Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 194
Phần 194

Lam Phượng Hoàng có chút lúng túng, ôn nhu nói:

– Chuyện ta hầu hạ công tử cũng bình thường thôi, chỉ vì ta đã là nữ nhân của Đông Phương giáo chủ, nên không tiện hầu hạ nam nhân khác, mong rằng công tử thứ lỗi.

– Vậy thì khó rồi, ta đối với những nữ nhân khác ở đây không có hứng thú a.

Tống Thanh Thư làm ra dáng vẻ thất vọng.

– Xem ra công tử không thích nữ nhân tộc Miêu của chúng ta rồi.

Ánh mắt Lam Phượng Hoàng quét đến một người, chợt nảy ra ý:

– Vậy ta đưa đến một nữ nhân bên ngoài Ngũ Độc giáo nhé, hy vọng công tử có thể thỏa mãn.

Tống Thanh Thư nghi hoặc nhìn theo theo ánh mắt của Lam Phượng Hoàng, thì thấy chính là thiếu nữ đi theo sau lưng Hà Thiết Thủ hiện đang bị người của Ngũ độc giáo trói lại ở trong điện, hắn ngạc nhiên hỏi:

– Lam tỷ tỷ định xử trí cô nương kia như thế nào?

– Nếu công tử không vừa mắt nữ nhân đó, dựa theo quy củ Ngũ độc giáo, đối với kẻ địch bị bắt, thường sẽ đưa đến Linh Xà quật, bị hàng vạn rắn cắn xé… Nhưng nếu công tử vừa ý, thì đó sẽ là nữ nhân của công tử, ta đương nhiên sẽ không làm khó dễ.

Lo sợ Tống Thanh Thư vẫn quấn quýt muốn giao hoan cùng mình, Lam Phượng Hoàng giảo hoạt nói.

– Um… cùng là nữ nhân với nhau tội gì làm khó với nhau?

Tống Thanh Thư sững sờ, không ngờ Lam Phượng Hoàng xinh đẹp nói cười về hình phạt dã man như vậy một cách nhẹ nhàng như mây gió.

– Vấn đề là bây giờ công tử có muốn nữ nhân này hay không đây?

Lam Phượng Hoàng ôn nhu nói.

– Nếu như Lam tỷ tỷ nói như vậy, ta làm sao nhẫn tâm nhìn một nữ nhân xinh đẹp hương tiêu ngọc vẫn?

Tống Thanh Thư cười khổ nói.

– Cô nương, tối nay phải cố gắng hầu hạ tốt vị công tử kia, nêu không thì ngày mai ta sẽ đem ngươi ném vào trong hầm Linh Xà.

Lam Phượng Hoàng đi tới bên cạnh Chung Linh, mở ra dây trói trên người nàng nhẹ giọng nói.

Tống Thanh Thư vào trong phòng được Lam Phượng Hoàng sắp xếp, vừa rửa mặt xong xuôi, thì nghe tiếng gõ cửa, cô nương bị bắt đã được thả ra gõ cửa đi vào, hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên khuôn mặt xinh đẹp, bên khóe miệng còn có một lúm đồng tiền nhỏ, vẻ mặt còn ngây thơ, chỉ là bây giờ bộ dạng đang có vẻ kinh hoàng hoảng sợ.

– Cô nương tên là gì?

Tống Thanh Thư không phải là cái gì chính nhân quân tử, hắn thấy nàng dung sắc xinh đẹp, quyến rũ mê người, trong lòng đã muốn thu thập, chỉ là hắn không đến nỗi gấp gáo đến độ như chưa từng thấy qua nữ nhân xinh đẹp quyến rũ bao giờ, hắn biết rõ điều trước tiên là luo6h tạo nên một chút ít cảm tình, thì tính hiệu quả khi giao hoan sẽ tăng lên rất nhiều.

– Ta tên Chung Linh.

Chung Linh ánh mắt né tránh hắn sợ hãi đáp, nàng đang suy nghĩ tìm phương pháp thoát thân.

– Chung Linh?

Tống Thanh Thư lời như nghẹn lại, sẽ không trùng hợp như vậy chứ, vội vã dò hỏi:

– Vậy cô nương có biết một nữ nhân tên là Mộc Uyển Thanh?

– Mộc tỷ tỷ?

Chung Linh lúc ở đại điện nghe đối thoại, thì biết Tống Thanh Thư võ công phi thường cao, chính đang vì lo võ công mình quá kém làm sao đối phó nên phát sầu, bất ngờ đối phương lại nhận biết Mộc Uyển Thanh.

– Mẫu thân cô nương có phải là Cam Bảo Bảo, còn phụ thân là…

– Phụ thân ta là Chung Vạn Cừu.

