Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 83
Phần 83

Một ngày vào lúc giữa trưa dừng lại lúc nghỉ ngơi, Huyết Đao lão tổ ánh mắt bất thiện nhìn chăm chú Vi Tiểu Bảo, rồi quay đầu nói với Viên Thừa Chí:

– Kim Xà vương, vì sao không làm thịt tên tiểu tử này, tại sao phải nhọc nhằn khổ sở mang theo hắn chạy trốn?

Huyết Đao lão tổ cùng Tang Kết lạt ma sau khi rời khỏi Dương Châu thì có thể rời đi, chỉ là vì sợ Vi Tiểu Bảo được cứu, dẫn đến nhiệm vụ thất bại, mới lại tiếp tục một đường đi theo nhóm người của Viên Thừa Chí, có điều mấy ngày nay trốn đằng đông nấp đằng tây làm cho hai người bọn họ không còn kiên nhẫn, Huyết Đao lão tổ mới hỏi.

– Tại hạ dự định đem tên cẩu quan này mang về Kim Xà doanh, mời các thủ lĩnh nghĩa quân Sơn Đông đến đây, lúc đó mới giết hắn để tế cờ, lấy thanh thế cho nghĩa quân Sơn Đông.

Từ khi Khang Hi lên ngôi đến nay, là chuỗi tháng ngày khổ sở của nghĩa quân, mấy năm gần đây sĩ khí nghĩa quân có chút hạ thấp, không còn có nhuệ khí như trước đó nữa, do đó y hi vọng thông qua giết chết một tâm phúc ái tướng của hoàng đế, để phục hồi sự phấn chấn lòng người.

Vi Tiểu Bảo bị trói ở một bên nghe được lạnh cả người, nghĩ thầm:

“Con bà nó… cái thằng mặt trắng này nhìn qua thì thấy trung hậu, vậy mà lòng dạ lại độc ác như vậy, vẫn còn nằm trong tay của hắn thì thế nào cũng bị ngàn đao bầm thây, trái lại là hung thần ác sát Huyết Đao lão tổ…”

Đôi mắt của Vi Tiểu Bảo vội vã xoay tròn, liền nảy ra một ý, hét lớn:

– Ui… ta muốn đi tiểu.

Huyết Đao lão tổ vừa vặn đi tới bên cạnh hắn, liền mắng:

– Không nhịn được thì tiểu trong quần đi.

Vi Tiểu Bảo lộ ra vẻ lấy lòng mỉm cười:

– Ta đương nhiên không đáng kể, chỉ là nước tiểu của ta vừa khai lại vừa hôi, chỉ sợ quấy rối nhã hứng ăn cơm của Huyết Đao lão tổ mà thôi.

– Hừ, thật là xúi quẩy!

Huyết Đao lão tổ cầm trong tay cái bánh nướng liền vứt qua một bên, kéo hắn đi đến hơn mười thước, mở ra sợi dây trói trên người gã.

– Ầy, nhanh lên một chút, nếu như tiểu tử ngươi dám chạy, lão tổ ta sẽ đánh gãy gân tay gân chân của ngươi.

– Khà khà, ta nào dám… đúng ra điều ta muốn chính là cùng lão tổ trò chuyện…

Vi Tiểu Bảo cười híp mắt nhẹ giọng nhìn lão, không có dáng điệu gì gấp gáp đi tiểu cả.

– Ta cùng ngươi có cái gì tốt để mà nói.

Huyết Đao lão tổ khinh thường nghiêng đầu sang chỗ khác.

– Lão tổ có phải là cảm thấy sau khi ta chết rồi thì các người coi như hoàn thành nhiệm vụ?

Vi Tiểu Bảo không để ý tới còn hỏi ngược lại.

– Đương nhiên, vì lẽ đó ngươi tốt hơn là nhanh lên một chút đi chết đi cho khuất mắt.

Huyết Đao lão tổ lạnh lùng lườm hắn nói.

– Buồn cười… buồn cười, thật sự là buồn cười.

