bất Bại cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng phản ứng không có khoa trương như là Tống Thanh Thư vậy, lúc thấy Phong Thanh Dương hạ xuống cách đó mấy trượng, thì cười nhạt nói:

– Kiếm pháp Phong tiền bối thông thần, năm xưa đơn độc giao chiến cùng Nhậm giáo chủ và thập trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Giáo, bản tọa thật sự ngưỡng mộ đã lâu.

Bị đối phương nhắc lại chuyện xưa, Phong Thanh Dương nhàn nhạt ưu tư, thở dài một hơi:

– Loáng cái đã mấy chục năm qua, không nghĩ tới lão phu lần đầu hạ sơn xuống núi, trận chiến đầu tiên lại là cùng Nhậm giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo giao thủ…

– Có lẽ đó là thiên ý…

Đông Phương Bất Bại trầm giọng nói tiếp:

– Phong tiền bối một đời uy danh xuất phát từ trận giao chiến với Nhật Nguyệt Thần Giáo, bổn tọa hôm nay vì là Nhật Nguyệt Thần Giáo, cả gan muốn cả gốc lẫn lãi đòi lấy lại…

Phong Thanh Dương cười dài nói:

– Lão phu với kiếm pháp và chưởng pháp của Nhậm giáo chủ quý giáo từ trước đến giờ vẫn là rất khâm phục, nay nghe tiếng Đông Phương giáo chủ một thân võ công đã lâu, đã vượt xa Nhậm giáo chủ năm xưa, lão phu cũng muốn mở mang kiến thức Quỳ Hoa Bảo Điển của Đông Phương giáo chủ, có đúng là theo trong truyền thuyết quỷ thần phải biến sắc vì uy lực của võ công này.

– Vậy thì tiến bối phải cẩn thận đấy…

Đông Phương Bất Bại nở nụ cười xinh đẹp, ngay lập tức bóng dáng biến mất.

Đông Phương Bất Bại luôn luôn có một uy thế, gương mặt lúc nào cũng nghiêm túc, lúc này đột nhiên nhoẻn miệng cười, quyến rũ xinh đẹp phảng phất bách hoa, Tống Thanh Thư nhìn thấy ngẩn ngơ, thậm chí đã quên mình đang ở đây để làm gì…

Tống Thanh Thư đã quên, nhưng Phong Thanh Dương thì không quên, ông hơi lùi về sau một bước, né người sang một bên, đầu ngón tay bốc lên kiếm quyết, kiếm khí hướng về phía trước bên phải tiếp chiêu.

Một tiếng tiếng vang “ coong “ lanh lảnh qua đi, Đông Phương Bất Bại đã quay trở lại chỗ cũ, nhìn cây kim châm bị đứt gián đoạn, thay đổi sắc mặt:

– Đoán trước ý đồ đối phương, lấy công làm thủ, quả nhiên danh bất hư truyền.

– Các hạ thân pháp cực nhanh, đủ để có thể xưng tụng đệ nhất giang hồ.

Phong Thanh Dương sắc mặt cũng trầm trọng, vừa rồi ông nhìn ra chiêu thức đối phương, liền tiên phát chế nhân đánh trước kiếm khí về đối phương, trong thế ngàn cân treo sợi tóc, Đông Phương Bất Bại lại bỗng dưng biến đổi thân hình, né qua không tổn hao một sợi lông tóc.

Đông Phương Bất Bại gằn giọng:

– Vậy hãy để cho bản tọa thử xem có phải đúng là Phong tiền bối có thể mỗi chiêu đều đoán trước ý đồ đối phương…

Hai tay y khẽ nhếch, cả người chấn động, vô số kim châm hướng về phía Phong Thanh Dương kích bắn xuyên qua.

Phong Thanh Dương lui nhanh, thuận theo từ tả sang hữu kim tạo thành một vòng tròn lớn, mấy chục ánh kiếm khí đột nhiên xuất hiện, như Phật đà pháp, xoay tròn luân chuyển, kim châm của Đông Phương Bất Bại đụng vào, dồn dập văng rơi bốn phía.

