Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 207
Phần 207

Trên đường trở về, Tống Thanh Thư thở dài nói:

– Vừa rồi tuy có cái khăn phủ mặt nhưng tựa hồ cũng có thể cảm nhận được nàng ưu sầu, bị đưa đến vùng man hoang chi địa để kết giao, trong lòng chắc là cực kỳ sầu khổ… Ồ… các ngươi nhìn ta với ánh mắt gì lạ thế?’

– Tống công tử, đừng nói là công tử có ý với nàng ta chứ hả? Đó là Vương hậu của Thổ Phồn đấy…

Khúc Phi Yên ngờ vực nói.

– Nói bậy bạ gì đó…

Tống Thanh Thư lúng túng giải thích:

– Ta chỉ là biểu lộ cảm xúc thôi, với lại ngày mai chúng ta đã đi rồi, thì còn có ý gì nữa chứ?

– Vậy là nếu chúng ta tiếp tục ở lại Thổ Phồn thêm một đoạn thời gian nữa, thì Tống đại ca sẽ có ý với người ta à?

Nắm được trong lời nói của hắn có lỗ hổng, Chung Linh ở một cạnh phụ họa nói.

– Này… hai người các ngươi bây giờ là đồng nhất chúng một trận tuyến sao? Xem ta trị tội hai người đây…

Tống Thanh Thư liền đưa tay ở bên dưới mông hai nàng vỗ lấy, chọc cho hai nàng vội vã xin tha.

Màn đêm buông xuống, Chung Linh luôn luôn hoạt bát yêu động cùng Khúc Phi Yên đột nhiên trở nên trầm mặc, ngồi ở trong phòng, Tống Thanh Thư cũng nhận ra.

+ Được trong phòng bầu không khí có chút quỷ dị, vội mở miệng hỏi:

– Ngày mai chúng ta sẽ quay về, đã chuẩn bị kỹ càng mọi thứ chưa vậy?

– Đã chuẩn bị kỹ xong hết rồi.

Khúc Phi Yên trả lời xong, liền cúi đầu nhìn mũi chân của mình, không nói gì nữa.

Tống Thanh Thư cứng mồm lại, đành tiếp tục hỏi:

– Có mua thêm chút ít thảo dược để phòng thân trên đường về chưa?

– Mua rồi…

Chung Linh cũng trả lời sơ qua, rồi cúi đầu nhìn vào bàn tay đang văn vê tà áo.

Tống Thanh Thư vui vẻ, liền nói:

– Sắc trời đã tối, chúng ta ngủ đi, nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai đường đi còn xa lắm…

– À…

– Um…

Hai nàng rất đáng yêu cùng trả lời, nhưng thân người vẫn không nhúc nhích, Tống Thanh Thư ngáp dài nói:

– Xem ra các ngươi vẫn chưa có muốn ngủ, ta đi ngủ trước đây.

Nói xong hắn ngã nằm ở trên giường, cũng không lâu lắm, liền bắt đầu có tiếng ngáy vang lên…

Chung Linh cùng Khúc Phi Yên liếc mắt nhìn nhau, tiếp tục ngồi ở trên, không biết bao lâu, cuối cùng không ngăn nổi cơn buồn ngủ, hai người cắn rang:

– Ta ngủ bên trong.

Trầm mặc một lúc, Chung Linh mở miệng nói.

– Vậy ta ngủ bên ngoài.

Khúc Phi Yên đỏ mặt đáp.

Tiếng sột soạt vải vóc vang lên, hai nàng trên người chỉ còn cái yếm cùng tiểu nội khố rón rén chui vào trong chăn, nằm cách xa Tống Thanh Thư đang ở giữa, không dám đụng chạm vào thân thể hắn mảy may.

Một lúc lâu qua đi, Chung Linh cảm giác được một bàn tay nóng hừng hực đang mò xuống cái âm hộ mình, nàng vừa kinh hãi, vừa lại lo lắng làm kinh động đến Khúc Phi Yên nắm bên cạnh trái, đành cắn răng chịu nhịn, không dám phát sinh ra tiếng động hoặc âm thanh.

