Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 58
Phần 58

Kho tàng Đại Công Phường tại Kim Lăng dễ dàng tìm kiếm, vì để tránh cho bị những người khác nhanh chân đến trước, Tống Thanh Thư quyết định lập tức đi ngay đến Kim Lăng, vì lẽ đó vừa rồi hắn mới hẹn gặp Mộc Uyển Thanh tại Giang Nam, nói không chừng sẽ rất sớm có khả năng được gặp lại nàng.

Tống Thanh Thư nhớ tới chính mình bây giờ khinh công sơ thành, hưng khởi từ Hoa Sơn đến Kim Lăng trên ngàn dặm đường, hắn không cưỡi ngựa, toàn dùng đôi chân triển khai khinh công mà đi.

Lúc mới bắt đầu, hắn dùng khinh công Đạp Sa Vô Ngân cấp tốc, chạy mấy chục dặm thì mệt đến không chịu được, trong lòng ngơ ngác, nội lực của mình cũng được xem là hùng hậu, nếu lấy khinh công bình thường chạy đi, tuy rằng sẽ không nhanh bằng Đạp Sa Vô Ngân, nhưng kiên trì thì bảy mươi, tám mươi dặm cũng không thành vấn đề, nhưng khi sử dụng Đạp Sa Vô Ngân, thì cầm cự không được bao lâu, xem ra thì ngay cả Vi Nhất Tiếu e rằng cũng chỉ dùng khinh công chạy nhanh trong khoảng cách ngắn chạy mà tôi.

Mấy ngày tiếp theo, thì Tống Thanh Thư từ từ hiểu ra, hắn bắt đầu chú trọng điều tức nội kình, lúc thì dùng Đạp Sa Vô Ngân, qua đi tầm một nén nhang thì lại chuyển đổi qua khinh công bình thường, nhân cơ hội này mà điều tức nội kình, cảm thấy gần đủ rồi thì lại tiếp tục sử dụng Đạp Sa Vô Ngân, cứ như vậy, hắn kiên trì khoảng cách tốc độ càng ngày càng kéo dài.

Trải qua nhiều ngày rèn luyện khinh công, nội lực của Tống Thanh Thư cũng nhảy vọt tăng cao, tốc độ dẻo dai cũng càng nhanh hơn, hắn nhận ra được chân khí trong cơ thể mình dâng trào, thì cũng biết đã đến cực hạn, một khi tự tay giải quyết xong vấn đề Thần Chiếu chân khí cùng Cửu Âm chân khí không cùng chung tồn tại, thì có thể nội lực sinh sôi liên tục, đạt đến cảnh giới vĩnh viễn không bao giờ khô cạn.

Một đường phong trần cuối cùng thì Tống Thanh Thư cũng đến dưới chân thành Kim Lăng, hắn thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, uể oải kéo hai chân hướng về trong thành đi đến.

Ở trong thành kiếm một tử điếm tá túc, bình thản hỏi tiểu bảo vị trí của Đại Công Phường. Một trận ăn uống no nê, đợi đến lúc trời tối vắng lặng không còn bóng người, Tống Thanh Thư lặng lẽ rời khỏi khách sạn, len lỏi trong bóng đêm cất bước, rất nhanh đã đi tới Đại Công Phường.

– Um… làm sao nơi đây hoang phế như vậy?

Tống Thanh Thư chợt có linh cảm không lành, vội vã nhảy vào bên trong viện, hướng đến phòng chứa củi đi đến, sau khi tìm kiếm bên dưới, rất nhanh tìm được lối vào miệng hầm từ trong đống củi, kéo tấm ván gỗ che đậy ra, kình lực vận kín kín toàn thân, âm thầm tiến vào.

Mượn cây đuốc làm ánh sáng, Tống Thanh Thư vào trong phòng thì không hề có cái gì, hắn vô cùng cụt hứng ngồi bệt lên trên đất, chú ý nhìn thấy trên sàn nhà để lại rất nhiều dấu vết của các cái rương đừng đồ hằn dấu trên mặt đất.

– Kho tàng này đã bị ai mang đi?

Tống Thanh Thư giờ cũng đã không còn gì để nói nữa rồi, hắn mang theo nghi hoặc về lại tửu điếm.

Ngày hôm sau hắn xuông bên dưới lầu tửu điếm kêu vài vài món thức ăn, vểnh tai lên nghe ngóng tứ phía khách nhân nói chuyện, tửu điếm là một nơi ngư long hỗn tạp, từ trước đến giờ đây là nơi tin tức truyền bá nhanh nhất, có thể từ ngồi nghe tửu khách nói chuyện mà sàng lọc được những tin hữu dụng.

