Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 77
Phần 77

Nghe được trong đại sảnh ngôn ngữ đầy ô uế, Hạ Thanh Thanh hai bên tai đều nóng lên, hận hận nghĩ đến:

“Nếu không phải vì muốn bắt cho bằng được Vi Tiểu Bảo, bổn phu nhân khi nào lại ở cái chốn này miễn cưỡng vui cười. Nếu như là mấy năm trước đây, cái đám xú nam nhân này dám nói chuyện với ta như thế, thì chỉ một chiêu kiếm, giết chết không tha rồi… ”

Hạ Thanh Thanh dừng lại nụ cười:

– Vi công tử nghe cho rõ, tiểu nữ đã từng gặp phải một cao nhân vân du, từ lão nhân mới biết được một câu đối thiên cổ, thật sự là không ai có thể hoàn toàn đối chuẩn xác được, công tử hãy cẩn thận.

Vừa rồi bị hỏng đề mục thứ nhất về thuật số nên tất cả mọi người đều không quan tâm đến nữa, nhưng những nơi bướm hoa như thế này, từ trước đến giờ không thiếu thư sinh tài tử, lần này nghe nói đến câu đối chính là sở trường của nhiều người, nên lại dồn dập ồn ào:

– Ôn cô nương ra đề mục nhanh lên, nếu như chúng ta cũng có thể đối được, xin hãy để cho chúng ta có một cơ hội.

Hạ Thanh Thanh nở nụ cười xinh đẹp, mở miệng êm dịu nói:

– Vế trên là “Yên tỏa trì đường liễu”!

Tống Thanh Thư trong lòng ngẩn ra, làm sao lại là câu đối này, cũng trong thời hiện đại lúc trước, vào lúc nhàn rỗi tẻ nhạt, trên internet nhìn thấy tiểu thuyết Lâm Vãn Vinh (Bạn nào chưa đọc có thể đọc tại đây:

Vừa rồi người kia đối “Pháo trấn hải thành lầu”, vừa vặn cũng là ngầm có ý “Kim mộc thủy hỏa thổ”, chỉ tiếc ý cảnh hơi kém.

Quả nhiên, rất nhanh đã có người đưa ra nhận xét:

– Gò ép, tuy miễn cưỡng gán ghép đối được, nhưng ý cảnh còn kém đến quá xa, không được… không được.

– Hừ, như thế nào đi nữa thì ta cũng đối được, ngươi có đối được không?

Nam tử vừa đối xong, vẻ mặt ngông nghênh, ngắm nhìn bốn phía nói tiếp:

– Nếu không có ai người khác đối được, thì coi như ta thắng.

Tuy rằng hắn có chút ngông cuồng, nhưng đúng là có chân tài thực học, thời gian ngắn đem câu này đối được, những người khác thì còn chăm chú suy nghĩ.

– Bần tăng cũng có một câu đối, các vị nghe thử xem như thế nào.

Cưu Ma Trí vẫn không kềm chế được sân si chứng tỏ bản thân mình, mở miệng chậm rãi nói.

“Đăng thâm thôn tự chung. ”

Mọi người vừa nghe, có người khen hay, tương tự bao hàm ngũ hành, nhưng so với câu vừa rồi thì ý cảnh tốt hơn rất nhiều, hơn nữa chữ “tự chung” có nghĩa là chuông chùa cùng với lão là người xuất gia, thân phận cũng rất tương xứng.

Tên nam tử vừa rồi ra câu đối thấy quái gở nên nói:

– Lẽ nào bây giờ hòa thượng cũng đến đây tìm hoa vấn liễu?

Nghe được lời gả nói, giữa sảnh mọi người cười phá lên, làm cho Cưu Ma Trí da mặt nóng lên, lẩm bẩm:

– Câu đối này quá tuyệt diệu, bần tăng chỉ là thích thú nên đối trả mà thôi.

– Đại sư áo đỏ này tinh động như vì sao sáng, thiện tai… thiện tai.

Đoàn Dự cười híp nói mỉa, làm Cưu Ma Trí tức giận đến muốn cho ra tay trừng phạt y, thấy dáng dấp lão trở nên hung ác, liền vội vàng nói:

– Tại hạ cũng có một câu đối, mong đại sư bình phẩm.

