Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 51
Phần 51

Vân Trung Hạc làm nhiều chuyện ác, nên tâm tư xoay chuyển rất nhanh, đôi mắt hơi lay động, liền nói:

– Vị thiếu hiệp này, vừa rồi ta nghe ngươi cao luận, cũng nhìn ra ngươi cùng là người trong đồng đạo hái hoa, nếu ngươi coi trọng mỹ nhân, kính xin cứ tự nhiên, ta chắp tay dâng cho…

– Phì… ai cùng ngươi là người trong đồng đạo?

Tống Thanh Thư tựa như bị hắn đạp lên chân đau, lập tức nhảy lên nói tiếp:

– Hiện tại sinh tử của ngươi đang nằm trong bàn tay ta, nếu như ta đối đối với vị cô nương mang ý đồ xấu, thì còn cần gì đến ngươi mà dâng cho ta?

– Ta nói lỡ, thiếu hiệp anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng…

Vân Trung Hạc nói một hơi làm Tống Thanh Thư phát chán, vẫy tay ngăn y tiếp tục nịnh hót:

– Ngươi có nói nhiều hơn nữa cũng vô ích, ngày hôm nay ngươi khó thoát khỏi cái chết, ta muốn thay trời hành đạo, vì những nữ nhân bị ngươi chà đạp mà báo thù cho họ.

Vân Trung Hạc trong lòng hoảng hốt, có điều nhận ra được trong giọng nói của Tống Thanh Thư cũng không có quá quyết liệt, liền vội vàng nói:

– Chỉ cần thiếu hiệp đáp ứng buông tha, ta có thể mang tuyệt kỹ của mình đưa cho thiếu hiệp…

– Hừ… võ công của ngươi như thế này đưa cho ta thì có ích lợi gì?

Tống Thanh Thư nhún vai nói.

– Võ công của ta ở trong mắt thiếu hiệp đương nhiên không đáng nhắc tới.

Vân Trung Hạc lúng túng ngập ngừng nói:

– Nhưng khinh công… của ta ở trong chốn giang hồ có thể dám tự xưng là đệ tam nhân.

Lời nói của Vân Trung Hạc không giấu được kiêu hãnh.

– Ồ? Vậy đệ nhất và nhị là hai cao nhân nào?

Tống Thanh Thư nhất thời hứng thú, võ công của hắn hiện giờ không có môn nào có thể chen lọt vào một trong mười vị trí đầu của vào thiên hạ.

– Khinh công đệ nhất đương nhiên là Thanh dực bức vương Vi Nhất Tiếu Minh của Minh giáo, khinh công của hắn xuất thần nhập quỷ, quả thật là thiên bẩm…

Vân Trung Hạc nói đến với tất cả sự kính phục:

– Còn đệ nhị khinh công chính là Đông Phương bất bại của Hắc Mộc Nhai, thân pháp cũng dị thường quỷ mị, nên cũng vượt xa ta.

Vân Trung Hạc trong giọng nói vẫn còn tràn ngập sợ hãi.

– Vậy còn đệ tam chính là ngươi?

Tống Thanh Thư cười nhạo:

– Nói khoác mà không biết ngượng.

Vân Trung Hạc mỉm cười nói:

– Thiếu hiệp anh minh, trong giang hồ thiên hạ đúng là cũng không có thiếu người khinh công cũng như ta, nhưng chẳng có ai vượt hơn ta được, vì thế cho nên ta mới tự xưng là đệ tam.

Thấy Tống Thanh Thư không hề động lòng, Vân Trung Hạc vội vàng nói bổ sung:

– Khinh công của ta cùng với Vi Nhất Tiếu thực ra là cùng một căn nguyên, chỉ vì tư chất và về vấn đề nội lực, nên ta luyện không tới đại thành mà thôi.

– Vậy khinh công đó tên gì?

Tống Thanh Thư lần này thật sự là đã động lòng.

– Đạp Sa Vô Ngân!

Thấy Tống Thanh Thư hỏi tới, Vân Trung Hạc vội vàng nói:

– Chỉ cần thiếu hiệp tha ta một mạng, về sau ta sẽ hối cải, sẽ không tiếp tục gieo vạ nữ nhân đàng hoàng.

– Được! Ngươi đem khẩu quyết khinh công nói cho ta nghe, ta thử xem không có gì dối trá, tự nhiên sẽ thả ngươi ra.

Tống Thanh Thư lúc này trong lòng ầm ầm háo hức, nếu như học được Đạp Sa Vô Ngân, thì có thể tạm thời thay thế Lăng Ba Vi Bộ a!

Thấy hắn đáp ứng thoải mái nhanh như vậy, thì Vân Trung Hạc trái lại đắn đo khó định, nói:

– Nếu như ta đem khinh công nói cho thiếu hiệp biết được, sau đó thiếu hiệp đổi ý thì làm sao bây giờ…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229