Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 14
Phần 14

Tống Thanh Thư không nghĩ tới nội dung nguyên tác đã xảy ra biến hóa, xem ra khi mình xuyên qua thế giới này đã có hiệu ứng một số thay đổi không giống theo như nguyên tác rồi… hắn bắt đầu lo lắng về chuyện này thì Hồ Phỉ đã vui vẻ trở lại lôi kéo ống tay áo của hắn, nhìn hắn mà hy vọng:

– Huynh biết phụ thân của đệ sao?

Tống Thanh Thư phục hồi tinh thần lại, nghe được câu hỏi của Hồ Phỉ, đôi mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời lộ vẻ sùng kính:

– Liêu Đông đại hiệp Hồ Nhất Đao, gặp phải kẻ làm ác, chính là một đao không tha, ta xưa nay kính nể anh hùng đại hào kiệt, chỉ tiếc không được gặp mặt dù chỉ một lần cho thỏa…

Thấy hắn tán thưởng phu quân mình, Hồ phu nhân sắc mặt có chút hòa hoãn lại, nàng tựa hồ nhớ lại năm xưa cùng phu quân mình hành hiệp trượng nghĩa trên giang hồ, khóe miệng nàng lộ ra một nụ cười ngọt ngào.

Nghe được hắn kính trọng phụ thân mình như vậy, Hồ Phỉ hết sức cao hứng, có điều nhìn thấy khóe miệng ngọt ngào của mẫu thân mình, đôi mắt Hồ Phỉ chuyển động:

– Có phải là trước mặt mẫu tử của tiểu đệ, huynh mới khen tặng phụ thân để lấy lòng đây?

– Không phải vậy!

Tống Thanh Thư khuôn mặt nghiêm nghị, nói rất tự nhiên:

– Thiên hạ ngày nay, đại hiệp xưng hô khắp nơi, có điều chân chính có thể xưng tụng là đại hiệp, tại hạ chỉ tán thưởng có hai người mà thôi…

– À… anh hùng thiên hạ nhiều người như thế, không biết là hai người nào có được sự vinh danh này vậy?

Hồ phu nhân cũng bị hắn gây nên hứng thú, vẻ mặt thay đổi không lạnh như băng nữa.

– Người đầu tiên là trấn thủ Tương Dương Quách Tĩnh, một lòng vì dân vì nước, hoàn toàn xứng đáng được xưng tụng là đại hiệp.

Tống Thanh Thư tuy nói như vậy, nhưng trong lòng thầm nghĩ: “ Đáng tiếc là tinh lực của Quách Tĩnh hoàn toàn tập trung vào chuyện quốc gia đại sự trên người, vì thế đối với phu nhân của mình khó tránh khỏi thất trách… ”

– Quách đại hiệp đúng là một đời đại hiệp.

Mẫu tử hai người đều gật đầu.

– Còn lại là…

Tiểu hài tử dễ kích động, thấy Tống Thanh Thư không tiếp tục nói, Hồ Phỉ liền vội vàng hỏi.

Tống Thanh Thư không nói thẳng, trái lại đọc một bài thơ:

“Liêu Đông có hảo hán,

Đại hiệp Hồ Nhất Đao.

Võ công bình thiên hạ,

Hào khí trùng mây xanh.

Nghĩa khí mãn càn khôn,

Nhu tình trong lòng nhiễu.

Trêu đến thư sinh tiện,

Hận bất tương kết giao. ”

Một bài thơ khiến cho đôi mắt đẹp Hồ phu nhân nhìn hắn thật lâu một cách kỳ lạ.

– Vị vong nhân thay mặt cho tiên phu cảm ơn công tử đã làm bài thơ này ban tặng.

Lúc này nàng mới thật sự yên lòng, đối phương nếu không quen thuộc kính nể cuộc đời hành hiệp trượng nghĩa của Hồ Nhất Đao, thì không thể nào làm ra được bài thơ có nội dung chuẩn xác như vậy, tuy bài thơ chỉ ngắn ngủi vài dòng, nhưng Hồ phu nhân phảng phất lại nghe được tiếng cười tràn đầy nghĩa khí của phu quân, trong lòng nàng không khỏi chua xót.

