Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 103
Phần 103

Lúc trước Đa Long cùng Vi Tiểu Bảo có ý đồ tính toán, Cưu Ma Trí cùng Tống Thanh Thư sẽ thắng được hai trận, còn gã trực tiếp hướng về đối phương chịu thua thì cũng không có quan hệ gì đến cục diện, nào ngờ đâu Cưu Ma Trí xảy ra chuyện ngoài ý muốn suýt bị tẩu hỏa nhập ma nên chịu hòa, vô tình bây giờ chính Đa Long giao đấu trận cuối này lại quyết định thành hay bại!

Toàn bộ quan binh Mãn Thanh, nếu như muốn nói đến danh xưng một một người vừa nghe tiếng đã sợ mất mật, đó chính là Kim Xà vương ở vùng Sơn Đông không ngoài ai khác.

Trãi qua mấy năm qua giao chiến, quan binh Mãn Thanh chết ở dưới Kim Xà kiếm của Viên Thừa Chí cùng với các mệnh quan triều đình không có một trăm thì cũng là tám, chín mươi người, thêm vào mấy lần đánh bại quân Thanh, dẫn đến Kim Xà doanh thanh thế oai phong hùng vĩ, vì thế mới trở thành một trong ba đại họa của Khang Hi, hai đại họa kia đương nhiên là trấn ở Sơn Hải quan với tính khí thay đổi thất thường Bình Tây Vương Ngô Tam Quế cùng với cầm binh ở Thịnh Kinh, lăm lăm vào ngôi vị hoàng đế Bảo thân vương Hoằng Lịch.

Đa Long bây giờ biết rõ sự quan hệ trọng đại của trận này, chính gã không thể nào so đấu, nhưng nếu bây giờ chịu thua đại phản tặc Viên Thừa Chí, có về kinh thì hoàng thượng chắc chắn cũng sẽ không tha mạng mình, đời này coi như là đã xong, trong lúc nhất thời Đa Long tiến thối lưỡng nan.

Cưu Ma Trí lúc này đang vận công chữa trị chân khí trong người, không còn chú ý đến tình cảnh bên ngoài nữa, Tống Thanh Thư thở dài, biết chuyện hôm nay đã không còn có thể làm gì được hơn nữa, quay đầu lại khuyên nhủ:

– Đa tổng quản, ngươi cứ chịu thua là được rồi, dù sao tính mạng vẫn là quan trọng hơn, khi trở về hặp hoàng thượng, ta cùng với Pháp Luân Minh vương sẽ giải thích giùm cho ngươi, dù sao lần này ta cũng có phần tính toán quá mức bất cẩn…

– Các ngươi nếu không có còn ai dám lên thì chịu thua đi, chúng ta không có thời gian để chờ đợi đâu…

Phái Thái Sơn có một đạo sĩ châm chọc nói.

Tống Thanh Thư giận dữ, nhưng trong đầu biết rõ là phe mình đuối lý, cũng không cách nào phản bác, nhìn thấy Đa Long sắc mặt lúc xanh lúc trắng, biết gã cũng là có ý liều mạng, nhưng Tống Thanh Thư vốn là một người hiện đại, tự nhiên đem mạng ra chịu chết như thế thì không đáng giá, nên đành mở miệng chịu thua:

– Trận thứ ba chúng ta nhận…

Ngay lúc này từ phía sau truyền tới một giọng nói lành lạnh:

– Trận thứ ba cứ giao cho bản tọa.

Tống Thanh Thư quay đầu đi, thì thấy phía sau không biết từ lúc nào xuất hiện một huyết ảnh với dáng người yểu điệu như thục nữ, không phải Đông Phương Bất Bại thì còn là ai nữa?

– Cải trang như một cô nương này là ai…

– Không biết, nhìn dáng vẻ yếu đuối mong manh, thì cũng biết không phải là đối thủ của Kim Xà vương rồi…

Nghe được tiếng xì xào bàn tán của các đệ tử, chưởng môn các phái cũng nhìn nhau nghi hoặc, ngay cả kiến thức vô cùng uyên bác Phương Chính đại sư cũng không nhận ra được đột nhiên xuất hiện một nam tử tuấn tú mà chẳng biết là người ở phương nào.

Thì ra là Đông Phương Bất Bại đã mấy chục năm nay cũng chưa có từng rời khỏi Hắc Mộc nhai, trong giang hồ có rất ít người gặp được bộ mặt thật của y, mọi người không nhận ra thì cũng hợp tình hợp lý.

Không giống với quần hùng, Viên Thừa Chí võ công đã đạt đến lô hỏa thuần thanh, bởi vậy đối với sự nhận biết nguy hiểm rất là nhạy cảm, lúc Đông Phương Bất Bại vừa xuất hiện, gã liền cảm thấy cả người sởn tóc gáy, trong lòng đột ngột sinh ra một linh cảm không lành.

– Các ngươi mang theo người thứ ba thi đấu rõ ràng là quan quân Mãn Thanh kia, tại sao bây giờ lại thay đổi người?

Tả Lãnh Thiền bây giờ đã bình ổn lại, lão cũng mơ hồ cảm giác được Đông Phương Bất Bại trên người nguy hiểm, theo bản năng liền ngăn cản nói.