– Hừ… Chung Vạn Cừu xấu xí kia làm sao có thể lại sinh ra một nữ nhi có khuôn mặt xinh đẹp như cô nương đây? Tại sao cô nương lại cùng Hà Thiết Thủ nhập bọn với nhau?

Tống Thanh Thư trong lòng bắt đầu xoắn xuýt một vấn đề:

“Cam Bảo Bảo sau khi mang thai Chung Linh với Đoàn Chính Thuần, bất đắc dĩ nên mới gả cho Chung Vạn Cừu, bị lão mặt ngựa giao hoan cùng suốt mười mấy năm, vừa nghĩ đến một tên một xấu xí như quỷ, cưới được một thê tử như hoa như ngọc, làm gì mà chẳng liều mạng suốt ngày cày xới dẫm nát trên một đám ruộng phì nhiêu tươi tốt như vậy? Nếu thế đến tột cùng so sánh lại, thì Chung Vạn Cừu cho Đoàn Chính Thuần đội nón xanh, hay là Đoạn Chính Thuần cho Chung Vạn Cừu đội nón xanh đây…”

Chung Linh tuy rằng bất mãn cách xưng hô của Tống Thanh Thư đối với Chung Vạn Cừu, nhưng nàng đang ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, nên đành kể lại đầu đuôi câu chuyện từ lúc đi tìm kiếm con Thiểm Điện Điêu, thì đụng mặt với Vân Trung Hạc, cuối cùng nhờ có Hà Thiết Thủ xuất thủ cứu giúp…

– Vân Trung Hạc dâm tặc quả nhiên đến chết vẫn không đổi…

Tống Thanh Thư cười lạnh nói tiếp:

– Sẽ có một ngày, hắn sẽ ứng với lời thề bị thiên lôi đánh chết…

– Tống công tử này… ngươi… có phải là bằng hữu của Mộc tỷ tỷ không?

Chung Linh cẩn trọng nhìn hắn, hỏi một câu.

– Um… cứ xem là như thế đi, bằng hữu cùng chung hoạn nạn.

Tống Thanh Thư nghĩ đến ngày đó Mộc Uyển Thanh nhìn thấy Thủy Sinh cùng mình thân thiết, nên tức giận chạy mất, âm thầm hối hận không thôi.

– Ha… vậy thì tốt rồi…

Chung Linh thả lỏng ra, nhẹ nhõm dùng tay vuốt vuốt trên bộ ngực săn chắc của mình.

– Ta còn tưởng rằng đêm nay chạy trời không thoát khỏi nắng đây.

– Tuy rằng ta cùng Mộc Uyển Thanh là bằng hữu, nhưng nàng lại không phải là thể tử của ta, ai nói cho ngươi là ta sẽ không làm chuyện gì đối với cô nương a?

Tống Thanh Thư trong nội tâm cũng đang kịch liệt giãy giụa khi nhìn thấy Chung Linh tựa như trái đào tơ vừa chín tới.

– A?

Chung Linh há hốc mồm, thân thể co rụt lại, rất điềm đạm đáng yêu nói:

– Ta là bằng hữu tốt nhất của Mộc tỷ tỷ, Tống công tử có thể nể mặt Mộc tỷ tỷ mà tha cho ta một mạng?

– Hừ… hừ… coi như ta xui xẻo, cô nương đến ngủ trên giường đi, ta đi tìm nơi khác nghỉ ngơi.

Tống Thanh Thư phất tay một cái, thầm mắng trong lòng:

“Sớm biết như vậy, vừa rồi cứ tùy tiện gọi một Miêu nữ đến là tốt rồi…”

– Ta liền biết Tống công tử là người tốt mà…

Chung Linh lập tức liền tươi cười rạng rỡ khuôn mặt chợt sáng như ánh trăng rằm, vô cùng xinh xắn đẹp đẽ.

– Ta ghét nhất là khi nữ nhân nói ta là người tốt…

Tống Thanh Thư buồn bực nói tiếp:

– Chính ngươi ngủ đi, ta đi ra ngoài dạo mát hạ hỏa một chút, nếu không phải thì khó bảo toàn đến nửa đêm sẽ nổi cơn thú tính đè cô nương ra đấy…

Nói xong hắn vội vã đi ra ngoài…

– Tống đại ca…

Chung Linh sửng sốt liền gọi với theo, mở cửa ra thì Tống Thanh Thư đã di chuyển qua góc tường nên không thấy bóng dáng hắn nữa, nàng nghe trong đêm tối lúc ẩn lúc hiện truyền đến từng hồi gió rít, chẳng khác nào quỷ dạ khóc lóc, Chung Linh kinh sợ giật mình, vội vã đóng kỹ cửa lại, chạy đến trên giường trùm chăn kín mít ẩn trốn.

