Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 192
Phần 192

Nguyên lai năm đó, Đông Phương Mộ Tuyết lấy thân phận giáo chủ Đông Phương Bất Bại đích thân tới viếng thăm Ngũ độc giáo, Lam Phượng Hoàng vừa nhìn thấy nàng khí chất anh tuấn tà mị lập tức phương tâm liền luân hãm, vào một buổi tối Lam Phượng Hoàng cởi hết y phục chỉ bao bọc một cái chăn mỏng, chạy đến nơi nghỉ ngơi của Đông Phương Mộ Tuyết, khiến cho nàng lâu nay luôn luôn uy nghiêm băng giá cũng vô cùng chật vật.

Trong lúc vô tình Lam Phượng Hoàng phát hiện ra giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo kỳ thực là thân nữ nhân, Lam Phượng Hoàng kinh sợ sắc mặt trắng bệch, dựa theo tác phong hành động thường ngày của Đông Phương Mộ Tuyết, bị người biết đến bí mật này, nhất định nàng sẽ giết người diệt khẩu, dù cho đối phương là người đứng đầu một giáo phái, nhưng Đông Phương Mộ Tuyết nhìn thấy Lam Phượng Hoàng dáng vẻ thành thục đáng yêu, lại nghĩ đến Lam Phượng Hoàng cuồng si là bởi vì yêu… nhầm lên chính mình, lần đầu tiên trong đời nhẹ dạ nên buông tha cho Lam Phượng Hoàng.

Còn Lam Phượng Hoàng vừa rồi thoáng nhìn thấy Đông Phương Mộ Tuyết mở mắt ra, sau lại nhanh chóng nhắm mắt lại, không có bất kỳ động tác hành động gì khác, đủ để chứng minh Đông Phương Mộ Tuyết đã không chấp nhất mình khi bị phát hiện bí mật động trời này, Lam Phượng Hoàng vô cùng cảm kích khi thấy Đông Phương Mộ Tuyết vừa tha mạng lại cũng cũng không xua đuổi mình, sau đó cả hai cùng nghỉ ngơi chung trên một cái giường.

Đến nửa đêm, giật mình tỉnh giấc Lam Phượng Hoàng thấy mình nằm úp sấp trên người Đông Phương Mộ Tuyết, nghe cái mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể nàng, cái loại mùi này vừa quen thuộc mà lại xa lạ, Lam Phượng Hoàng tinh tế nhìn ngắm Đông Phương Mộ Tuyết, đúng lúc này Đông Phương Mộ Tuyết cũng cảm nhận được khuôn mặt Lam Phượng Hoàng gần trong gang tấc đang phả ra nhiệt khí trên mặt mình, nàng cũng mở mắt ra, bốn mắt nhìn nhau, nhưng Đông Phương Mộ Tuyết vẫn không có đẩy Lam Phượng Hoàng ra.

Lam Phượng Hoàng mỉm cười với nàng, không ngờ Đông Phương Mộ Tuyết cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười của Đông Phương Mộ Tuyết thật sự là quá mê người, Lam Phượng Hoàng hưng phấn nhịn không được liền cúi đầu, Lam Phượng Hoàng là người tộc Miêu nên chuyện ái dục rất là phóng khoáng, đêm nay cơ hội tốt như vậy đương nhiên là sẽ không bỏ qua, bởi vậy liền nhẹ nhàng liếm láp cặp môi đỏ mọng Đông Phương Mộ Tuyết, đem bờ môi của mình dính vào trên đôi môi mọng Đông Phương Mộ Tuyết rồi nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi liếm láp, thấy Đông Phương Mộ Tuyết không có phản cảm, liền tiến thêm một bước đem đầu lưỡi duỗi sâu vào trong miệng Đông Phương Mộ Tuyết.

Lúc này Đông Phương Mộ Tuyết cũng không có cảm giác khó chịu, trái lại sự khác biệt làm nàng chợt thấy thoải mái kích thích, bởi vậy nàng cũng không kìm hãm được cũng le lưỡi ra cùng Lam Phượng Hoàng quấy mút vào nhau, làm cho song phương đều cảm thấy phấn khích, hoàn toàn quên mất đối phương cùng là nữ nhân.

Sau khi duỗi ra đầu lưỡi dài linh hoạt, xảo diệu cạy ra đôi môi của Đông Phương Mộ Tuyết, đầu lưỡi lại đụng phải đầu lưỡi của nàng, lập tức một cảm giác tê dại liền truyền khắp toàn thân, sau đó ở bên trong khoang miệng Đông Phương Mộ Tuyết liếm tới liếm lui, quấn qua quấn lại, giờ thì cả hai đồng dạng hưng phấn, nước bọt của hai người cùng giúp nhau trộn lẫn, rồi nuốt xuống cổ họng.