Vi Tiểu Bảo đắc ý nói, đôi mắt gã làm như thương hại nhìn Huyết Đao lão tổ.

Huyết Đao lão tổ bị hắn nhìn chăm chăm phải rùng mình, không khỏi hỏi tới:

– Ngươi cười cái gì.

– Ta cười tiền bối cùng gã lạt ma kia là con lừa, tự nhiên đi làm chuyện không công rửa hậu đình cho người ta.

Vi Tiểu Bảo khinh bỉ liếc mắt nói.

– Tiểu tử ngươi không cần châm ngòi ly gián.

Huyết Đao lão tổ cười ha ha.

– Lão tổ ta khi thành danh trên giang hồ, thì ngươi còn có chưa ra đời đấy.

– Hừ… vậy thì Viên Thừa Chí giết chết ta thì có thể còn được nghĩa quân Sơn Đông ủng hộ, đề cao uy vọng của hắn, còn nếu như ta chết rồi, đối với lão tổ thì có ích lợi gì chứ?

Vi Tiểu Bảo cười gằn hỏi.

– Làm sao mà không có ích lợi chứ…

Huyết Đao lão tổ lên tiếng,

– Thất vương gia vốn là muốn cho ngươi chết, mục đích chúng ta cũng giống như là Viên Thừa Chí, theo nhu cầu mỗi bên mà thôi.

– Được lắm theo như nhu cầu mỗi bên…

Vi Tiểu Bảo cười nhạo nói tiếp.

– Xin hỏi Vương gia các người muốn ta chết mục đích là cái gì? Chúng ta hiện tại đang ở nơi nào?

– Hừ… mục đích cũng là muốn diệt trừ phụ tá đắc lực của Khang Hi. Uả… hình như là… không đúng…

Huyết Đao lão tổ giật mình, ý muốn của Thất vương gia chủ yếu là vì phá hoại sự kết minh của Mãn Thanh và nước Tống, nếu tại trong cảnh nội nước Tống giết được Vi Tiểu Bảo, thì nước Tống khó có thể thoát được liên quan, sứ giả bị diết chết ngay trong nước Tống thì minh ước tự nhiên không thành, dưới cơn thịnh nộ của Khang Hi, nói không chừng còn có thể cùng nước Tống khai chiến, hưng binh vấn tội.

Nhưng đến này thì Vi Tiểu Bảo đã sớm rời khỏi nước tống, thân của gã đang ở bên trong quốc thổ Mãn Thanh!

– Nhưng làm đứt đoạn mất cánh tay phải của Khang Hi cũng là chuyện tốt.

Huyết Đao lão tổ vẫn mạnh miệng.

– Ai, mặc dù câu nói của lão tổ gượng gạo, để ta thẳn thắn mà nói, ta Vi Tiểu Bảo ngoại trừ nịnh hót, tham ô nhận hối lộ, thì còn có cái gì khác để mà gọi là phụ tá đắc lực cho Hoàng đế chứ? – Vi Tiểu Bảo khổ giương mặt nói:

– Nêu quả thật lão tổ để cho ta chết đi, chỉ e sợ rằng lão tổ có đầu nhập về với Thất vương gia cũng không có khả năng có ngày nổi danh đâu.

Huyết Đao lão tổ bị hắn doạ cũng giật mình:

– Làm sao lại có không có khả năng?

– Lão tổ suy nghĩ lại đi, ở trong cảnh nội nước Tống thì không giết được ta, đây là vô năng, sau đó bắt được ta, nhưng không mang ta về được Mông Cổ, nhân cơ hội dùng tánh mạng ta để gây áp chế với hoàng đế Mãn Thanh, lại để cho những người khác tùy ý đem ta ra giết, đây là ngu ngốc, như vậy một kẻ vừa vô năng lại ngu ngốc, Thất vương gia làm sao sẽ mà lại tin dùng?

Vi Tiểu Bảo nụ cười trở nên càng ngày càng gian trá.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229