Đông Phương Bất Bại cũng không hoảng loạn, hai tay trên không trung vung lên hư ấn, kim châm rải rác tựa như có linh hồn uyển chuyển rung động xoay quanh kiếm khí không thôi.

– Ngự kiếm thuật?

Phong Thanh Dương giật mình, quan sát tỉ mỉ mới nhìn rõ phía sau mỗi cây kim châm đều quấn quanh một sợi dây nhỏ như tơ nhện.

Đông Phương Bất Bại hai tay tiếp tục run lên, kim châm giờ đã đan xen lẫn với những miếng ngói lưu ly trên nóc cung điện bắn về phía Phong Thanh Dương, mái ngói ngợp trời rất nhanh che kín lấp thân hình của Phong Thanh Dương.

Đa Long nhìn thấy thì vui mừng, đang muốn cùng Tống Thanh Thư nói chuyện, nhưng trên nóc nhà truyền đến một trận nổ vang “ xoạt… xoạt… ”, quay đầu lại nhìn tới, chỉ thấy từ trong mấy chục tia kiếm khí sắc bén bắn nhanh ra chém vụn tất cả các miếng ngói lưu ly…

Đông Phương Bất Bại chỉ có ý định dùng ngói lưu ly gây trở ngại tầm mắt của Phong Thanh Dương trong chốc lát, nhân cơ hội nghiêng người bay lên quanh thân Phong Thanh Dương xuất chiêu công tới.

Phong Thanh Dương một chiêu không sơ ý, rơi vào thế bị động, nhưng vẫn không hoảng loạn, bốc lên kiếm quyết từng chiêu hóa giải thế tiến công đối phương.

Phong Thanh Dương động tác cũng rất nhanh, chỉ tiếc là Đông Phương Bất Bại tốc độ còn nhanh hơn, do tiên cơ đã mất, nên Phong Thanh Dương vẫn không có cách nào chuyển từ thế phòng thủ sang chủ động tiến công.

– Tại sao Phong thái sư thúc động tác chậm như thế, mà lại có thể hóa giải thế công kích rất nhanh của Đông Phương Bất Bại?

Trong mắt Hạ Thanh Thanh, Đông Phương Bất Bại tốc độ đã đến cực hạn, ngay cả huyết ảnh cũng đều không nhìn thấy rõ, nhưng mỗi một chiêu mỗi một thức của Phong Thanh Dương thì thong dong cũng đến cực hạn, trái lại nàng có thể thấy rất rõ ràng.

– Bởi vì hai người công lực quá cao, quay cuồng đánh tứ phía mới làm cho Viên phu nhân sinh ra ảo giác như vậy, thật sự thì Phong tiền bối ra chiêu cũng nhanh tương đương…

Tống Thanh Thư quay đầu giải thích, đột nhiên chú ý tới Lý Nguyên Chỉ thì đang ngẩn người hồn vía như lên mây, cũng không có xem hai đại cao thủ đang quyết đấu, hắn liền mỉm cười nói:

– Lý tiểu thư, ngươi không phải vẫn nằng nặc cầu ta mang ngươi đến xem trận đấu này sao? Tại sao hiện tại không có nhìn xem, phải biết trận quyết đấu này một khi bỏ qua, thì đừng có mong bao giờ có thể gặp lại…

Đang nói, một loại linh cảm giác chợt ập đến làm cho nụ cười Tống Thanh Thư im bặt đi, một ý nghĩ đáng sợ chợt đến.

Vào lúc này, Đa Long lại tiến tới, thấp giọng nói:

– Tống huynh đệ, hai người bọn họ giờ lại rơi vào thế giằng co, ngươi nếu ra tay, tất có thể quyết định được cuộc chiến…

Tống Thanh Thư vung tay lên, ngăn lại Đa Long đang tiếp tục nói, nhìn thấy rõ ràng Lý Nguyên Chỉ đang lo lắng mông lung, lại nghĩ tới vẻ mặt quái lạ của các đệ tử các bang phái ở giãng vỏ trường Niêm Can Xử kia, hắn tự lẩm bẩm:

“Hán tử mập, đạo nhân cụt một tay, huynh đệ dong bào thai, gã gù… ”

– Nguy rồi!