Lam Phượng Hoàng trong lòng hoàn toàn buông ra rồi, xem ra mặc kệ Đông Phương Bất Bại là nam hay nữ, tóm lại đã không phản đối chính mình xâm phạm là được rồi, đã vậy còn rõ ràng là đang hưởng thụ, nghĩ đến chính mình đã chiếm hữu lấy được Đông Phương Mộ Tuyết cũng là Đông Phương Bất Bại vang danh đệ nhất giang hồ thì cỡ nào phấn khích…

Đông Phương Mộ Tuyết có thể bởi vì cái miệng bị ngăn chặn, đầu lưỡi bị mút hút, cũng có khả năng là bị hôn đến thân thể không tự chủ được, bản năng nguyên thủy phản ứng tự nhiên, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của nàng biến thành tiếng thở dốc, thân thể nhúc nhích biên độ cũng gia tăng, Lam Phượng Hoàng vẫn có chút khẩn trương e sợ, bởi vậy liền ngưng lại động tác hôn lưỡi, rút ra đầu lưỡi đỏ trơn mượt ướt át chờ trong giây khắc, đợi cho hơi thở của Đông Phương Mộ Tuyết thông thuận, tiếng thở dốc bằng phẳng trở lại, rồi mới dám có động tác kế tiếp, tại trên thân thể của của Đông Phương Mộ Tuyết vỗ về chơi đùa, rốt cục từng bước một, cái miệng với đôi môi đỏ đã đưa đến bộ ngực sữa Đông Phương Mộ Tuyết rồi thuần thục thè lưỡi ra liếm, nút, sờ, văn vê, chà xát các loại thủ pháp tại trên hai bầu vú săn tròn.

Trong lòng của của Đông Phương Mộ Tuyết chợt có một sự thay đổi âm thầm, lâu nay từ cái ngày bị Dương Liên Đình gian dâm thì nàng đã chán ghét cùng với nam nhân tiếp xúc, bây giờ cảm giác mình cùng với một nữ nhân ở cùng một chỗ cũng là chuyện kinh thiên động địa, nhưng dù sao thì nàng lại thấy ưa thích, cũng muốn thử hưởng thụ niềm vui thú tươi đẹp xem nó sẽ như thế nào…

Lam Phượng Hoàng tham lam, đã tiến tới bên dưới nửa người dưới cực hạn cám dỗ của Đông Phương Mộ Tuyết, Lam Phượng Hoàng lấy tay theo bắp chân Đông Phương Mộ Tuyết vuốt sờ lên, rất nhanh thì sờ soạng đến bắp đùi, trong lúc Lam Phượng Hoàng hướng đến bẹn đùi nhẹ nhàng vuốt lấy, thì Đông Phương Mộ Tuyết thân thể nhúc nhích, miệng nhỏ phát ra tiếng:

– Uh… um…

Đông Phương Mộ Tuyết nhắm mắt lại đang hưởng thụ Lam Phượng Hoàng nhu tình vuốt ve, nàng bỗng cảm thấy Lam Phượng Hoàng lớn mật tách ra hai chân của mình, lấy tay ở phía trên nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa nơi khu vực tam giác có cái gò mu cao cao nhô lên, cùng với mé trên rậm rạp chằng chịt thảm lông màu đen, càng làm cho nàng bất khả tư nghị là Lam Phượng Hoàng lại cúi đầu xuống duỗi ra đầu lưỡi, hướng đến cái âm hộ nàng thè lưỡi ra liếm qua.

Đông Phương Mộ Tuyết cảm thấy có chút ngượng ngùng, nơi cửa hang nhỏ lại bài tiết chất lỏng, Lam Phượng Hoàng vậy mà dùng miệng mút lấy sạch sẽ, làm cho nàng thẹn thùng, nhưng tiếp theo một hồi từ bên trong âm đạo lại trào lên cảm giác khoái hoạt rất nhanh hòa tan sự xấu hổ của Đông Phương Mộ Tuyết, nàng không cách nào tự chế được, miệng nhếch ra thở gấp, thân thể giãy dụa kịch liệt, đôi bầu vú cao ngất càng thêm nở ra, trên đỉnh bầu vú, hai đầu núm vú càng rõ ràng sưng lên.