Thấy Đông Phương Bất Bại cũng không thèm nhìn đến mình, sắc mặt không một chút gợn sóng, Tống Thanh Thư đành giải thích:

– Cho tới bây giờ chúng ta cũng chưa từng nói đến người thứ ba sẽ là ai, cũng như các người cũng để cho đường đường một Kim Xà vương oai phong ẩn nấp trong chỗ khuất thì sao?

Tả Lãnh Thiền nghẹn lời, “ hừ “ một tiếng, xoay người ngồi xuống.

Đông Phương Bất Bại cười nhạt, từng bước từng bước chậm rãi hướng đi đến vòng thi đấu.

Viên Thừa Chí cảm thấy mỗi một bước đi của đối phương, trái tim của mình cũng nhịp theo, khi đối phương đến gần, gã nhận ra được nội tức mình đã bị đối phương làm nhiễu loạn, liền rút Kim Xà kiếm ra khỏi vỏ, cảm nhận được trong tay truyền đến xúc cảm quen thuộc của Kim Xà kiếm, Viên Thừa Chí mới chậm rãi bình tĩnh lại.

Đông Phương Bất Bại nhìn hắn, hỏi:

– Các hạ chính là Kim Xà vương trong mấy năm gần đây được xưng đệ nhất cao thủ Trung Nguyên?

– Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, cái danh xưng đệ nhất Trung Nguyên này, Viên mỗ không dám nhận.

Viên Thừa Chí trả lời, vừa âm thầm chuẩn bị, chính gã cũng không biết tại sao, nhìn thấy đối phương thậm chí yếu đuối mong manh như một cô nương, nhưng trực giác nói cho gã biết là đối phương cực kỳ nguy hiểm.

– Không dám nhận sao?

Đông Phương Bất Bại cười gằn nói tiếp:

– Để bản tọa thử xem cân lượng của các hạ như thế nào đây?

Vừa dứt lời, thì mấy cây ngân châm đã phóng tới mấy đại huyệt trên người Viên Thừa Chí.

Viên Thừa Chí vừa rồi đã đề phòng trước, chỉ là không ngờ tới tốc độ của đối phương nhanh như tia chớp, dù là có né tránh hạn chế lại phần nào, nếu không nhờ có cái áo kim ty bối tâm hộ thể, nếu không chết thì cũng trọng thương.

– Phản ứng rất tốt, kiếm pháp cũng rất kỳ ảo.

Đông Phương Bất Bại nhìn lại trên ống tay áo của mình cũng bị Kim Xà kiếm của đối phương cắt tiện một vết nhỏ…

Tống Thanh Thư sắc mặt cũng khó coi, tuy rằng trước hắn đã từng trải qua nhìn thấy Đông Phương Bất Bại cùng Quỳ Hoa lão tổ giao chiến, nhưng khi nghĩ tới nếu mình là Viên Thừa Chí vừa rồi, lúc Đông Phương Bất Bại ra tay, mình không có bảo y hộ thể, e là chỉ cần một chiêu là đã bỏ mạng tại sa trường rồi.

– Các hạ là ai?

Viên Thừa Chí kinh hãi.

Đông Phương Bất Bại không đáp lời, huyết ảnh chợt lóe lên, lần thứ hai đánh tới trước người Viên Thừa Chí.

Không bị bất ngờ như vừa rồi, Viên Thừa Chí vội vận lên khinh công Thần Hành Bách Biến cùng đối phương đọ sức.

Thần Hành Bách Biến chính là công phu né tránh đệ nhất trong thiên hạ, bình thường lúc Viên Thừa Chí vận dụng, các cao thủ đừng nghĩ dính vào góc áo của gã, nhưng lần này lần này đối với nam tử huyết y trước mặt, lại dường như chỉ là trò đùa.

Quần hùng chỉ thấy trong trường đầu ánh thép vàng rừng rực, đó là Viên Thừa Chí đem Kim Xà kiếm pháp phát huy đến cực hạn, bảo vệ chỗ yếu quanh thân.

Làn kim quang vừa nhấp nhoáng, thì bóng người màu đỏ lập tức hóa thành một huyết ảnh hướng về kim quang đánh tới.

Lúc này chỉ có thể nhìn thấy một ánh kim quang lơ lửng không cố định, xoay tròn chung quanh, sau đó huyết ảnh lúc ẩn lúc hiện khì thì mé trên, lúc thì mé dưới trong vòng kim quang, khi thì tứ phương tám hướng đánh thẳng về phía kim quang.

Hai làn kin quang và huyết ảnh cứ vừa chạm liền tách ra, nhưng mỗi một lần tiếp xúc, ánh kim quang lại bị giảm đi mấy phần…

Bỗng một tiếng “ coong… ” vang lên, hai người rốt cục cũng đã phân ra.

Nhìn thẳng trong vòng đấu, ở giữa mi tâm Viên Thừa Chí có một chấm đỏ máu, hai mắt dần dần mất đi thần thái, Tống Thanh Thư trong lòng thở dài: Viên phu nhân e rằng đã trở thành quả phụ rồi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229