Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 17
Phần 17

Hồ phu nhân vừa hơi chút thư giãn, thì hắn đã lại tựa đầu chôn đến giữa bầu vú thanh tú của nàng miệng rộng dán lên nơi gốc bầu vú phải…

Một lát sau Hồ phu nhân hai tay nắm thành quyền, cắn môi nhắm chặc hai mắt, toàn thân đều nổi da gà, phập phồng dồn dập khoái cảm đột kích, nàng ngày thường đoan trang uy nghiêm thần thái giờ đã mất hết, bên dưới hạ thể, dịch nhờn đã tiết ra khỏi cửa ngọc môn quan, rỉ ra bên ngoài làm thấm ướt dưới đáy cái tiểu nội khố.

Đột nhiên, một cơn khoái cảm khoan xuyên qua tim làm nàng sợ run, tâm trí phòng vệ một cách yếu ớt, trong nháy mắt, triệt để hoàn toàn hỏng mất, Hồ phu nhân từ đáy lòng buông tha cho chống cự, thân thể không ngừng tăng cường khoái cảm khác thường, nàng giờ quả thực là không còn chống chịu được, lúc này trong đầu nàng cũng chỉ còn lại một loại mù quáng tín nhiệm Tống Thiên Thư, dục tính giống như có ma lực hấp dẫn tràn lan, làm cho nàng quên mất tất cả băn khoăn cùng điều cấm kỵ, nàng tự an ủi chỉ vì muốn chữa thương, mặc cho Tống Thiên Thư muốn làm gì thì làm, miễn sao hắn không thương tổn tới thân thể của mình, bên trong ngọc môn quan chất dịch bài tiết càng nhiều, cái cảm giác loại dạng trống rổng này cần phải được bổ khuyết nhồi nhét vào ho tràn đầy nhanh chóng khuếch trương theo bản năng nguyên thủy của nữ nhân, khiến cho Hồ phu nhân bắt đầu có chút hưởng thụ loại khoái cảm kỳ dị gần như loạn luân này, cho dù là phu quân Hồ Nhất Đao, cũng chưa bao giờ làm cho nàng cảm thụ được loại kích thích này.

Chỉ là vì chữa thương… Hồ phu nhân lại một lần nữa ở trong lòng tự nhủ với mình, giống như là đối với bản thân mình tự giải thích lý do, Tống Thiên Thư thì hoàn toàn không nghĩ tới vị tẩu tẩu thanh tú xinh đẹp bên trong tâm tính đã từ kháng cự đến bắt đầu bị động tiếp nhận, sau đó nàng bây giờ đã đâm lao phải theo lao, tự lừa mình dối người mà thôi…

Hồ phu nhân cố nén bên dưới hạ thể đang tê dại nhột nhạt, nàng không thể trước mặt Tống Thiên Thư biểu hiện ra bộ dạng hưng phấn thoải mái, nhưng lúc này thì Tống Thiên Thư miệng đang hút máu vết thương ở bên dưới chân gốc bầu vú phải, hai bàn tay của hắn tự lúc nào đã trèo lên trên hai đỉnh nhủ phong văn vê hai đầu núm vú, quái lạ một điều là Hồ phu nhân tựa như chẳng hề quan tâm tới chuyện khác thường như vậy, mãnh liệt tê dại đã khiến trong suy nghĩ của nàng, bóng dáng phu quân Hồ Nhất Đao càng lúc càng mơ hồ…

Khoái cảm từ hạ thể từ bên trong nhục động đang xâu chuỗi khuếch tán đẩy ra, Tống Thiên Thư dừng lại động tác khi cảm nhận mùi máu tươi đã xuất hiện, Hồ phu nhân thân thể đang căng cứng lập tức mất đi khoái cảm đánh sâu vào, còn kém chút nữa nàng đang muốn lên đỉnh cao phong, Hồ phu nhân gò má ửng hồng thở gấp, cao trào sắp tới làm cho da thịt thấu hồng mê người, thân thể kích động phập phồng run rẩy, thân thể bị dục hỏa câu dẫn tới cực điểm, nhưng lại chưa kịp phát tiết ra được, khác nào bị xử phạt thống khổ, Hồ phu nhân cơ hồ muốn mất đi lý tính, luống cuống, đột nhiên nàng nói như là rên rỉ:

