Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 72
Phần 72

Quay trở lại lúc này thì Tống Thanh Thư và Cưu Ma Trí đang tỷ thí, Cưu Ma Trí vốn không có đem Tống Thanh Thư để ở trong mắt, có điều hai người đứng đối lập từ xa xa, Cưu Ma Trí rất nhanh thấy được mình đã sai lầm, đối phương có một khí độ của cấp tông sư, so ra cùng mình cũng là không thua kém bao nhiêu.

Tống Thanh Thư biết đối phương kiêng kỵ mặt mũi không chịu xuất thủ trước, liền đánh một chiêu”Mật Vân Bất Vũ” trong Hàng Long Thập Bát Chưởng, song chưởng luân phiên đ8ẩy tới, nổi lên chưởng ảnh đầy trời…

– Hàng Long Thập Bát Chưởng?

Cưu Ma Trí kiến thức cực cao, liền nhận ra võ công của Tống Thanh Thư, trong lòng nghi hoặc:

“Vừa rồi nghe nữ tử kia nói, hắn họ Tống, vậy thì chắc chắn không phải là Tiêu Phong hay là Quách Tĩnh, nhưng trước giờ chưa từng nghe nói tới Cái Bang có hậu sinh đời sau là cao thủ nào như vậy… ”

Nóng vội, Cưu Ma Trí liền sử dụng một trong công phu thất thập nhị tuyệt kỹ Thiếu Lâm là “Bàn Nhược chưởng” đưa lên nghênh tiếp, hai người chưởng lực chạm nhau, một là thiên hạ đệ nhất chưởng pháp cương mãnh, một là chưởng lực cao thâm nhất Thiếu lâm tự, tung chưởng đánh nhau hơn mười chiêu liên tiếp không có điểm dừng, thật là kỳ phùng địch thủ…

Chỉ tiếc là Tống Thanh Thư vẫn không thể thấu triệt hết đến cảnh giới đại thành của Hàng Long Thập Bát Chưởng, bởi vậy khi xuất chiêu cũng đạt tới bảy, tám phần uy lực, Cưu Ma Trí thì dựa vào thủ xảo đánh ra Bàn Nhược chưởng, cũng là sử dụng đánh ra đúng chiêu thức, nhưng không có thần khí, cho nên cả hai người mới đấu nhau lâu như vậy.

Nếu sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng chính là Tiêu Phong hoặc là Quách Tĩnh, thì Cưu Ma Trí lấy ra Bàn Nhược chưởng nghênh địch, e rằng đã thất bại ngay từ chiêu đầu, cũng cùng đạo lý như vậy, Bàn Nhược chưởng do đúng cao tăng quét rác trong Thiếu Lâm xuất ra, Hàng Long Thập Bát Chưởng của Tống Thanh Thư cũng không ngăn được quá đến mười chiêu.

Mặc dù như vậy, chiêu thức của hai người cũng tinh diệu, những cái bàn xung quanh bị chưởng lực phản chấn đều vỡ vụn…

– Lão Thiên a… võ lâm nhân sĩ đánh nhau, tổn thất này làm sao tính bây giờ đây.

Lão bản tửu quán lên lầu nhìn thấy xung quanh tan hoang, không khỏi khóc lóc than thở.

– Câm miệng, đừng quấy rầy lão tử đang cao hứng quan sát.

Vi Tiểu Bảo tiện tay ném ra một tờ ngân phiếu cho lão bản:

– Coi như bồi thường tổn thất cho ngươi, đừng có nói là không đủ a!

– Dạ… dạ… đủ rồi, mấy vị nhân gia cứ đánh thoải mái đi, để tiểu nhân pha thêm mấy ấm trà cho các người.

Nhìn thấy tờ ngân phiếu, lão bản tươi cười rạng rỡ, vui vẻ chạy xuống dưới lầu.

Bị lão bản tửu quán xen vào nói, hai người nhân cơ hội liền phân ra, Cưu Ma Trí thán phục nhìn Tống Thanh Thư:

– Từ ngày bần tăng vào Trung Nguyên đến nay, Tống công tử là cao thủ mà bần tăng đụng phải với tu vi võ công cao nhất…

– Bàn Nhược chưởng của Thiếu lâm tự cần phải đến ba mươi, bốn mươi năm mới mới có tiểu thành, phiên tăng này sở học chỉ có mấy năm, mà có thể luyện đến tu vi như thế, thật là khó hiểu.

Vương Ngữ Yên đứng một bên tự mình lẩm bẩm, nàng cúi đầu rơi vào đăm chiêu, có vẻ cảm thấy lẫn lộn hoang mang.

– Pháp luân Minh vương quả nhiên kỳ tài võ học, tu luyện một năm bằng cao tăng Thiếu Lâm rèn luyện mười năm!

