Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 26
Phần 26

Một cô nương đơn thân, nửa đêm ở trong phòng với một nam nhân, A Châu khó tránh khỏi có chút không tự nhiên, nàng khép nép ngồi cách Tống Thanh Thư xa xa, rồi đem phương pháp thuật dịch dung êm tai nói:

– Thuật dịch dung, then chốt ở chỗ làm khuôn hình cùng với chất liệu mặt nạ da người…

Vừa mới bắt đầu A Châu còn ngồi từ xa thuyết giáo, có điều thuật dịch dung nếu không tận tay hướng dẫn là là không được, nàng không thể làm gì khác hơn là từ trong túi áo móc ra một bình thuốc, chạy tới ở sát bên cạnh hắn làm mẫu lên trên mặt hắn.

Trên mặt truyền đến những ngón tay lạnh lẽo của A Châu, sau đó ngửi được trên người nàng truyền đến từng hồi thơm ngát, trong long hắn cảm khái với Mộ Dung Phục có hai nha hoàn tốt như vậy, còn có một biểu muội có thể nói là thông hiểu võ học của các tông sư, nhưng kết quả cuối cùng lại đến mức thê thảm như vậy.

Chính hắn cũng tuy rằng rất tán thưởng sự phấn đấu tinh thần của Mộ Dung Phục, thế nhưng hắn vẫn xem thường sự thông minh của Mộ Dung Phục, nếu như hắn là Mộ Dung Phục, chuyện muốn phục quốc còn không đơn giản sao?

Thái phi Tây Hạ với Mộ Dung Phục là thân thích, thường thường trà trộn ở Nhất phẩm đường Tây Hạ, như thế là đã được ông trời cao tạo cho điều kiện có thể tiếp xúc gần gủi được với Ngân Xuyên công chúa của Tây Hạ, chứ lẽ nào đâu lại để cho nàng cuối cùng phải tổ chức công khai chọn phò mã? Xem như đã mất một nước hậu thuẫn trước mắt…

Coi như nếu không chọn lựa con đường liên kết với Tây Hạ, thì đối với Vương Ngữ Yên tốt hơn một chút, thì môn phái Tiêu Dao không phải là sẽ về tay Mộ Dung Phục?

Nếu như cũng bỏ qua con đường của phái Tiêu Dao này đi, thì trong nhà vẫn còn có A Châu, bề ngoài tồn tại chỉ là một cô nương bình thường, nhưng ẩn giấu bên trong là một vũ khí đại sát nếu biết cách sử dụng, nói thật Tống Thanh Thư cảm thấy thuật dịch dung của A Châu nếu so với cái gì là Cửu Âm, Cửu Dương thì càng quý giá hơn, biết dùng nàng thì hiệu quả so với các loại võ công lại há sánh bằng? Chỉ cần Mộ Dung Phục hoạt động mua chuộc mấy đại thần, thái giám, sau đó dịch dung hóa thân trở thành một hoàng đế hoặc là thái tử, tu hú có sẵn tổ, dễ như trở bàn tay là có thể lên làm hoàng đế…

Lúc này khoảng cách của hai người rất gần, Tống Thiên Thư nhìn xem A Châu gần trong gang tấc, thân thể của nàng nghiêng về phía trước, suýt chút nữa thì đã đem một đôi tuyết phong đầy đặn chạm vào bộ ngực của hắn.

Tống Thiên Thư thoáng cái đã trầm mặc! Hiện tại cô nam quả nữ, trước mắt mùi thơm mỹ nhân kích thích thật sâu khứu giác của hắn! Khiến người chú mục nhất là trước ngực nàng một đôi bầu vú săn tròn, lúc này đang theo động tác chủ nhân vui vẻ nhún lấy, Tống Thiên Thư đúng ra cũng không phải loại tham hoa háo sắc chi nhân, bất quá đối mặt một cô nương xinh đẹp gần như vậy, làm cho trong cơ thể hắn dục hỏa dần qua tăng vọt, hình như có chút kịch liệt thiêu đốt trôi qua!

Nhìn trong gương A Châu dịch dung cho hắn giống Mộ Dung Phục y như đúc, Tống Thanh Thư thở dài nói:

– A Châu cô nương, thực sự là tài năng của cô nương tài giỏi như thần.

– Công tử quá khen.

Hắn cố ý vặn vẹo thoáng một phát thân thể, nhẹ nhàng đụng chạm ma sát lấy một đôi bầu vú tràn ngập co dãn! A Châu cảm nhận được trước ngực mình có chút khác thường, mới nhận thấy mình bây giờ cùng với Tống Thiên Thư có thế đứng thật là mập mờ.

Tống Thiên Thư có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể nàng cùng với trước ngực hai bầu vú no tròn, đang phát tán ra tươi mát mùi thơm của cơ thể…

– A Châu, đã muộn như vậy, hay là làm cho công tử ấm áp đi.

Tống Thanh Thư đôi mắt chuyển động, liền lấy bộ dạng của Mộ Dung Phục đang sẵn có, chọc ghẹo ra lệnh nàng.

– Hứ…

A Châu đỏ mặt gắt một cái, ra vẻ sinh khí, nàng quơ quơ nắm tay nhỏ, trước ngực hai bầu vú kéo căng dưới cái áo, phụ trợ lại làm nổi bật một đôi tuyết phong cao ngất xông ra mãnh liệt, hấp dẫn lấy nam nhân ánh mắt!

