Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 33
Phần 33

Tống Thanh Thư cười một tiếng, nhẹ giọng nói:

– Đinh đại hiệp, ta biết võ công của ngươi chưa mất, ngươi hãy nghe đây, chu vi xung quanh mấy trượng này có những người khác không? Nếu như chuyện ta nói mà bị Lăng Thiếu Tư nghe thấy, ta e sợ mạng ngươi khó thoát, tại vì ta kinh mạch bị đứt đoạn, đã không còn có chút nào võ công, không thể làm gì khác hơn là làm phiền ngươi cẩn thận lắng nghe quan sát một chút.

Đinh Điển lần này đoán không được ý của Tống Thanh Thư, nhưng cũng nhắm mắt lại lắng ngfhe:

– Hiện rại trong chu vi trong vòng tám trượng, ngoại trừ ba người ở đây thì không không có ai khác.

Tống Thanh Thư quay qua nhìn chăm chú vào Địch Vân:

– Có một số việc gã này không biết kỳ thực là chính đang bảo vệ hắn.

Đinh Điển nhướng mày, lập tức điểm vào huyệt ngủ Địch Vân.

Tống Thanh Thư lúc này mới thở phào, đem bí mật kho tang Liên Thành Quyết nói ra, Đinh Điển quả nhiên hoàn toàn biến sắc, chết đứng nhìn chòng chọc vào hắn:

– Làm sao ngươi lại biết?

– Ngươi cũng không cần quản đến chuyện này, lần này ngươi đã tin tưởng ta không phải là cùng nhóm với Lăng Thiếu Tư chứ?

– Vậy ngươi tìm đến ta để làm gì?

Đinh Điển trong lòng không hiểu.

– Không phải là ta đã nói, cùng ngươi làm một giao dịch sao?

Tống Thanh Thư đưa tay đưa ra nói tiếp:

– Mau giúp ta bắt mạch, đoán xem Thần Chiếu kinh có thể trị được không?

Vừa nãy nghe được hắn nói, trong lòng Đinh Điển đã hiểu rõ, sau khi xem mạch của hắn, trong miệng phun ra gỏn lọn:

– Có thể trị…

Tống Thanh Thư lần này mới yên lòng, nói:

– Lăng Thiếu Tư này thật là một lão ngốc, ngày đó nếu lão cứ trực tiếp kêu nhi nữ của mình, gặp ngươi yêu cầu lấy Liên Thành Quyết để làm sính lễ, thì đâu có lẽ nào mà ngươi không đáp ứng.

Lăng Thiếu Tư suy bụng ta ra bụng người, vì suy nghĩ thiên hạ mọi người long dạ đều tham lam giống như lão ta vậy, cho nên làm cho Đinh Điển phòng bị, nào có ngờ đâu ở trong mắt của Đinh, nữ nhi của lão trọng yếu hơn nhiều so với cái khi tang gì đó.

Nghe được lời Tống Thanh Thư, trong lòng Đinh Điển chợt bay lên một luồng cảm giác như là tri kỷ hiểu được tâm ý của mình, sắc mặt hơi chút hoà hoãn lại…

– Chỉ là ta hiện tại đã biết rỏ bộ mặt thật của hắn, cho nên bí mật của Liên Thành Quyết có chết ra cũng không đưa ra,

Qua nhiều năm bị giam cầm, trong lòng Điển tích tụ một luồng ác khí, căm hận nghiến răng nói.

– Không cần ngươi giao ra Liên Thành Quyết.

Tống Thanh Thư mỉm cười nói:

– Giao dịch của hai chúng ta, không có liên quan gì đến Lăng Thiếu Tư.

– Giao dịch như thế nào?

Đinh Điển cuối cùng cũng hiếu kỳ hỏi.

– Ta sẽ phụ trách giúp ngươi cùng Lăng tiểu thư sẽ gặp lại nhau, ngươi thì phụ trách chữa khỏi kinh mạch của ta, được không?

