Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 180
Phần 180

Tống Thanh Thư dù phản đối nhưng cũng không lại được với Đông Phương Bất Bại giả điếc làm ngơ, cuối cùng đành phải chấp nhận mặc bộ y phục của của Dương Liên Đình vào.

– Nhìn cũng anh tuấn đó, có mấy phần phong thái năm xưa của Dương tổng quản…

Đông Phương Bất Bại hài lòng gật đầu…

Suốt cả ngày nhìn Đông Phương Bất Bại thêu thùa quá nhàm chán, Tống Thanh Thư ngáp một cái, hỏi:

– Vì sao chỗ của cô nương từ sáng đến tối chẳng có thấy ai đến vậy?

– Nơi này là chỗ ta sống một mình, ngoại trừ hạ nhân mang thức ăn đồ uống đến, nếu không có lệnh, trong giáo bất kể là ai đi vào, chỉ có một con đường là chết.

Đông Phương Bất Bại có lẽ thêu mãi cũng mệt, nàng lấy tay chống má, rồi nằm nghiêng ở trên cái giường nhỏ khép đôi mắt phượng muốn ngủ, dáng nằm của nàng làm dựng lên eo ếch lồ lộ đường cong hoàn mỹ động nhân, chỗ dây đai lưng eo nhỏ chen vào nếp uốn, bên dưới cái váy bị cái mông thịt đẩy lên bóng loáng tròn vo, Tống Thanh Thư âm thầm nuốt nước miếng, cổ họng phát ra rõ ràng tiếng “ọt… ọt…”

Tống Thanh Thư chẳng làm gì được nàng, phiền muộn nói:

– Là một nữ nhân mà cô nương lại thản nhiên nằm hớ hênh trước mặt một người nam nhân như vậy sao?

– Vậy thì phải như thế nào?

Đông Phương Bất Bại khẽ mở đôi mắt phượng, hững hờ liếc mắt nhìn hắn, nàng đã sớm phát hiện ánh mắt của Tống Thanh Thư nhìn phía dưới của mình, bất quá nàng lơ đễnh, lại lộ ra nụ cười mị hoặc…

– Vậy cô nương không sợ bị tại hạ chiếm tiện nghi sao?

Tống Thanh Thư ngạc nhiên hỏi.

– Dù sao cũng đã bị ngươi nhìn qua vài lần rồi, ngươi còn có thể chiếm thêm được tiện nghi gì nữa? Cho dù ngươi không nhịn được, muốn động tay động chân ta cũng không sợ, bởi vì ngươi đâu có đánh lại được ta.

Đông Phương Bất Bại lại ngáp một cái, trở mình nằm ngửa, đôi mắt lần thứ hai lại khép hờ.

– Cô nương sỉ nhục tại hạ như vậy, sự tự tôn của nam nhân dù sao cũng rất đáng sợ đấy…

Tống Thanh Thư tức giận nói.

– Thật không? Sỉ nhục ngươi thì ngươi định như làm thế nào với ta? Ngươi cắn ta sao?

Đôi môi đỏ mọng của Đông Phương Bất Bại khẽ mở, tựa như mỉm cười nhìn Tống Thanh Thư, tay phải cố tình để cho hắn nhìn thấy mấy cây Tú hoa châm sáng loáng.

Nhìn đôi môi đỏ ướt át của Đông Phương Bất Bại, Tống Thanh Thư quả thật kìm lòng không được muốn nhào tới cắn một cái, tâm thần không khỏi bị nàng hấp dẫn, nàng nằm yên tĩnh, lông mi dài nhẹ nhàng rung động, màu da trắng muốt lộ ra đôi má hồng sáng bóng, bên dưới lớp váy áo rộng lớn hợp thể không che giấu được dáng người mềm mại uyển chuyển, hai bầu vú cao ngất đẩy lên làn vải cao cao làm người thèm thuồng, trước ngực theo hơi thở, bầu vú sung mãn nhô lên hạ xuống xinh đẹp dụ người tới cực điểm, vạt áo bên dưới cũng không biết là nàng vô tình hay cố ý, khẽ lệch lên trên cặp đùi lộ ra bên trong bắp chân phấn tròn óng ánh nõn nà bạch ngọc mỹ lệ, để người miên man bất định.