– Tiểu đệ đừng dừng lại… còn chút nữa là ra máu tươi rồi…

Hồ phu nhân chỉ cảm thấy thân thể giống như vô pháp khống chế, bên trong thân thể xinh đẹp thành thục kịch liệt co rút lấy, một dòng đặc dính âm tinh từ trong hoa tâm bất chợt phun vãi ra, nhanh chóng làm ướt cái tiểu nội khố…

Tống Thiên Thư phun ra ngụm máu cuối cùng đã khôi phục lại màu đỏ, hắn cũng không dám làm chuyện quá phận, cuối cùng thì thuận lợi chữa thương xong cho Hồ Phu Nhân rồi.

Đợi nàng mặc xiêm y lại xong, Tống Thanh Thư kéo xuống tấm vải che mắt, hai người đều rất ăn ý, không ai nhắc đến vừa rồi chuyện phát sinh, Hồ Phu Nhân giả vờ trấn định nói:

– Chúng ta nhanh lên một chút lên đường đi, cứu Phỉ nhi mới là quan trọng.

Tống Thanh Thư hài lòng nở nụ cười,

– Tẩu tẩu… có nghe tên thư sinh kia nhắc tới thể nghiệm dược gì đó, nói không chừng có cùng với Độc Thủ Dược Vương liên quan.

Hồ Phu Nhân vầng trán ưu tư, mặt lộ vẻ ưu lo:

– Vừa nãy giao thủ ta bị thương, mặc dù nói là bị trúng kế khích tướng của y nên lộ ra sơ hở, nhưng có điều võ công của y xác thực ở trên ta một bậc, hiện tại nếu cùng Độc Thủ Dược Vương lại kéo lên liên quan, ta e sợ có đuổi theo y kịp cũng không cứu được Phỉ nhi.

Nàng nói rất thương tâm.

– Tẩu tẩu, tiểu đệ tuy rằng đang bị thương nặng, tay trói gà không chặt, có điều tiểu đệ có thể đọc cho tẩu tẩu một bộ võ công, sau khi học thành hẳn là sẽ không kém thế hơn gã thư sinh kia.

Tống Thanh Thư thấy nàng như vậy, không biết vì sao lại thấy đau lòng.

– Tiểu đệ biết võ công?

Hồ Phu Nhân kinh ngạc nhìn Tống Thanh Thư, thấy hắn yếu đuối dáng vẻ mong manh, từ lúc gặp đến giờ nàng vẫn cho rằng hắn chỉ là thư sinh nho nhã mà thôi.

– Tiểu đệ đã từng…

Tống Thanh Thư hơi gật gù, không muốn thêm giải thích về vấn đề này, ngày trước Chu Chỉ Nhược sau khi lấy được bí kíp đã theo luyện, nhưng do luyện cấp tốc nên chỉ luyện những võ công âm độc lợi hại như Cửu âm bạch cốt trảo và Bạch mãng tiên pháp.

– Tẩu tẩu… tiểu đệ có biết về một bộ vỏ công tên là Bạch Mãng Tiên Pháp…

Hồ Phu Nhân mặt lộ vẻ dị sắc, càng nghe hắn đọc càng cảm thấy bộ tiên pháp diệu kỳ cực kỳ, thêm vào nàng vốn là lấy mảnh lụa dài làm vũ khí, trong thời gian ngắn ngủi, cũng đã nắm được căn bản về Bạch Mãng Tiên Pháp.

– Tiểu đệ, bộ tiên pháp này ảo diệu, là võ công thượng thừa trong chốn võ lâm, phần hậu lễ này, ta thực sự không biết phải làm sao cảm tạ.

Hồ Phu Nhân đối với việc cứu lại Hồ Phỉ sự tự tin đã tăg tăng cường mấy phần, cảm kích nhìn Tống Thanh Thư.