Tống Thanh Thư lang thang đi thẳng một đường, Tống Thanh Thư bất giác đi tới khu phụ cận đàm Thánh Thú, đột nhiên lỗ tai hắn hơi động, theo từ trong gió truyền đến tiếng rên nhẹ phệ hồn tiêu cốt làm say lòng người, vừa nghe qua Tống Thanh Thư liền cảm thấy máu huyết căng phồng, đang chú ý lắng nghe thì tiếng rên tắt mất không thấy tăm dạng.

“Đêm khuya trăng sáng, chẳng lẽ là hồ ly tinh xuất hiện?”

Tống Thanh Thư sững sờ, nhưng không sợ, hắn khác với Chung Linh rất kinh hãi ma quỷ, trái lại càng tăng thêm tò mò, theo nơi xuất phát tiếng rên mà đi.

Cũng không lâu lắm, Tống Thanh Thư dừng bước, hắn cuối cùng cũng tìm được nơi khởi nguồn âm thanh, kinh ngạc nhìn trong đầm nước có một bóng dáng nữ nhân.

Trong đầm nước chỉ lộ ra một mái tóc dài với bờ vai trắng như tuyết nổi lên, đôi mắt phượng đóng chặt, không lâu lắm nữ nhân kia ngụp đầu chìm vào trong nước, một lúc qua đi, nàng lại nổi lên mặt nước, đôi môi khẽ nhếch, từ trên mặt nước lại vang lên tiếng rên tiêu hồn thực cốt…

– Hà Thiết Thủ?

Thấy rõ hình dạng mỹ nhân, Tống Thanh Thư kinh ngạc kêu lên thành tiếng.

Thì ra là Hà Thiết Thủ dù sao cũng đã là giáo chủ Ngũ độc giáo, lúc bị Mộ Dung Cảnh Nhạc khống chế, trải qua sơ kỳ hoảng loạn, nàng rất nhanh liền trấn định lại, lúc suy đoán biết Mộ Dung Cảnh Nhạc nhét viên thuốc vào miệng mình chính là loại thuốc gì, nàng linh cơ rất nhanh giả vờ như bị dược tính phát tác, bắt đầu chủ động vặn vẹo thân thể câu dẫn đối phương mau đến giao hoan cùng mình.

Mộ Dung Cảnh Nhạc cũng là tinh trùng lên não, đã quên mất Hà Thiết Thủ từ nhỏ sinh trưởng ở Ngũ độc giáo, đối với các loại độc dược ít nhiều đều có hiểu biết, hắn vui thích đến gần giải khai huyệt đạo của Hà Thiết Thủ, nàng liền nhân cơ hội lấy độc châm giấu ở trước ngực phóng vào trúng hắn, Mộ Dung Cảnh Nhạc tuy rằng võ công cao cường, nhưng vì gần khoảng cách quá cận kề, không thể tránh thoát trúng phải độc châm của Hà Thiết Thủ, liền vội vàng ngồi xuống phong bế lại huyệt đạo của mình, lấy ra thuốc tự giải độc.

Hà Thiết Thủ thấy mình độc châm Huyết Phong Hầu vẫn không giết chết được hắn, vừa kinh vừa sợ, cũng không dám bước tới đánh tiếp, vội vàng phi thân tẩu thoát, lúc hoảng loạn theo thói quen chạy về hướng quen thuộc là Ngũ độc giáo.

Cũng không lâu lắm, thì trong cơ thể Hà Thiết Thủ dược tính phát tác, nàng cảm thấy cả người khô nóng không thể tả, trong màn đêm chạy đến thú trong đàm Thánh Thú, hy vọng dùng hồ nước lạnh lẽo, để giảm bớt cơn động dục đáng bắt đầu phát ra, chỉ tiếc là hầu như không có hiệu quá, nàng cảm giác được bên dưới hạ thể mình, từ sâu trong âm đạo dịch nhờn đang chảy ra tràn lan, Hà Thiết Thủ nghiến răng mắng thầm:

– Lão tặc hạ lưu kia, dùng loại thuốc gì mà lợi hại như vậy?

Thân đã từng là giáo chủ Ngũ độc giáo, Hà Thiết Thủ hiểu rõ ràng là dược tính này nếu không giải được đúng lúc, chỉ sợ cả đời này nàng sẽ trầm lún ở bên trong nhục dục, đồng thời lúc này nàng cũng không còn cách nào để tự kiềm chế, trong hồ nước thử dùng tay thủ dâm lấy, dù là nàng đã nhét vào bên trong âm đạo mình luôn cả ba ngón tay thon dài nhỏ bé của mình va chạm, rút ra đút vào kích thích, dược hiệu vẫn không chút nào suy yếu, trái lại càng lúc càng phát ra kịch liệt hơn…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229