Tống Thanh Thư nhìn đến tình cảnh như thế hô hấp thoáng cái liền dồn dập, Đông Phương Bất Bại quả nhiên là một vưu vật yêu mị chí cực, cái mông lớn cùng cặp đùi ngọc mượt mà vẽ ra đường cong chọc người, hắn một hồi thất thần, thế nhưng cân sau khi nhắc sự chênh lệch võ công của hai người, cuối cùng hắn đành bỏ đi cái ý nghĩ xằng bậy này, đành đánh trống lảng.

– Giáo chúng Nhật Nguyệt thần giáo có biết cô nương là nữ nhân không?

– …

– Đông Phương cô nương năm nay bao nhiêu tuổi vậy?

– …

Hàng loạt câu hỏi của hắn đưa ra, đáng tiếc là Đông Phương Bất Bại không hề có ý muốn trả lời, Tống Thanh Thư cũng không nhụt chí, đôi mắt chuyển động, lại hỏi tiếp:

– Đúng rồi, có một vấn đề tại hạ muốn hỏi đã lâu, rốt cục tính danh thật của cô nương là gì?

Lần này Đông Phương Bất Bại liếc mắt nhìn hắn:

– Ngươi không phải là đã biết rồi?

– Tên là Đông Phương Bất Bại?

Tống Thanh Thư chép miệng, lắc đầu không tin nói:

– Tại hạ không tin trong thiên hạ có ai nào đặt tên cho hài tử cái tên kinh thiên lãnh khốc như vậy…

– Lớn mật, dám gọi thẳng tục danh của giáo chủ!

Phía sau đột nhiên truyền tới một giọng nữ nhân lanh lảnh, Tống Thanh Thư ngẩn ngơ, nghĩ thầm: “Nơi này không phải đã nói là cấm địa của Đông Phương Bất Bại sao? Làm sao còn có người khác tự tiện dám đi vào?”

Quay đầu lại, chỉ thấy một cô nương còn trẻ tuổi, mặc một thân y phục xanh biếc, gương mặt trắng nõn đáng yêu, dáng vẻ rất nghiêm túc, đi tới căn nhà nhỏ, cung kính hạ xuống nửa quỳ thi lễ:

– Phi Yên bái kiến giáo chủ sư phụ.

– Đứng lên đi.

Đông Phương Bất Bại ống tay áo bên trái nhẹ nhàng vung lên, cô nương kia liền cảm thấy một luồng khí tức nhu hòa đẩy nàng nhẹ đứng lên.

– Chuyện bình ổn nội loạn của Ngũ Độc Giáo ra sao rồi?

Đông Phương Bất Bại mở miệng hỏi.

Cô nương áo xanh đang chuẩn bị mở miệng, nhưng nhìn thấy Tống Thanh Thư, nên chần chừ.

– Cứ nói đừng ngại, hắn là người của mình.

Được Đông Phương Bất Bại cho phép, cô nương đáp:

– Ngũ độc giáo thế lực mạnh nhất vẫn là hai phái Lam gia cùng Hà gia, mấy năm gần đây Hà gia có một kỳ tài tên là Hà Thiết Thủ, không chỉ có võ công kinh người, mà trình độ độc dược cũng thuộc hạng ưu tú nhất trong các đời chưởng phái, thanh thế dần dần vượt qua trên Lam gia, lần này Hà Thiết Thủ bởi vì… bởi vì… chuyện giáo chủ đánh chết Kim Xà vương Viên Thừa Chí, đó cũng là là kẻ mà Hà Thiết Thủ từ trước đến giờ ái mộ thương yêu, vì lẽ đó nên nổi lên phản tâm, đánh cho Lam gia liên tục bại lui, Phi Yên vô năng, chỉ có thể trợ giúp Lam Phượng Hoàng của Lam gia tạm thời ổn định, hình thành thế cục bất phân thắng bại…

– Hà Thiết Thủ?