Tống Thanh Thư thở dài nói, nhưng trong lòng mặc dù biết đối phương dựa vào Tiểu Vô Tương Công thúc đẩy nên mới có được kết quả mau như vậy, chỉ là một lời nịnh hót mà thôi, cũng sẽ không có người nào chết.

Cưu Ma Trí tuy rằng một đời cao tăng, nhưng chung quy vẫn không qua được danh lợi tan dương võ công, nghe được đối phương than thở, tuy rằng nhận lấy thì ngại, nhưng trên vẻ mặt lại lộ ra sự hài lòng đắc ý.

Khi Tống Thanh Thư nhìn thấy lão tăng mỉm cười thì giật mình, liền vội vàng lắc người né qua một bên, mọi người nhìn đến thì thấy từ nơi Tống Thanh Thư vừa đứng lưu lại mấy cái lổ hổng, nếu như hắn không né kịp, có thể là lúc này đã bị trọng thương.

– Có thể dễ dàng tránh thoát chỉ lực này của bần tăng, đủ thấy công tử bản lĩnh thâm hậu, người thường thì không biết Niêm Hoa chỉ này ra tay chớp thời cơ…

Cưu Ma Trí chậm rãi đưa từng đầu ngón tay thu lại, càng thêm thưởng thức công tử trẻ tuổi này.

– Đã tiếp nhận mà không đáp trả thì hóa ra xem thường Pháp luân Minh vương, xin mời tiếp chiêu.

Tống Thanh Thư sắc mặt bỗng nhiên tràn ngập sát khí, biến chưởng thành trảo, vô cùng hung ác tấn công tới.

Vi Tiểu Bảo thấy trên cây cột đá trên lầu dưới một trảo của Tống Thanh Thư đã để lại mấy vết vạch sâu, lớn tiếng khen hay:

– Tống đại ca giỏi quá!

Nhưng Vương Ngữ Yên thì cau mày không nói, nàng nhìn mười mấy chiêu của hắn đánh qua đi, nhẹ nhàng thở dài nói:

– Cửu âm Thần Trảo tuy rằng lợi hại cực kỳ, nhưng Tống công tử tựa hồ không có luyện đến đại thành, trái lại còn cố thúc đẩy chiêu thức, cứ tiếp tục thế mãi, e rằng khó tránh khỏi tẩu hỏa nhập ma a.

Nghe được lời nói nhuyễn nhu của nàng, Đoàn Dự ngây dại, ở trong lòng của y, giữa cục diện hai cái xú nam đang luận võ cũng chả bằng được đứng ngắm nhìn với Vương cô nương.

Mộc Uyển Thanh vẫn còn có một nửa tâm tư lưu ở trên người Đoàn Dự, khi phát hiện ra Đoàn Dự có bộ dáng si mê Vương Ngữ Yên như vậy, trong lòng lại vô cùng khó chịu, liền toàn tâm chú ý tới cuộc tỷ thí trước mắt.

Quả nhiên Cưu Ma Trí chờ cho Tống Thanh Thư khí lực bị tiêu hao, bắt đầu sử dụng Thiếu Lâm Long Trảo Thủ, lấy trảo đối đầu với trảo, làm cho Tống Thanh Thư vội vàng lui ra sau mấy trượng.

Cưu Ma Trí cười nhạt:

– Bần tăng đối với thanh mộc kiếm của Tống công tử trên lưng rất hiếu kỳ, mấy tháng qua, một đường đi về phía đông, bần tăng vào trong Trung Nguyên gặp các loại kiếm thuật kỳ diệu trải qua không ít, ví như Lục Mạch Thần Kiếm của nhà Đoàn công tử này, đã cũng là thiên hạ đệ nhất kiếm pháp, chỉ có điều chưa từng thấy có người dùng mộc kiếm…

– Vãn bối nghe nói Pháp Luân Minh vương có tuyệt kỹ là “Hỏa Diễm đao”, vậy thì không biết vãn bối có được vinh hạnh lĩnh giáo không đây.

Tống Thanh Thư rút ra thanh kiếm gỗ, sử dung liên hoàn đoạt mệnh ba chiêu kiếm công tới.

– Hảo kiếm pháp!

Cưu Ma Trí thầm khen, vận công lên song chưởng, nhẹ nhàng đẩy ra chưởng khí ra hóa giải.

Vi Tiểu Bảo chỉ thấy hai người đứng yên một chỗ, một thì quay cuồng trong không khí múa kiếm, cách xa nhau mấy trượng đối phương quơ tay đẩy ra song chưởng, thì không hiểu gì cả, cảm thấy vô vị tẻ nhạt, vò đầu bứt tai, cười hì hì hướng về phía Vương Ngữ Yên tiếp lời nói:

– Vương cô nương, sao thấy bọn họ giống như đang đùa quá vậy, cô có hiểu không?

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229