Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 172
Phần 172

– Mỹ Đao vương?

Hồ Dật Chi phảng phất nhớ lại quá khứ vinh quang của mình, tự mỉm cười giễu cợt, rồi trầm giọng hỏi:

– Làm sao ngươi biết về Hồ gia đao pháp?

Tống Thanh Thư ngẩn người, quả nhiên Hồ Dật Chi người của Hồ gia, hắn âm thầm cầu khẩn: ” Xem tuổi của lão ta thì hẳn là bậc trưởng bối của Hồ Nhất Đao, lại là cùng họ Hồ, đừng có là trùng hợp như vậy chứ, lẽ nào lão ta là công công của Hạ Thanh Thanh?

Có muốn tránh cũng không được, Tống Thanh Thư đành đánh liều mở miệng hỏi:

– Tiền bối cùng với Phi thiên hồ ly năm xưa có quan hệ như thế nào?

– Tiểu tử thối, xem ngươi tuổi còn trẻ, kiến thức cũng khá lắm, lại còn biết đến Phi thiên hồ ly.

Hồ Dật Chi ngạc nhiên nhìn hắn.

– Chẳng lẽ tiền bối chính là Phi Thiên Hồ Ly?

Tuổi tác thì ước chừng tương đương, lại biết Hồ gia đao pháp, Tống Thanh Thư dự đoán tám chín phần chính là lão.

– Phải thì sao, nếu không phải thì sao?

Hồ Dật Chi thấy hắn chỉ dùng một cành cây cũng có thể cùng với bảo đao trong tay mình đánh bất phân thắng bại, trong lòng lão cũng biết võ công đối phương cao hơn mình, nên từ bỏ ý nghĩ tiếp tục tấn công, cảnh giác đứng nhìn Tống Thanh Thư.

– Mếu tiền bối nói vậy thì chắc đúng là có liên quan rồi.

Tống Thanh Thư phiền muộn nói, càng chắc chắn nói tiếp:

– Trước tại hạ vẫn không hiểu tại sao Bách thắng đao vương lại có thể âm thầm theo sau phu nhân Trần Viên Viên bấy lâu nay, nhưng nếu tiến bối đúng là Phi thiên hồ ly cận vệ trung thành của Sấm vương Lý Tự Thành, vậy thì cũng có thể hiểu được. Tuy rằng giang hồ đồn đại năm xưa Lý Tự Thành vì thua trận mà tự sát, nhưng tại hạ biết rõ Lý Tự Thành chỉ là mai danh ẩn tích, hiện nay vẫn còn sống, có lẽ là vẫn còn vương vấn tơ lòng với Trần Viên Viên, cho nên những năm quay, e rằng do Lý Tự Thành sắp xếp để tiền bối bảo vệ cho phu nhân Trần Viên Viên.

Hồ Dật Chi ánh mắt lóe lên một tia sát cơ, tay nắm chặt chuôi đao, thoáng qua Tống Thanh Thư cũng chú ý đến chi tiết nhỏ này, mỉm cười nói tiếp:

– Tiền bối cũng không cần phải muốn giết người diệt khẩu, Lý Tự Thành từ lâu đã không còn là Sấm vương uy chấn thiên hạ, giờ thì giống như một con chó mất chủ mà thôi, tại hạ đối với tung tích của Lý Tự Thành cũng không có gì hứng thú cả.

Nhưng hắn lại đang đau đầu: Trước hắn vẫn xem bảo tàng của Sấm vương là vật trong túi, quên rằng Lý Tự Thành vẫn còn sống trên thế gian này, nếu thế thì phải sớm đoạt lấy thôi.

– Hừ, ngươi không chỉ võ công cao cường, mà còn có kiến thức bất phàm, chỉ là ta thật sự lại không hiểu vì sao ngươi lại cam tâm đi làm một kẻ hái hoa đạo tặc như vậy?

Nghe Tống Thanh Thư nói rõ ra, Hồ Dật Chi vẫn bình thản, vừa không thừa nhận chính mình là Phi Thiên Hồ Ly, nhưng cũng không có phủ nhận.

– Tại hạ đêm khuya xông vào phòng ngủ phu nhân Trần Viên Viên, không phải vì ham muốn nhan sắc của phu nhân, chẳng qua là có nguyên nhân, nhưng không tiện tiết lộ cho tiền bối biết. Có điều tại hạ thề với trời đất, vừa rồi trong phòng không hề có bất cứ chuyện gì quấy rối tới mẫu tử Trần Viên Viên.