Đông Phương Bất Bại nhớ lại năm đó Hà Thiết Thủ đến Hắc Mộc nhai bái kiến mình:

– Hà Thiết Thủ vì một nam nhân, lại dám phản bội bổn tọa, nàng võ công cùng độc dược song tuyệt, ngươi tuổi vẫn còn trẻ, không đấu lại Hà Thiết Thủ cũng là chuyện bình thường, ngươi cũng không cần quá bận tâm.

– Đa tạ giáo chủ sư phụ.

– Hừ… các người vốn là thầy trò, làm gì hơi một tí là hành lễ, có vẻ xa cách như thế?

Tống Thanh Thư nhìn thấy bọn họ cứ như vậy bực mình không chịu nổi, nói xong thì hắn đi tới trước người cô nương trẻ tuổi, đi vòng quanh nàng mấy vòng rồi hỏi:

– Ngươi tự xưng Phi Yên, lại là người trong Nhật Nguyệt Thần Giáo, chẳng lẽ chính là điệt nữ của Khúc Dương – Khúc Phi Yên?

Cô nương áo xanh kinh ngạc nhìn hắn, Đông Phương Bất Bại cũng hơi nhướng mày:

– Làm sao ngươi biết tên của nàng?

Tống Thanh Thư cũng không trả lời, trái lại rơi vào hồi ức…

Đông Phương Bất Bại cũng không có quan tâm lắm đến vấn đề này, thấy Tống Thanh Thư không trả lời, cũng bỏ qua không truy hỏi, giơ tay đem một tấm lệnh bài ném tới cho Khúc Phi Yên:

– Phi Yên… ngươi mang theo Hắc Mộc lệnh đi đến Đại Lý một chuyến, điều động người của Nhật Nguyệt thần giáo, có thể trợ giúp cho Lam Phượng Hoàng, nhất định không thể để cho Ngũ độc giáo bị một mình Hà Thiết Thủ chiếm đoạt.

Đông Phương Bất Bại cũng không biết tại sao, gần đây nàng luôn có cảm giác tim đập nhanh hơn, võ công nàng đã luyện đến cảnh giới đối với nguy hiểm ẩn tàng đều có cảm ứng rất nhạy, thêm vào thương thế của nàng vẫn chưa có khôi phục hoàn toàn, cho nên nàng mới phá lệ nhận lời để Tống Thanh Thư lưu lại giúp nàng một tay, lần này theo ra lệnh để Khúc Phi Yên đi xa, đó là có ý muốn để Khúc Phi Yên cách xa nguy hiểm. Tại nơi đây.

Mấy ngày sau đó, thỉnh thoảng hai người thỉnh thoảng có lúc nói chuyện, nhưng đại đa số thời gian đều là Tống Thanh Thư nhàm chán ngồi ở một bên nhìn Đông Phương Bất Bại thêu thùa, còn buổi tối, tình cảnh cô nam quả nữ ở cùng một chỗ mà Tống Thanh Thư vẫn chờ mong cũng không phát sinh tiến triển gì cả, cứ màn đêm buông xuống, Đông Phương Bất Bại biến mất không biết chạy đi đâu, chỉ để lại Tống Thanh Thư một mình trong phòng…

Cứ như vậy qua mấy ngày, thì Tử y sứ giả đi vào thông báo:

– Khởi bẩm giáo chủ, Thượng Quan trưởng lão đã bắt được nghịch tặc phản giáo là Hướng Vấn Thiên, hiện tại đang ở bên ngoài chờ giáo chủ triệu kiến.

Tống Thanh Thư giật mình: Đến rồi!

Đông Phương Bất Bại lúc này đã nhanh chóng đổi về bộ y phục nam nhân, mặt lạnh lùng, mở miệng nói:

– Dẫn vào đi…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229