– Tống công tử đã học đầy đủ rồi, vậy thì tiểu nữ xin cáo lui.

Nói xong nàng cũng như chạy trốn biến mất ra ngoài phòng.

Ngày thứ hai, Mộ Dung Phục dẫn đoàn người đi tới Mạn Đà Sơn Trang, mới đầu thì Tống Thanh Thư cũng phấn khích sẽ được gặp vị thần tiên tỷ tỷ này để xem nàng sẽ có bao nhiêu đẹp đẽ, nhưng trên đường đi thì tâm ý cũng chầm chậm phai nhạt, hắn nghĩ đến mình bây giờ một chút bản lãnh cũng không có, nữ nhân dù xinh đẹp đến cỡ nào đi nữa cùng chính mình cũng không có liên quan, dù cho là có quan hệ, cũng khó mà giữ được, cho nên trái tim từ từ trở lại bình thường.

– Biểu ca…

Xa xa một kêu như là tiên nhạc truyền tới, Tống Thanh Thư nghe được liền ngẩn người ra, chẳng trách lúc trước Vương Ngữ Yên một câu thở dài thì cũng có thể làm cho Đoàn Dự thần hồn điên đảo ở trong nguyên tác…

– Biểu ca đến thăm muội… muội thật là cao hứng.

Vương Ngữ Yên trên nét trắng mịn đỏ bừng xuất hiện, nhìn thấy qua rất là đẹp mắt.

Tống Thanh Thư lúc này mới có cơ hội đánh giá nàng, chỉ thấy một thân xuyên bộ xiêm y màu hồng cánh se, mái tóc dài duỗi về phía sau lưng, một sợi dây lụa màu bạc nhẹ nhàng buộc lên, quanh thân phảng phất có lớp sương mù bao phủ, vì thế dung mạo nhìn không được rõ ràng.

Tống Thanh Thư trong lòng cả kinh, vào cái ngày ngày nhìn thấy Triệu Mẫn, thì chung quanh nàng cũng phảng phất có vầng thái dương tỏa sáng, lần đầu gặp gỡ Hồ Phu Nhân, toàn thân nàng tựa hồ bao phủ một khối thủy tinh tinh khiết trong vắt, lần này nhìn thấy Vương Ngữ Yên, bao bọc nàng một lớp hơi sương, chẳng lẽ đây là những vầng sáng của các tuyệt thế đại mỹ nữ?

Quan sát tỉ mỉ, Vương Ngữ Yên quả nhiên có thể xưng tụng là tuyệt diễm kinh thế. Có điều Tống Thanh Thư dù sao hắn không phải là Đoàn Dự, ở xã hội hiện đại dưới sự giúp đỡ của son phấn và thẩm mỹ, mỹ nữ hắn gặp qua quá nhiều, do đó sự miễn dịch với sắc đẹp đương nhiên là cao hơn những người trong chốn giang hồ.

Muốn nói Vương Ngữ Yên so với A Châu A Bích có thể đẹp đẽ hơn đến bao nhiêu? Tống Thanh Thư trong lòng lắc đầu, bọn họ đều là mỹ nhân tuyệt thế bại hoại, hớp hồn nam nhân từ cái nhìn đầu tiên, đều là đẳng cấp, thì làm sao dễ dàng phân rõ được ai hơn? Cũng như Phạm Băng Băng và Cao Viên Viên, ai có thể nói ra được là so với ai đẹp hơn sao? Có người cảm thấy Phạm Băng Băng càng ngắn càng đẹp đẽ, có người cảm thấy Cao Viên Viên đẹp tựa như nữ thần, cuối cùng chính là khẩu vị, cách nhìn của mỗi cá nhân mà thôi.

Sở dĩ người của trong chốn gianh hồ phổ biến đều cho rằng Vương Ngữ Yên so với A Châu, A Bích đẹp đẽ hơn, cũng không phải là do dung mạo của Vương Ngữ Yên vượt trội hơn bao nhiêu, mà là do nàng có cái thần thái khí chất lượn lờ giống như tiên nữ, nếu một nam nhân bình thường tự ti mặc cảm thì sẽ không dám tiếp tục nhìn ngắm rỏ ràng, mà chỉ lưu lại ấn tượng sâu sắc ở trong đầu, bị các loại ảo tưởng xinh đẹp thổi phồng lên, đương nhiên là sẽ cảm thấy Vương Ngữ Yên diễm lệ tuyệt luân hơn nhiều so với A Châu, A Bích những cô nương xuất thân tầm thường đứng cạnh…

Tống Thanh Thư là một người hiện đại, bất chợt sơ kỳ kinh diễm trôi qua, rất nhanh bình thản có thể xem xét dung nhan của nàng dựa theo góc độ cái nhìn của một người khách quan bình thường…

– Biểu ca, mấy vị này là…

Trong lúc vô tình nàng chú ý tới Tống Thanh Thư đang vô lễ nhìn chằm chằm vào ánh mắt của mình, đôi lông mi dài của Vương Ngữ Yên khẽ chớp, trong lòng e thẹn có chút khó chịu, nhưng vì đối phương có thể là bằng hữu của biểu ca đến đây, bởi vậy cũng không tiện đem tâm tình của mình biểu hiện ra.

– Hai vị này là bằng hữu của ta.

Mộ Dung Phục một tay đỡ Vương Ngữ Yên cùng đi vào trong nói.

– Chuyện khá dài dòng, chúng ta vừa đi vừa nói.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229