Ai ngờ bàn tay kia được voi đòi tiên, chậm rãi thâm vào bên trong cái khe thịt âm hộ, không ngừng thưởng thức vân vê trên viên âm hạch nhỏ của nàng, Chung Linh không nhịn được nữa, đang chuẩn bị mở miệng, đột nhiên nghe được tiếng thì thầm hơi run của Khúc Phi Yên:

– Tống công tử… không phải đã nói là nghỉ ngơi dưỡng sức để ngày mai còn lên đường, sao… sao… giờ lại…

– Um… ta tu luyện Hoan Lạc thiện pháp, bây giờ chính là lúc nghỉ ngơi dưỡng sức a.

Giọng nói trơ tráo của Tống Thanh Thư dội lại.

Chung Linh sững sờ, thì miệng của Tống Thanh Thư đã dính vào đôi môi nàng, khẽ rên một tiếng nhỏ, nàng chậm rãi nhắm hai mắt lại…

Tống Thanh Thư tiếp tục khều vuốt viên thịt nhỏ âm hạch đã dần dần sung huyết sung lên nhô đầu ra, đôi mày Chung Linh khi thì nhăn lại khi thì giãn ra, khóe miệng lại có chút run rẩy, Tống Thanh Thư càng thêm không kiêng nể gì, xoay người đặt ở trên thân thể của nàng, sờ tay nhận thấy miệng âm đạo đã trơn nhớt Tống Thanh Thư kích động vô cùng, hắn bá đạo đem cây côn thịt hung khí nhắm ngay hang động của Chung Linh, ngay tức khắc đẩy về phía trước, cây côn thịt hung khí lập tức lấp tràn đầy vào âm đạo nàng, cùng lúc đó, Chung Linh kêu lên:

– A… đại ca…

Tống Thanh Thư không để nàng có cơ hội nói chuyện, hắn như là mãnh hổ xuống núi, dương vật một trận đút vào rút ra…

Chung Linh có thể cảm thấy cây côn thịt đáng sợ ở trong cơ thể mình qua lại tiến vào, từng cơn tê dại không ngừng lan tỏa khắp toàn thân, làm cho nàng sướng nói không nổi… bên dưới hai bộ phận sinh dục kết hợp không ngừng chảy ra hồng chất lỏng, một cỗ khoái cảm chinh phục trào dâng trong lòng Tống Thanh Thư, khiến cho hắn càng thêm điên cuồng, không qua đến một nén nhang, Chung Linh đắm chìm trong dục vọng uyển chuyển rên rỉ.

– A… sâu quá… um… um…

Cây côn thịt Tống Thanh Thư thật sâu cắm vào bên trong âm đạo nàng hung hăng va chạm, Chung Linh liều mạng phối hợp, nàng đã muốn tiến nhập đến cảnh giới khoái hoạt, Tống Thanh Thư thế công càng mãnh, Chung Linh cũng đang hưởng thụ cây dương vật xâm nhập âm đạo ngon ngọt, cặp đùi của nàng kẹp chặt vòng eo Tống Thanh Thư, để cho dương vật đâm vào càng sâu.

– A… thật là lợi hại… xong rồi… xong rồi… á…

Chung Linh thân thể đột nhiên run nhè nhẹ, miệng cuồng hô loạn. Tống Thanh Thư biết Chung Linh đã đến cao trào, liền rút dương vật ra, ngồi xổm nàng trước người nàng, cúi đầu nhìn giữa hai chân, qua ánh nến cắm trên tường nhìn thấy cái lỗ nhỏ âm đạo trải qua thời gian dài dương vật đút vào nên chưa thể khép lại, âm tinh trắng sữa hướng ra phía ngoài chảy, hai mép nhỏ âm hộ khai hợp, giống như miệng ngỏ khát nước run run, thập phần mê người…