Tống Thanh Thư bây giờ mới nhớ tới những người kia là ai, chẳng qua là bởi vì trong thời hiện đại hắn lại rất không thích nguyên tác Thư Kiếm Ân Cừu Lục, nên đối với nhân vật ở bên trong cũng nhớ rỏ, vây giờ mới nhớ đến những người kia rõ ràng chính là các đương gia của Hồng Hoa hội.

Tên mập Triệu Bán Sơn, cụt một tay là Vô Trần đạo nhân, song bào thai là Hách Chi, Bá Chi huynh đệ, gã gù là Chương Tiến… hình tượng trong đầu hắn những nhân vật này càng ngày càng rõ ràng…

Hắn vội vã dùng khinh công Đạp Sa Vô Ngân, hướng về Càn Thanh môn chạy đến, bây giờ Đông Phương Bất Bại cùng Phong Thanh Dương đang quyết đấu cũng không có tâm tư để nhìn nữa, một vừa chạy vừa hận:

” Chính mình nhất thời bất cẩn, không có hoài nghi, đem bọn họ mang vào trong cung. Hồng Hoa hội làm ra cái gì gọi là phản Thanh phục Minh! Nếu như Khang Hi bị bọn họ làm thịt, chính tay hắn dẫn bọn họ tiến cung, chắc chắn là cũng sẽ bị Thanh đình cho là đồng đảng, khắp thiên hạ truy nã truy sát… con bà nó… ”

Lý Nguyên Chỉ thấy Tống Thanh Thư hướng về thâm cung chạy đi, liền hoàn toàn biến sắc, cũng vận lên khinh công đuổi theo.

Nhìn hai người bất chợt rời đi, Hạ Thanh Thanh như rơi vào trong đám sương mù, quay đầu lại nhìn trên điện hai người đang quyết đấu, do dự một chút, cuối cùng vẫn là đứng yên tại chỗ.

Đa Long thấy Tống Thanh Thư không có để ý tới mình, trong lòng một cơn tức giận dâng lên, nhưng khi thấy Tống Thanh Thư biến sắc vội vàng phóng người về phía Càn Thanh môn chạy đi, trong lòng gã hồi hộp, vội vã hỏi tên đội trưởng đội thị vệ:

– Ngày hôm nay, tốp nào phụ trách bảo vệ hoàng thượng?

– Bẩm Đa đại nhân, là Triệu Tề Hiền và Trương Khang Niên…

Thị vệ vội vã trả lời.

– Chỉ có đội của hai người bọn họ thôi sao?

Đa Long cả kinh hỏi.

– Vì để phòng bị kinh thành bị cao thủ nhập cung quấy rối, hoàng thượn ra lệnh phần lớn ngự tiền thị vệ đều được phái đến các khu vực phụ cận Tử Cấm thành phụ trách.

Tên đội trưởng thị vệ nhỏ giọng đáp.

Đa Long sợ hãi:

– Hoàng thượng làm như vậy là quá mạo hiểm.

– Đa đại nhân không cần phải lo lắng…

Tên đội trưởng thị vệ mỉm cười nói.

– Chúng ta bảo vệ ngoại vi như tấm lưới sắt, một con ruồi đều không bay lọt vào được, thì hoàng thượng làm gì có nguy hiểm từ đâu tới, huống chi nghe nói kề cận hoàng thượng còn có một cao thủ tuyệt thế vẫn ở trong bóng tối bảo vệ.

– Cao thủ tuyệt thế cái con mẹ người…

Đa Long không biết sự tồn tại của Quỳ Hoa lão tổ nên nói tiếp:

– Lão tử là tổng quản ngự tiền thị vệ, làm sao mà không biết còn có cao thủ nào sắp xếp ở cạnh hoàng thượng? Nguy rồi, các ngươi theo ta đi cứu giá…

Đa Long càng nghĩ càng sợ, kéo theo thủ hạ hướng về Càn Thanh môn chạy đi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229