Giờ này thì Hồ Phỉ càng nhìn thấy Tống Thanh Thư hợp ý, nghe bên trong ý bài thơ của hắn tràn ngập tiếc nuối có duyên được gặp mặt mẫu thân mình, trong long Hồ Phỉ hào khí đột ngột sinh ra, nắm lấy ống tay của Tống Thanh Thư trang trọng nói rằng:

– Vừa rồi ở trong tửu lâu đệ rất khâm phục hào khí của huynh, tuy rằng huynh tay trói gà không chặt, có điều lại kiên cường chịu đựng như thiết cốt, phụ thân nếu như nhìn thấy huynh cũng nhất định sẽ hận vì tương phùng muộn, cảm thấy huynh tràn ngập tâm ý tiếc nuối, đệ đồng ý để huynh cùng phụ thân kết nghĩa làm huynh đệ, không biết huynh có bằng lòng hay không?

Hồ phu nhân kinh hãi biến sắc, vội vã muốn che miệng nhi tử của mình lại:

– Phỉ nhi, đừng ăn nói hồ đồ!

Quả nhiên không hổ là Tuyết Sơn Phi Hồ, từ thuở còn bé đã có hào khí can vân, Tống Thanh Thư sang sảng nở nụ cười:

– Quả nhiên xứng đáng là nhi tử của Hồ đại hiệp! Tại hạ cầu còn không được.

Nói xong hắn kéo tay Hồ Phỉ quay về hướng đông bắc quỳ xuống, nắm lên một nắm đất thay cho hương nến:

– Tại hạ Tống Thanh Thư, kính trọng phong thái Liêu Đông Hồ Nhất Đao, nguyện kết làm huynh đệ dị giới, hoàng thiên hậu thổ chứng giám tấm lòng thành này.

Hồ Phỉ cũng quỳ xuống, nghiêm trang trịnh trọng:

– Tại hạ Hồ Phỉ, hôm nay thay mặt cho phụ thân Hồ Nhất Đao cùng Tống Thanh Thư kết làm huynh đệ, dị giới… um… tuy không sinh cùng năm cùng tháng, nhưng nguyện cùng chết…

Hồ Phỉ dù sao tuổi còn nhỏ, trong lúc nhất thời không nhớ tới cái gì lời thề, hắn chỉ mang máng nhớ được qua chuyện kể các hảo hán thề khi kết nghĩa, há mồm ra nói…

– Hồ nháo… phụ thân ngươi đã…

Hồ phu nhân vừa rồi không kịp ngăn cản nhi tử của mình lại, hiện tại thấy lời thề của nhi tử mình chẳng ra ngô khoai gì cả, nên vô cùng lúng túng…

– Tẩu tẩu, không cần lo lắng, tiểu đệ cái mạng này vốn là đã chết rồi, bây giờ chỉ là ráng kéo dài một chút hơi tàn mà thôi.

Tống Thanh Thư cũng không có nói dối, Tống Thanh Thư chân chính đúng là đã chết rồi.

Thấy hắn gọi mình là tẩu tẩu, Hồ phu nhân trong long hơi rung động, có chút không tự nhiên nói:

– Phỉ nhi quá hồ đồ.

– Tiểu đệ ngược lại thật ra rất tán thưởng hắn, tuy vẫn còn nhỏ nhưng trong lòng thì màng hào khí như phụ thân của hắn, nếu tiểu đệ vừa rồi không cùng huynh trưởng kết bái, thì tiểu đệ còn dự định kết minh với hắn đây này.

Tống Thanh Thư cười nói tiếp.

– Phỉ nhi, chúng ta cứ ngầmxem như là ngang hang mà luận giao.

Hồ Phỉ rất hưng khởi khi nghe hắn nói như thế, vì lúc thề kết bái Hồ Phỉ đã dùng danh tự của phụ thân mình, đột nhiên nghĩ đến bỗng dưng mình thấp hơn.