Tống Thanh Thư ánh mắt sáng quắc theo dõi sắc mặt của y.

Vậy mà Đinh Điển không giống như là Tống Thanh Thư tưởng là y vui sướng, trái lại còn thở dài một hơi:

– Ngươi có biết tại sao bao nhiêu năm qua, ta vẫn cam tâm ở lại chỗ này không?

Tống Thanh Thư trong lòng hồi hộp:

– Vì sao?

– Ngày trước võ công chưa thành, ta muốn chạy trốn cũng trốn không thoát tường đồng vách sắt này.

Đinh Điển cười khổ nói tiếp:

– Sau khi luyện xong võ công, thì ta thấy có chạy đi cũng vô dụng, Lăng Sương Hoa sẽ không trốn theo cùng ta, vậy thì chi bằng ta ở lại đây, để còn có thể vẫn cảm nhận được nàng vẫn còn ở quanh đây mà giảm đi sự cô quạnh.

– Nàng vì sao không muốn trốn đi theo ngươi?

Tống Thanh Thư mặc dù đối với nội dung cơ bản của nguyên tác thì hiểu rõ, nhưng những tình tiết này thì đầu óc lại mơ hồ.

– Nàng một cô nương khuê tú, không muốn mang tai tiếng là bỏ nhà trốn theo nam nhân cũng là bình thường, huống chi, Lăng Thiếu Tư còn buộc nàng lập một lời thề ác độc.

Đang nói bẻ mặt Đinh Điển trở nên dữ tợn.

– Cái gì mà là lời thề độc?

Tống Thanh Thư trong lòng có chút không hiểu, chỉ là một lời thề thốt ra ngoài miệng mà thôi, người cổ xưa tại sao lại ngu ngốc như vậy a.

– Lão ta dùng tính mạng của ta uy hiếp nàng lập lời thề: Không được hặp mặt ta, bằng không linh hồn của mẫu thân nàng ở dưới tuyền đài sẽ ngày đêm nhận hết dằn vặt tra tấn.

Đinh Điển hàm răng như muốn cắn nát.

– Dùng tính mạng của ngươi?

Tống Thanh Thư sắc mặt kỳ quái.

– Hừ… nếu như nàng không đáp ứng, Lăng Thiếu Tư cũng đâu có giết ngươi đâu.

– Cho nên mới nói lão là kẻ độc ác!

Đinh Điển một chưởng vỗ tới trên tường, ngay lập tức có một dấu tay hiện ra…

Tống Thanh Thư trong lòng thầm nói, lần này có chút khó làm a.

Tựa hồ biết Tống Thanh Thư đang suy nghĩ trong lòng, Đinh Điển mở miệng nói:

– Nếu như ngươi có thể thuyết phục được Lăng Sương Hoa cùng ta đồng thời cao chạy xa bay, thì ta có thể đem Thần Chiếu kinh dạy cho ngươi.

Tống Thanh Thư cao hứng vỗ ngực:

– Được, chuyện này cứ giao cho ta, để ta đi thăm dò ý tứ của Lăng tiểu thư trước, đến lúc đó sẽ quay lại thương lượng.

Nghĩ đến chính mình cuối cùng cũng có hi vọng, Tống Thanh Thư mừng rỡ như điên, vội vàng hướng ra phía ngoài chạy đi.

Nhìn Tống Thanh Thư bóng lưng có chút điên cuồng, Đinh Điển cười lạnh, trong lòng y thầm nghĩ: “Thần Chiếu kinh, nếu không có hai mươi năm cảnh giới hấp thu linh khí trời đất, ngươi có thể học được sao? ”

Cũng không trách Đinh Điển giở trò lừa bịp, thực sự là y đã chịu đủ lắm tính hiểm ác của người rồi, cho nên không còn tin tưởng vào bất luận người nào nữa.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229