Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 155
Phần 155

Tống Thanh Thư cười cợt, đáp:

– Quận chúa xinh đẹp nổi tiếng khắp tứ phương, ngay ca người kinh thành cũng biết Bình Tây Vương có một nhi nữ tựa như thiên tiên, do đó tại hạ biết tên của quận chúa cũng không phải là điều kỳ lạ.

– Thật vậy sao?

A Kha ngượng ngùng hỏi, nàng không ngờ tới thanh danh của mình lại truyền tới kinh thành.

– Đường nhiên là thật, quận chúa chẳng lẽ không biết sao?

Tống Thanh Thư giả vờ giật mình.

– Ưm… thôi được rồi, nếu như ngươi đã biết ta, vậy bây giờ dẫn ta đi gặp tẩu tử chắc không thành vấn đề chứ?

– Lúc này e rằng có chút không thích hợp…

Tống Thanh Thư lúng túng, nhỡ lúc này Vi Tiểu Bảo cùng Kiến Ninh công chúa đang cuồng hoan bên trong, mình mang theo nhi nữ của Ngô Tam Quế đến, không phải là muốn ăn đòn sao?

– Có cái gì mà không thích hợp? Ta chỉ là nữ nhân đi nhìn mặt tẩu tử của mình thì cũng đâu có làm hỏng danh tiết của nàng.

A Kha có giọng nói kiều mỵ mềm nhẹ, nghe qua là muốn tan chảy.

Tống Thanh Thư nghĩ thầm Kiến Ninh công chúa vây giờ thì còn có cái gì mà là danh tiết nữa, nàng đã bị Vi Tiểu Bảo dày xéo thân thể chẳng còn trống chỗ nào, có điều hắn không muốn mang A Kha tới gặp, nên nói:

– Quận chúa hà tất nóng lòng, ngày mai Bình Tây Vương sẽ nghênh đón công chúa nhập quan, đến lúc đó thì quận chúa tự nhiên có thể nhìn thấy nàng.

A Kha liền lên tiếng nói:

– Nhưng ta không chờ được đến ngày mai…

– Tại sao?

Tống Thanh Thư lộ vẻ nghi ngờ, đột nhiên nghĩ đến thiên hạ mỹ nhân nhiều như thế, quận chúa này tuy rằng đúng là quốc sắc thiên hương, nhưng cũng chưa chắc chính là A Kha.

Thấy thần sắc hắn thay đổi, A Kha biết rõ Tống Thanh Thư đã hoài nghi mình, trong nội tâm giãy giụa một lúc, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn hắn, mấy lần đôi môi đỏ khẽ mở, rồi lại miễn cưỡng ngậm miệng lại.

Tống Thanh Thư thấy nàng có chuyện muốn nói, trong lòng thầm than thở, mỗi cử động giơ tay nhấc chân của nàng cũng có bản lĩnh làm cho nam nhân tâm trí chập chờn.

– Ta có nỗi khổ tâm của mình…

A Kha điềm đạm đáng yêu nhìn hắn chậm rãi nói.

– Có có nỗi khổ tâm trong lòng sao?

Tống Thanh Thư hỏi.

A Kha chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt miễn cưỡng không cao hứng.

Nếu là nam nhân khác gặp phải A Kha, sợ là sớm đã không đành lòng tiếp tục hỏi tới. Nhưng Tống Thanh Thư thì không phải vậy, dù sao hắn cũng đã nhìn quen đủ loại mỹ nữ, có sức đề kháng rất tốt, đồng thời lại rất tò mò tìm hiểu nỗi khổ tâm trong long của nàng, nên nói rằng:

– Xin quận chúa cứ nói nỗi khổ tâm trong lòng cho tại hạ biết, nếu đúng là có nguyên nhân chính đáng, tại hạ có thể nghĩ biện pháp để quận chúa sớm gặp gỡ công chúa.

A Kha thấy Tống Thanh Thư ánh mắt sáng tỏ, không giống như những nam nhân bình thường vừa nhìn thấy nàng liền hồn bay phách lạc, nên cũng tin tưởng mấy phần, liền mở miệng hỏi:

– Vừa rồi quên hỏi tướng quân danh xưng, không biết tướng quân xưng hô như thế nào đây?

– Tại hạ là Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư hiện tại ở trong triều đình Mãn Thanh cũng coi như một người tâm phúc, chiến dịch Thái Sơn cùng với việc cứu giá Hoàng đế qua đi, không ít người đã tôn xưng hắn là đệ nhất cao thủ Mãn Thanh, Tống Thanh Thư bề ngoài tuy rằng khiêm tốn biểu thị không dám nhận, nhưng trong lòng cũng rất đắc ý.