Toàn thân Đông Phương Mộ Tuyết tựa như là có liệt diễm phần thân, trong miệng liên tục không ngừng phát ra tiếng rên rỉ say lòng người, từ sâu trong thân thể bên trong hang động âm đạo khát vọng có cái gì ở đưa sâu vào bên trong cạ lấy để bớt cơn ngứa nhột, Lam Phượng Hoàng cao hứng rất nhiều, tiếp tục ghé vào Đông Phương Mộ Tuyết giữa hai chân bú mút dọc theo khe thịt, chỉ nghe thấy “Chật… chật…” mút vào tràn ngập toàn bộ trong gian phòng, từ cửa miệng âm đạo của Đông Phương Mộ Tuyết chậm rãi loáng thoáng mở ra một cái lỗ hổng nhỏ, vốn là lâu nay vẫn khép kín, động tác Lam Phượng Hoàng gấp rút, tiếng rên Đông Phương Mộ Tuyết cũng nhanh theo, đột nhiên, Đông Phương Mộ Tuyết kêu to một tiếng:

– Á…

Đồng thời Đông Phương Mộ Tuyết kẹp lại hai chân thật chặt, nàng cảm giác được bên trong vách thịt non âm đạo từng đợt run rẩy, cùng lúc giống như từ sâu bên trong có chất lỏng bắn phun ra, cảm giác tê liệt sướng khoái theo trong thân thể nhanh chóng truyền khắp toàn thân.

Tại thời khắc này, cực độ khoái hoạt như rơi đám mây bay lững lờ làm Đông Phương Mộ Tuyết một hồi mê muội, thò tay đem Lam Phượng Hoàng kéo lên, sau đó hai tay để sau lưng Lam Phượng Hoàng dùng sức ôm lấy, hai người cứ như vậy áp thật chặt dính vào nhau, hai cặp bầu vú cao ngất đều bị đè ép thành hai mảnh thịt rồi.

Trong khoảng thời gian đó, Đông Phương Mộ Tuyết cùng Lam Phượng Hoàng liền trở nên thân mật, mỗi ngày đều cùng một chỗ, hai người như bóng với hình quấn quýt lấy nhau.

Đông Phương Mộ Tuyết kể từ cái đêm cùng Lam Phượng Hoàng phát sinh loại sự tình này về sau, nàng đã cáo biệt thanh thuần trở thành một nữ nhân thành thục quyến rũ, hai người ngầm giống như tỷ muội vậy, sau đó ngoại giới liền bắt đầu nghe đồn Lam Phượng Hoàng trở thành tình nhân của Đông Phương giáo chủ.

Tiến vào phạm vi thế lực của Ngũ độc giáo, dọc theo đường đi thi thể giáo chúng Ngũ độc giáo nằm ngang dọc tứ tung, Đông Phương Mộ Tuyết sầm mặt lại:

– Lam Phượng Hoàng đã xảy ra chuyện rồi.

– Tựa hồ còn có đệ tử của môn phái khác.

Tống Thanh Thư quan sát bốn phía, thấy có y phục Trung Nguyên của mấy xác chết.

– Chúng ta mau đến tổng đàn, hy vọng là còn kịp…

Đông Phương Mộ Tuyết nhìn về phía trước, trên mặt hiện ra vẻ lo lắng.

– Nhưng võ công của tỷ tỷ…

Tống Thanh Thư chưa có nói hết, nhưng ý hắn đã rất rõ ràng.

– Đối với loại võ công bình thường, vẫn không phải là đối thủ của ta.

Đông Phương Mộ Tuyết duỗi tay ngọc nắm lấy bả vai Tống Thanh Thư vai, hướng về phía tổng đàn Ngũ độc giáo phóng tới.

Hai người rất nhanh đi tới một cánh rừng rậm cơ hồ không thấy ánh mặt trời, có một màn sương trắng dày đục lượn lờ cảm giác vô cùng ngột ngạt, giọng nói Đông Phương Mộ Tuyết vang lên bên tai Tống Thanh Thư:

– Ngũ độc giáo sở dĩ thần bí, là bởi vì người võ lâm Trung Nguyên muốn tìm tòi hư thực nơi này, đều bị lớp màng Vô Tâm Lĩnh này chặn đường đi lại rồi, nơi đây không chỉ rừng cây rậm rạp như mê cung, đâu đâu cũng có độc trùng mãnh thú, không cách nào có thể tìm được lối thoát chướng khí chí mạng như thế này, kẻ tầm thường trong giang hồ xông tới, chắc chắn sẽ là thập tử vô sinh.