Tống Thanh Thư một đời, trong long đang phiền muộn, bây giờ nghe vậy liềnđại hỉ, tiến lên kêu lên:

– Đại ca tốt!

Nhìn một lớn một nhỏ ở đó gây náo loạn, Hồ phu nhân cũng có chút bất lực nhắm hai mắt lại, không thể làm gì khác hơn là nói lái sang chuyện khác:

– Tiểu… tiểu đệ, ta thấy thân thể ngươi tựa hồ hơi suy nhược, có phải là ỷ vào thể chất mà không có tiết chế… trụy lạc… nên mới như vậy.

Tống Thanh Thư được nàng gọi tiếng tiểu đệ, trong lòng ngọt ngào, vội vã trả lời:

– Trời đất chứng giám, tiểu đệ bởi vì bị trọng thương, đến nỗi kinh mạch bị đứt đoạn…

Hồ phu nhân nghe vậy liền cả kinh:

– Tiểu đệ có thể để ta bắt mạch xem sao?

Dù sao thấy hắn đã cùng chồng mình kết bái, cho nên nàng tất nhiên không lưu ý đến chuyện nam nữ khác biệt nữa.

Mặc dù biết chuyện xem mạch với tình trạng của mình là vô ích, Tống Thanh Thư vẫn lễ phép đưa tay ra, khi ngón tay trắng nõn của Hồ phu nhân để trên mạch đập cổ tay của hắn, Tống Thanh Thư trong lòng chợt thấy xúc cảm dạt dào…

– Người nào lại ra tay tàn nhẫn với tiểu đệ như vậy?

Không bao lâu, Hồ phu nhân hoàn toàn biến sắc.

Tống Thanh Thư tiếc nuối thu cánh tay về, cười khổ nói:

– Trước đây tiểu đệ từng làm một chuyện sai lầm vô cùng to lớn, gặp phải hiểm cảnh như thế này cũng là có tội thì phải chịu, tẩu tẩu cũng không cần để ý tới làm chi.

– Nếu quả thật như thế, thì đúng là tiểu đệ cũng là người hiểu chuyện…

Thấy Tống Thanh Thư thông suốt như vậy, Hồ phu nhân kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, ánh mắt sáng ngời nhói tiếp:

– Đúng rồi, chúng ta đang muốn đi bái phỏng Độc Thủ Dược Vương, nghe nói ông ta không những dùng độc lợi hại, mà chuyện cứu người cũng hay như thần, nói không chừng biết đâu có thể trị hết thương thế cho tiểu đệ.

“Đúng dịp, mình cũng đang đến Động Đình hồ cũng là vì tìm ông ta. ”

Tống Thanh Thư trong lòng cảm thán duyên phận lại trùng hợp như thế…

– Nếu tiểu đệ nếu là không chê, chúng ta cùng nhau lên đường tìm kiếm ông ta.

Hồ phu nhân ôn nhu nói.

“Cầu còn không được! ”

Tống Thanh Thư vô cùng đại hỉ, làm sao từ chối chứ, ý thức được biểu lộ của mình có chút thất thố, liền vội vàng nói:

– Không biết tẩu tẩu có biết nơi trú ngụ của Độc Thủ Dược Vương chưa vậy?

– Mẫu tử chúng ta nhiều năm tìm kiếm, mấy tháng trước thì thăm dò được ông ta đang ở Động Đình hồ, nhưng vị trí cụ thể thì lại không được biết dù đã hỏi thăm khắp nơi.

Hồ phu nhân đôi thanh tú lông mày hơi nhíu nói.

– Tiểu đệ thì biết ông ta ở Động Đình hồ tại vùng Bạch mã tự, có điều Bạch mã tự nằm ở nơi nào, đã hỏi rất nhiều người nhưng không ai biết.

Tống Thanh Thư cũng rất buồn phiền.

– Mẫu thân, tháng trước chúng ta không phải đã từng đi ngang qua một trấn nhỏ, có vùng Bạch mã tự sao?

Tiểu Hồ Phỉ đột nhiên reo lên.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229