Quả nhiên ngồi không bao lâu, hắn chú ý tới người ngồi một bàn bên cạnh đang bàn luận chuyện trên trời dưới biển.

– Nghe nói thời gian gần đây, Kim Xà doanh của Viên Thừa Chí ở Sơn Đông thanh thế một vùng bành trướng dữ dội, ngay cả hoàng đế Mãn Thanh cũng không làm gì được hắn.

– Viên đại hiệp làm cho người Hán chúng ta sáng mắt, bây giờ phía bắc Trường Giang, giang sơn của người Hán bị luân hãm, vậy mà còn có một nghĩa quân anh dũng kháng Thanh như vậy, thực sự là hiếm thấy.

– Uả… hình như là Mãn Thanh vừa phái sứ giả đến để kết minh cùng Đại Tống, Viên Thừa Chí làm như vậy có ảnh hưởng gì đến quan hệ hai nước không vậy?

– Viên Thừa Chí không phải là người của triều Minh đâu phải là Đại Tống, thì làm gì mà ảnh hưởng đến hai nước bang giao. Nghe nhắc lại việc kết minh thì ta càng bực tức, Mãn Thanh cùng Kim quốc bản chất đều giống nhau, Kim quốc cùng với Đại Tống chúng ta có mối hận huyết hải thâm cừu, không hiểu tại sao hoàng thượng lại cùng Mãn Thanh kết minh.

– Lão đệ, tại ngươi không hiểu, bây giờ Mông Cổ cường thịnh, muốn quét sạch thiên hạ, chúng ta cùng với quân Mông Cổ ở Tứ Xuyên Tương Dương giằng co đánh nhau kịch liệt, quân Mãn Thanh cũng cùng với quân Mông Cổ trường kỳ giao chiến, kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu của ta, hoàng thượng đương nhiên phải nắm lấy cơ hội này để kết minh với Mãn Thanh để cùng chống đỡ Mông Cổ chứ.

– Hừ, nhưng trong lòng ta vẫn khó chịu, không biết đến ngày nào người Hán chúng ta mới có thể khôi phục lại giang sơn như ngày xưa. Đương kim hoàng thượng thì chỉ một mực thủ thành, trái lại ta cảm thấy Viên Thừa Chí càng có tư thế của một minh chủ, hi vọng của người Hán nói không chừng sau này sẽ dựa ở trên người hắn…

– Xuỵt! Ngươi lời nói này coi chừng là một tội lớn mất đầu đấy…

Người nói chuyện hạ thấp giọng, đột nhiên lại hỏi.

– Ngươi dựa vào cái gì mà dám nói Viên Thừa Chí có tư thế của một minh chủ?

– Viên Thừa Chí suất lĩnh Kim Xà doanh, mấy lần đẩy lùi quân Thanh binh vây quét, có thể thấy được tài thao lược, về uy vọng trong chốn giang hồ ở Sơn Đông e rằng là người số một, có thể thấy được cái dũng, lần trước hắn dùng xảo kế lấy được kho tàng ở trong Đại Công Phường, đủ thấy trí mưu, làm cho tri phủ Kim Lăng tức giận muốn phát điên… ha ha…

Nghe đến đó, Tống Thanh Thư trong lòng hắn cảm thấy lạnh lẽo: Kho tàng đã bị Viên Thừa Chí lấy đi! Cũng đúng, hắn thống lĩnh Kim Xà doanh thì quân phí to lớn, làm sao mà trong thời gian ngắn ở Sơn Đông thanh thế trở nên cuồn cuộn, không có quân lương tài bảo thì chắc chắn làm không được…

Tống Thanh Thư tâm tình ảo não, không còn hứng thú nghe ngóng tiếp, ném mấy khối bạc vụn liền chán nản đi ra ngoài tửu điếm.

“Lẽ nào đến với thế giới này ta không thể nào làm nhân vật chính sao?”

Tống Thanh Thư đi không mục đích ở trên đường, nghĩ thầm kế hoạch của mình đi đâu cũng gặp khó, kho tàng nơi này mà cũng không chiếm được, thì suy đoán ra kho tàng các nơi khác, nếu có tìm thấy thế nào cũng xảy ra đủ loại nguyên nhân khác thường mà không tới trong tay mình, càng suy nghĩ càng ủ rũ cực kỳ…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229