– Hóa ra là Tống tướng quân…

A Kha biểu hiện cũng bình thản không có gì gợn sóng, nàng tự mình nói:

– Ta đem nỗi khổ tâm trong lòng nói cho ngươi, ngươi phải đáp ứng bảo mật việc này.

Thấy vẻ mặt của nàng cũng không có lộ ra cái gì bái phục về thân thế của mình, Tống Thanh Thư có chút tự ái, hắn nào có biết là A Kha ở Sơn Hải quan, nàng lại không có quan tâm đến chính sự trong triều đình, đối với võ công nàng cũng không quá quan tâm, nên lâu nay chưa từng nghe nói qua đại danh Tống Thanh Thư…

– Quận chúa cứ nói ra đi đừng ngại, tại hạ sẽ không đem lời tiết lộ của quận chúa tiết lộ cho người thứ ba biết.

– Ưm…

A Kha thở dài một hơi, giọng nói phiền muộn.

– Phụ thân ta chuẩn bị đem ta gả cho thế tử Bảo thân vương, ta biết thế tử Phúc Khang An vừa mập vừa xấu, làm sao ta cam tâm cứ như vậy mà gả cho hắn, vì lẽ đó bản quận chúa liền quyết định rời khỏi phủ trốn đi!”

– Rời phủ trốn đi?

Tống Thanh Thư không nghĩ tới nguyên nhân này, A Kha võ công kém cỏi như vậy, nếu mà lưu lạc giang hồ e rằng chẳng bao lâu sẽ bị họa thủy…

– Ca ca của ta từ nhỏ đến giờ rất thân thiết với ta, vì thế ta chỉ muốn trước khi rời khỏi đây thì nhìn thấy trước dáng dấp của tẩu từ, nếu là… nếu là…

A Kha đột nhiên dừng lại, có chút không nói ra thêm được.

– Nếu là một công chúa hình hài xấu xí, thì quận chúa liền báo ngay cho Ngô Ứng Hùng biết trước sao?

Tống Thanh Thư buồn cười hỏi, đúng hai người bọn họ tuy rằng là huynh muội cùng cha khác mẹ mà lại có cảm tình tốt như vậy.

– Hừ, nếu đúng như vậy thì ta sẽ cùng với ca ca nghĩ ra biện pháp cự tuyệt vụ hôn nhân này, ca ca ta văn võ song toàn, là một nhân tài, lại là đường đường thế tử Vương gia, làm gì mà cần phải nhất định cưới cái cái gì công chúa đồ bỏ đi…

A Kha cực kỳ lưu ý đến chung thân hạnh phúc ca ca của mình.

Nghe giọng nói của nàng đối với triều đình không hề có sự tôn trọng, Tống Thanh Thư biết là do phụ tử Ngô Tam Quế có thái độ xem thường lâu nay, do đó nàng mới có phản ứng như vậy.

Thấy Tống Thanh Thư không đáp lời, A Kha cuống lên:

– Nỗi khổ tâm trong lòng ta cũng đã nói cho ngươi biết, vậy hãy dẫn ta đi gặp công chúa đi a.

– Quận chúa đang lo lắng vấn đề tướng mạo công chúa, vậy tại hạ có thể cam đaon là công chúa da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, là một mỹ nhân hiếm thấy, quận chúa không cần phải vì ca ca của mình mà bận tâm.

Tống Thanh Thư cười nói…

– Ta không tin!

A Kha lắc lắc đầu:

– Mắt thấy mới là thật, ngươi đến cùng có dẫn ta đi gặp nàng không?

– Về lễ nghi thì không thích hợp, nếu tại hạ dẫn quận chúa đi, ngày khác khó tránh khỏi sẽ bị người tấu lên vạch tội, hoàng thượng trách tội xuống, thật là khó khan cho tại hạ.

Thấy A Kha lộ ra vẻ phẫn nộ bị lừa dối, Tống Thanh Thư vội vã tiếp tục nói:

– Như vậy đi, tại hạ sẽ dẫn quận chúa lặng lẽ đi nhìn một chút, chỉ cần công chúa không có phát hiện ra quận chúa, thì sẽ không có ai trách tội xuống.

– Cũng được!

A Kha lúc này mới đổi giận thành vui, nàng trời sinh có một đôi mắt như hoa đào, ánh mắt hiện lên đầy mị thái vô cùng câu hồn, liền vội cỡi cái áo trường bào cải nam trang vướng víu vứt qua một bên.

Tống Thanh Thư nhìn đến xuất thần, thì ngoài trướng truyền đến tiếng của Vi Tiểu Bảo:

– Tống đại ca, nghe nói đại ca đang thẩm vấn kẻ do thám, vậy đã khai ra…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229