Tống Thanh Thư cùng Hạ Thanh Thanh dây dưa tình cảm cũng không rõ ràng, đối với Hồ Nhất Đao thì hắn hổ thẹn trong lòng, bây giờ biết là gặp phải Hồ Dật Chi phụ thân của Hồ Nhất Đao, lời nói đương nhiên ít nhiều cũng có phần cung kính.

Hồ Dật Chi tuy lấy làm lạ thái độ thay đổi của hắn, nhưng nghĩ tới vừa rồi hắn ở trong phòng Trần Viên Viên không biết làm gì, trong lòng cũng căm tức, lạnh giọng nói:

– Cứ xem như không làm gì, nhưng vừa rồi nếu không có ta ngăn trở, khó tin chắc là ngươi sẽ không làm tổn hại đến phu nhân Trần Viên Viên.

Tống Thanh Thư có chút bối rối, đột nhiên nhớ tới một chuyện, cười nói.

– Tại hạ cảm thấy lửa giận của tiền bối là nhầm người rồi, nếu mười mấy năm qua tiền bối âm thầm bảo vệ phu nhân Trần Viên Viên, như vậy thì chắc biết rõ từ lúc phu nhân chuyển tới Tam thánh am, luôn có một nam nhân thường xuyên ra vào khuê phòng của phu nhân, tại sao tiền bối không đi tìm kẻ làm bẩn người yêu trong mộng của tiền bối mà trả thù, trái lại cứ bám lấy tại hạ không tha là có ý gì?

Hồ Dật Chi lúc này mới cả giận nói:

– Trần phu nhân băng thanh ngọc khiết, ngươi đừng có hủy hoại danh tiết của phu nhân.

– Băng thanh ngọc khiết?

Tống Thanh Thư mỉm cười đùa cợt.

– Phu nhân Trần Viên Viên đúng là sắc nước hương trời, nhưng phu nhân làm sao có thể sánh được với bốn chữ “băng thanh ngọc khiết” này được chứ?

Hồ Dật Chi đỏ mặt, lão biết Trần Viên Viên đã từng qua lại với những ai, nhưng cố biện bạch nói:

– Trần phu nhân trước đây là thân bất do kỷ, từ lúc mọi sự bình yên, đã giữ mình trong sạch đến nay.

– Thật như vậy sao?

Tống Thanh Thư trợn mắt nhìn Hồ Dật Chi, nghi hoặc nói tiếp:

– Ban đầu tại hạ cho rằng tiền bối chỉ là một người si tình bậc thánh, sau đó biết được tiền bối sử dụng Hồ gia đao pháp, lại cho rằng tiền bối chỉ mượn việc si tình để che dấu thân phận của chính mình, có điều bây giờ nhìn dáng vẻ tiền bối như thế này, chẳng lẽ tiền bối đã luyến ái phu nhân Trần Viên Viên thật sự?

Hồ Dật Chi giật mình như bị bỏng nước sôi, lập tức nói:

– Ta không cầu mong gì khác, chỉ mong sáng sáng chiều chiều được nhìn thấy bóng dáng phu nhân thì đã hài lòng, sao… sao có thể lại nói là luyến ái được?

– Đã như vậy, vậy tiền bối vì sao còn có thể chịu đựng nam nhân kia mỗi đêm ra vào khuê phòng của phu nhân Trần Viên Viên, cùng nhau ân ái hưởng thụ diễm phúc vô biên? Chẳng nhẽ chỉ vì tiền bối là thuộc hạ của ông ta, nên đành phải chịu đựng nỗi đau khổ như thế sao?

Tống Thanh Thư thở dài, nguyên bản là phu nhân Trần Viên Viên sau khi chuyển tới Tam Thánh Am trong sự cô quạnh đau khổ, vào lúc này thì Lý Tự Thành đang mai danh ẩn tích bỗng lại tìm đến thường xuyên qua lại, đến một ngày phu nhân Trần Viên Viên ngã lòng hai người ân ái nối lại tình xưa, cuối cùng khi vừa mang thai A Kha, thì tìm cớ quay lại Bình Tây Vương phủ một thời gian gần gũi giao hoan với Ngô Tam Quế, đến lúc Ngô Tam Quế vui mừng làm cha thì phu nhân Trần Viên Viên lại quay trở về Tam thánh am, xem ra Ngô Tam Quế vẫn chưa hay biết gì đến tận ngày hôm nay.