– Rừng cây biến thành mê cung, vậy thì cứ bay lên ngọn cây thì làm gì mà không tìm được lối thoát?

Tống Thanh Thư sững sờ, không khỏi nghĩ đến thuật kỳ môn độn giáp, chẳng lẽ quả thật thần kỳ như vậy.

– Đệ đã quên trong rừng cây còn có chướng khí sao?

Đông Phương Mộ Tuyết giải thích:

– Phàm là trận pháp kỳ môn độn giáp bãi, tất có mây mù nhiễu loạn cùng phối hợp, đệ nếu bay đến trên đỉnh cây thì cũng chỉ sẽ thấy khắp nơi bên dưới hoàn toàn trắng xoá, làm gì mà thấy rõ đường đi.

Trong lòng Tống Thanh Thư cũng không cảm thấy trận pháp có cái gì đáng sợ, trái lại hắn đang quan tâm một vấn đề khác:

– Nếu như nói bức màn Vô Tâm Lĩnh hại như vậy, tại sao địch nhân bên ngoài lại dễ dàng xông vào như thế này?

– Nếu như ta đoán không lầm, nhất định kẻ phản bội Ngũ độc giáo là Hà Thiết Thủ đã dẫn người ngoài vào trong.

Ra khỏi bức màn Vô Tâm Lĩnh, Đông Phương Mộ Tuyết trầm giọng nói, hai người bước nhanh, một đường xuyên qua Thánh Thú đàm, luồn qua thác nước, cuối cùng thì thần điện tổng đàn Ngũ độc giáo hiển hiện ở cách đó không xa.

Bên trong thần điện, Lam Phượng Hoàng cùng Khúc Phi Yên sóng vai đứng thẳng cùng nhau, vẻ mặt nàng căng thẳng nhìn Hà Thiết Thủ đang từng bước áp sát, nổi giận nói:

– Hà Thiết Thủ, ngươi vì tranh đoạt chức giáo chủ, đã đem bí mật bên trong Ngủ độc giáo tiết lộ cho người ngoài biết, ngươi cũng biết đây là phạm tội chết Vạn xà phệ tâm chứ!

– Lam Phượng Hoàng, chức giáo chủ này của người vốn là thuộc về ta, năm xưa ngươi thưa lúc ta vắng mặt, ngươi đã cướp đi chức giáo chủ, vậy thì ai phải là người chịu tội chết Vạn xà phệ tâm?

Hà Thiết Thủ cười duyên nói, nàng bây giờ nắm chắc phần thắng trong tay, tâm tình rất tốt.

Lam Phượng Hoàng cười lạnh nói:

– Rõ ràng là năm xưa, liên tục hai đời thánh nữ họ Hà khốn khổ vì tình, một Hà Long Thiên làm cho tam bảo Ngũ độc giáo mất tích, một Hà Hồng Dược vì Kim Xà Lang Quân, làm cho Ngũ độc giáo long trời lở đất, suýt chút nữa bị xoá tên trong chốn võ lâm… Dẫm vào vết xe đổ, người bên trong Ngũ độc giáo sao dám lại để cho nữ nhân họ Hà làm giáo chủ? Bây giờ nhìn lại, nữ nhân Hà gia quả nhiên đều là hạt giống đa tình, nghe nói rằng Viên Thừa Chí là người trong mộng của ngươi, do Đông Phương giáo chủ giết chết Viên Thừa Chí, ngươi vì báo thù nên mới phản giáo, có phải vậy không?

Hà Thiết Thủ đang tươi cười trong phút chốc ửng đỏ, Đinh Xuân Thu cùng Đoàn Diên Khánh đang đứng bên cạnh nàng cũng đều giật mình: “Không ngờ người nữ nhân này muốn đắc tội lại là Đông Phương Bất Bại giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo, đêm trăng tròn tại đỉnh Tử Cấm thành, trận chiến với Phong Thanh Dương người được xưng là đệ nhất thiên hạ Kiếm thánh cũng phải thất bại bỏ đi, Đông Phương Bất Bại được mặc định là thiên hạ đệ nhất cao thủ trong chốn võ lâm, chính mình vì cái lợi nhỏ, mà vô tình đắc tội với đại ma đầu đó, thật là không đáng…”

Cùng suy nghĩ giống nhau, trong lòng Đinh Xuân Thu cùng Đoàn Diên Khánh bắt đầu có tâm ý muốn lui chân.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229