“ Trà phanh tạc bích tuyền. ”

Tửu khách tại đây cũng không hoàn toàn là vô học, tuy rằng rất nhiều người đối không ra câu, nhưng cũng không nghĩa là bọn họ không biết thưởng thức câu đối, cho nên dồn dập tán thưởng câu đối này này so với Cưu Ma Trí thì càng hay hơn, câu của Cưu Ma Trí tuy rằng ý cảnh cao xa, thế nhưng về bằng trắc khác biệt. Đoàn Dự ý cảnh không thua, hơn nữa đối trận ngay ngắn, đúng là thượng phẩm.

– Đoàn công tử cũng cảm thấy hứng thú đối với Ôn cô nương sao?

Vương Ngữ Yên ngạc nhiên nhìn Đoàn Dự, trong giọng nói vô thưởng vô phạt nghe không ra có gì tâm tình.

Vậy mà này câu này đối với Đoàn Dự nghe qua trong tai như là tiên nhạc, y liền lúng túng loay hoay tay chân giải thích nói:

– Vương cô nương đừng có hiểu lầm… tại hạ làm sao đối với những cô nương khác động tâm… chỉ là… chỉ là… nhất thời hưng khởi, đối ra vui chơi mà thôi… Vương cô nương hãy… tin tưởng tại hạ…

Tống Thanh Thư vẫn ung dung nhìn Đoàn Dự ở trước mặt mỹ nhân nói năng lộn xộn, đột nhiên có một thị vệ mang tờ giấy nhỏ chạy tới gần:

– Có một nha hoàn trong Lệ Xuân viên gửi tới…

Hắn tò mò mở ra xem, thì thấy mặt trên có viết năm chữ nhỏ xinh đẹp ngay ngắn:

“Đăng đôi ngân hán kiều”

Tống Thanh Thư đăm chiêu ngẩng đầu nhìn về phía Ôn cô nương, thấy đôi mắt nàng cũng đang nhìn mình chằm chằm, trên đôi môi lộ ra tâm ý ngượng ngùng.

Hắn lập tức liền sững sờ, nghĩ thầm chẳng lẽ…

Thủy Sinh vẫn đứng ở sát bên cạnh hắn, nàng nhìn thấy hàng chữ trên trên tờ giấy, đồng thời lúc hai người tựa như liếc mắt đưa tình, không có qua được đôi mắt láo liên của nàng, trong lòng bỗng nhiên hơi chua nói:

– Xem ra Ôn cô nương này vừa gặp mặt ngươi đã có tình, còn lo lắng ngươi không trả lời được, nên cho người mang đáp án đưa cho ngươi.

Đám Đa Long nghe qua giật nảy cả mình, ngay cả Đoàn Dự cũng liếc mắt đưa qua bên này, thấy rõ trong tay hắn có tờ giấy, một đám nam nhân liền than thở:

– Ai… vậy chúng ta có làm gì đi nữa thì cũng là trò đùa, người ta Ôn cô nương rõ ràng đã nhắm vào Tống huynh đệ, thôi thì cũng đừng làm cho Ôn cô nương thất vọng…

Tống Thanh Thư dù bề ngoài bình tĩnh, nhưng bên trong cũng khó nén được sự hoan hỉ, dù sao về phương diện này, nam nhân nào cũng có một loại tâm ý thích thú trời sinh.

Ôn cô nương lúc này tiếng nói vừa mức vang lên:

– Không biết Vi công tử có đáp án chưa?

– Ta đối được…

Vào lúc này Thủy Sinh không biết xuất phát từ lý do gì, bỗng nhanh chóng lên tiếng:

– Đối là “Đăng đôi ngân hán kiều”.

Nàng lúc này nữ giả nam trang, một bộ dáng dấp công tử tuấn tú phong lưu…

Hạ Thanh Thanh cố nén không biến đổi sắc mặt, đành gượng cười nói:

– Đến hiện tại, vị công tử này là có câu đối tốt nhất.

Giữa sảnh người dồn dập gật đầu tán thành, bắt đầu hỏi thăm lẫn nhau đây là công tử nhà nào, không chỉ có văn tài, mà còn tuấn tú như vậy…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229