– Tẩu tẩu… tiểu đệ đã cùng đại ca là huynh đệ kết nghĩa, nhi tử của đại ca cũng sẽ chính là nhi tử của tiểu đệ, chỉ cần có thể cứu Phỉ nhi, một bộ võ công thì có đáng cái gì.

Tống Thanh Thư ngẫm nhiên lại nói:

– Tẩu tẩu nếu như muốn báo đáp tiểu đệ bộ tiên pháp này, sau này tẩu tẩu chỉ điểm tiểu đệ tu luyện chung là được.

Hồ Phu Nhân bên tai lại đỏ, cũng không có ý thức đến nửa câu sau dâm tà của hắn, tự nhủ: “Tiểu đệ này cái gì cũng tốt, chính là nói chuyện chẳng ra sao, cái gì mà gọi là nhi tử đại ca cũng là nhi tử của hắn, vậy ta thân là thê tử của đại ca, chẳng lẽ nào cũng chính là thê tử của hắn? “.

So với bây giờ truy tìm lung tung không có phương hướng gã thư sinh kia, Tống Thanh Thư cùng Hồ Phu Nhân thương lượng, quyết định cứ trước tìm đến Dược Vương trang rồi tính sau, dù sao nghe khẩu khí của gã thư sinh, tựa hồ là cùng Dược Vương trang có liên quan với nhau, biết đâu khi đến Dược Vương trang có thể biết được đầu mối gì đó.

Cưỡi ngựa mười mấy dặm qua đi, tới một địa phương hoang vu không một ngọn cỏ, Hồ Phu Nhân vẻ mặt băn khoăn, nhưng Tống Thanh Thư nhưng thì lại vui mừng:

– Tẩu tẩu… xem địa thế này, có thể là Dược Vương trang ở ngay gần đây.

Hồ Phu Nhân gật gù, nhảy xuống ngựa mang đến ở một gốc cây thả ra:

– Đến Dược Vương trang, nguy cơ tứ phía khắp nơi, hà tất để hai con ngựa này nộp mạng.

Tống Thanh Thư cười nói:

– Tẩu tẩu xinh đẹp như tiên, lại còn có tấm lòng bồ tát như vậy…

Hồ Phu Nhân lườm hắn một cái, gắt giọng:

– Tiểu đệ lại cười ta…

Tống Thanh Thư đã nhìn quen dáng vẻ nàng lạnh như băng, đột nhiên thấy nàng bày ra dáng vẻ ôn nhu làm cho hắn ngơ ngẩn.

Chú ý tới vẻ mặt Tống Thanh Thư, hai gò má Hồ Phu Nhân có ửng hồng, nàng lấy ra một cái khăn lụa che che khuất mặt mũi, tiện tay cũng đưa cho Tống Thanh Thư một cái:

– Tiểu đệ… Dược Vương trang ở đâu đâu cũng có độc, che khuất miệng mũi cẩn trọng một chút.

Tống Thanh Thư nhân lấy cái khăn lụa, đặt ở mũi hít vào một cái, một mùi thơm ngát thanh nhã làm tâm thần thoải mái, nhưng hắn không có che mặt như Hồ Phu Nhân trái lại khẽ mỉm cười:

– Độc Thủ Dược Vương lão nhân gia dùng độc xuất thần nhập hóa cỡ nào, nếu như cứ ngăn chặn miệng mũi mà có thể phòng vệ, vậy cái ngoại hiệu này làm sao mà tạo thành.

Hồ Phu Nhân thấy hắn không che mặt, cũng không đem khăn lụa trả lại cho mình, trái lại hắn còn ngửi sâu vào rồi cất nhét vào ngực của mình, trong lòng hơi khó chịu, nhưng không tiện phát tác.

“Không nghĩ tới hắn đúng là rất có kiến thức, không giống như bề ngoài nhìn qua vô dụng như vậy. ”

Lúc này bọn họ đi ngang qua một tiểu nha đầu thì dừng lại, tiểu nha đầu nhìn hắn trừng một cái.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229