– Không cần nói!

Hồ Dật Chi trên mặt nổi gân xanh, khớp xương những đầu ngón tay nắm đao vang lên tiếng cách cách, hiển nhiên lão đã bị lời nói Tống Thanh Thư làm nhớ lại vô số hồi ức thống khổ.

Thấy Hồ Dật Chi phản ứng mạnh như vậy, Tống Thanh Thư liền ngừng lại không nói tiếp, trong lúc này hắn cảm thán trong lòng: Trần Viên Viên quả nhiên là hồng nhan họa thủy, trong thiên hạ lại có rất nhiều nam nhân điên đảo thần hồn vì nàng, những nam nhân này đều biết rõ thân thể tươi đẹp của Trần Viên Viên đã bị không biết bao nhiêu nam nhân đã từng thưởng thức qua, nhưng bọn họ vẫn cứ như con thiêu thân lao đầu vào lửa.

Thấy Hồ Dật Chi tâm tư không ổn định, Tống Thanh Thư thấy tốt hơn là nên sớm rời đi, vội vã nói lãng sang chuyện khác:

– Tiền bối năm xưa cũng là người oai trấn giang hồ, cần gì phải vì một nữ nhân mà phải chôn vùi thân xác ở cái góc hẻo lánh này? Tiền bối có biết là Hồ Nhất Đao đã chết vào tay kẻ gian, để lại cô nhi quả phụ bị người ta ức hiếp, nhi tử của Hồ Nhất Đao là Hồ Phỉ thậm chí ngay cả Hồ gia đao pháp là sở học chân truyền cũng không biết…

– Nhất Đao chết rồi?

Hồ Dật Chi giật mình kinh hãi nhìn Tống Thanh Thư, mười mấy năm qua, lão không màng đến chuyện bên ngoài, chỉ âm thầm làm nông phu, từ lâu đã xa rời khỏi chốn giang hồ.

Tống Thanh Thư thở dài, liền đem chuyện Hồ Nhất Đao cùng Miêu Nhân Phượng luận võ, cuối cùng bị kẻ gian tẩm kịch độc vào đao kiếm của hai người, dẫn đến việc Hồ Nhất Đao trúng độc bỏ mình, những chuyện sau đó cũng kể lại hết cho lão nghe.

Hồ Dật Chi nghe qua thì chảy lệ khóe mắt, lão cúi đầu trầm mặc không nói gì.

Tống Thanh Thư chỉ lo lão bị kích động tâm tình, bèn chậm rãi bước đi ra ngoài, Hồ Dật Chi đột nhiên ngẩng đầu lên nói:

– Ta không phải Phi thiên hồ ly, ta chỉ là đệ đệ của hắn, năm xưa hắn tự biết đại nạn sắp tới, liền giao phó ta thay hắn bảo vệ cho Sấm vương Lý Tự Thành, ta đồng ý. Vốn mọi việc đều thuận lợi, đáng tiếc sau khi Lý Tự Thành gặp lại Trần phu nhân, tất cả mọi chuyện đều đã thay đổi, như ngươi đã nói, hắn thường thường nửa đêm đến khuê phòng Trần phu nhân, cùng nàng ân ái, tiếng rên rỉ sảng khoái sung sướng của Trần phu nhân từ bên trong truyền ra, đối với ta là một loại giày vò rất lớn, ta nhịn được một năm, cuối cùng không chịu đựng được thêm nữa, vào một đêm trăng tròn ta đã âm thầm giết chết hắn, Trần phu nhân thấy hắn không còn đến nữa, cứ tưởng rằng Lý Tự Thành lại một lần nữa vứt bỏ nàng, tâm tình sau này rốt cục cũng bình tĩnh lại, cả ngày ăn chay niệm phật, dần dần trở lại như cũ, ta cũng có thể yên tĩnh để bảo vệ nàng.

Hồ Dật Chi kể lại chuyện, trên mặt lão giờ lại hiện lên sáng ngời niềm hạnh phúc.

– Tiền bối đã giết Lý Tự Thành rồi?

Tống Thanh Thư trong lúc này đầu óc cũng không phản ứng kịp.

– Ai rồi cũng phải chết, hắn đúng ra nên chết từ lúc còn ở núi Cửu Cung, ta chỉ tiễn hắn sớm một đoạn đường mà thôi.

Hồ Dật Chi hờ hững nói, không có cảm thấy đây là chuyện lớn gì.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229