Khúc Phi Yên nãy giờ nhìn thấy Chung Linh cùng Tống Thanh Thư một màn ái ân, nàng thấy Chung Linh rên rỉ khiếp đảm quá nên cũng lo lắng lên, lúc này Tống Thanh Thư quay qua phía nàng, hắn di chuyển hạ thể rồi ngồi xổm đến trước mặt nàng, nhìn kia cây côn thịt với quy đầu cực đại màu đỏ còn mang theo dính đầy dịch nhờn từ trong âm đạo của Chung Linh, Khúc Phi Yên tái mặt giật mình, chưa kịp phản ứng thì bị Tống Thanh Thư cầm lấy cây côn thịt để vào trên bờ môi, nàng đành hé miệng mở ra, hắn thuận thế đem cây dương vật cắm vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng.

– Um… um… um…

Khúc Phi Yên cái miệng nhỏ nhắn bị ngăn chặn, chỉ có thể phát ra tiếng nghẹn ngào nức nở, Tống Thanh Thư cúi người nhìn cái miệng nàng đang bị cây côn thịt chống đỡ phình ra, cảnh tượng dâm đãng làm cho Tống Thanh Thư càng thêm hưng phấn tột cùng, hắn dùng sức làm cho côn thịt thêm xâm nhập vào sâu, thẳng đến khi quy đầu chạm đến yết hầu nàng thì mới ngừng lại, nhìn vẻ mặt Khúc Phi Yên đỏ bừng như là không chịu nỗi, Tống Thanh Thư mới rút ra rồi lại chậm chậm ôn nhu cắm vào.

– Um… um… um…

Giọng mũi rất nặng của Khúc Phi Yên rên rỉ ra tiếng, dùng miệng của nàng trở thành cái lỗ lồn sáp nhập một hồi, Tống Thanh Thư đột nhiên rút ra ôm lấy nàng xoay người, làm cho nàng quỳ rạp trên mặt giường như con chó cái phục đất, rồi lấy côn thịt nhắm ngay cái lỗ nhỏ âm đạo phấn nộn đâm tới, tuy rằng không có châm ngòi kích thích bên dưới hạ thể của Khúc Phi Yên trước đó, nhưng vừa rồi thời điểm hắn giao cấu với Chung Linh, Khúc Phi Yên đã lên cơn động dục dịch nhờn tiết ra đã ướt đẫm cái âm hộ rồi.

– A…

Khúc Phi Yên ngửa đầu rên lên, cực độ khoái cảm làm cho Tống Thanh Thư hang mãnh cấp tốc rất nhanh ra ra vào vào dương vật bên trong hang động non nớt của nàng.

Một hồi sau tiếng rên của Khúc Phi Yên phóng đãng rì rầm thấp giọng, Chung Linh nhìn đến Tống Thanh Thư ghé vào trên người Khúc Phi Yên, cây côn thịt kia cắm ở trong âm đạo Khúc Phi Yên trừu sáp thì cảm xúc của nàng mênh mông không thôi, lại bị tiếng rên Khúc Phi Yên lãng cùng tiếng va chạm hai bộ phận sinh dục “phạch… phạch…” hấp dẫn, trôi qua trong đôi mắt là hình ảnh cây côn thịt thật gần một đâm vào một rút ra ở trong âm đạo Khúc Phi Yên, mang theo hai mép nhỏ nhảy ra rồi lại bị cắm vào kích thích, rất nhanh Chung Linh không thể chịu đựng được, cơn hứng tình lại bộc phát, cái âm đạo vừa bị côn thịt đâm thọc no nê, lại bắt đầu chảy ra chất lỏng dịch nhờn thèm khát…

– … A… Ta muốn chết… á…

Khúc Phi Yên toàn bộ thân mình đều nằm rạp trên giường, chỉ còn cái mông đít vễnh thật cao lên run run, Tống Thanh Thư đã nhìn thấy nàng đến lúc đạt cơn cực khoái, liền rút ra cây côn thịt dính đầy dịch nhờn, nói:

– Chung Linh lại đây…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229