Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 107
Phần 107

Viên phu nhân đang ứng phó bốn phương tám hướng trường đao bổ tới, đột nhiên cảm nhận một sức hút rất mạnh truyền đến, thân thể như bị một bàn tay lớn vô hình cho kéo hướng về phía xa xa bên trong bóng tối.

Trải qua sự kinh hoảng, Viên phu nhân lập tức trấn định lại, nàng biết mình còn lưu lại giữa sân gaio đấu với đám thị vệ đại nội chắc chắn là phải chết, hiện tại bị hút mạnh hướng về nơi nào không biết, nhưng dù sao cũng còn có được một chút hi vọng sống.

Tuy rằng một năm trôi qua trong lòng nàng đã không còn thiết sống, có điều chưa báo được mối thù cho phu quân, nếu nàng chết vào trong tay của đám thị vệ thì cũng không cam lòng.

Tống Thanh Thư cũng là lần đầu tiên vận dụng nội công từ khoãng cách xa như vậy hút một người sống về phía mình, vì để phòng ngừa kình lực không đủ, bởi vậy cho nên hắn tập trung vận lên tối đa công lực của mình.

Do đó bởi vì quán tính lực hút khá mạnh, Viên phu nhân trên không trung tay chân múa máy quay cuồng thất điên bát đảo, lúc vừa hạ xuống liền cảm giác có có một bàn tay chộp vào phía sau lưng, làm cho hai bầu vú no tròn ép vào lòng ngực của một nam tử, bên dưới thì bàn tay kia đỡ lấy trên cặp mông nẩy nở của mình, bám chặt những đầu ngón tay vào tận khe mông để cố định thân hình nàng, nổi giận đan xen, nàng giãy dụa tránh thoát rồi xuất ra một chiêu kiếm hướng cặp kia tay chém tới:

– Dâm tặc nhận lấy cái chết!

– Thứ lỗi… thứ lỗi… tại hạ thật là không phải cố tình.

Tống Thanh Thư vội vã nhảy ra tránh né, bày ra hai bàn tay vẻ mặt lúng túng nói, nhưng trong đầu âm thầm bỏ thêm một câu: “Vừa mềm lại vừa săn chắc lại còn co dãn thật sự là cực phẩm a! ”

– Là ngươi?

Thấy rõ hình dạng Tống Thanh Thư, Viên phu nhân ngẩn người ra.

– Nơi này không phải chỗ nói chuyện, hãy đi theo tại hạ.

Nhìn thấy đám thị vệ đại nội đang hướng về phía bên này xông đến, Tống Thanh Thư ôm chặt lấy Viên phu nhân liền chạy.

Bị hắn ôm cái eo nhỏ nhắn, Viên phu nhân nhíu mày, mấy lần muốn phát tác, nhưng kiêng kỵ truy binh đang đuổi theo phía sau lưng, nên cố nín miệng lại.

Ôm một người, Tống Thanh Thư thân hình của hắn cũng không có chút nào ngưng trệ, nhún mũi chân, vô thanh vô tức phóng ra xa mấy trượng, sau vài lần nhấn mũi chân dùng khinh công, truy binh đã mất tung tích của bọn họ.

– Không ngờ khinh công của ngươi lại cao siêu như vậy.

Sau khi Tống Thanh Thư bỏ rơi đám truy binh, hắn đem Viên phu nhân mang về chỗ phòng mình, Hạ Thanh Thanh tránh khỏi thân hình hắn, rồi cởi xuống cái khăn đen che trên mặt nói.

– Cũng không tệ mà thôi…

Tống Thanh Thư mỉm cười.

“Viên đại ca với khinh công Thần Hành Bách Biến e rằng cũng không sánh nổi với hắn. ” Nghĩ đến đã phu quân đã qua đời, Viên phu nhân trong lòng chua xót, đôi mắt sáng như sao nổi lên một tầng sương mù.

– Ai… Viên phu nhân xin hãy nén lại bi thương.

Tống Thanh Thư trong lúc này cũng không biết nên khuyên nhủ nàng như thế nào…

Tựa như được nhắc nhở, Viên phu nhân ngẩng đầu lên, hằn học nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư:

– Năm đó ngươi có phải là cũng có mặt ở phái Thái Sơn?

– Không sai…

Tống Thanh Thư cay đắng gật gù, nói đến chuyện giao đấu của năm đó, hắn là một trong những đồng lõa giết phu quân của nàng, nếu hắn muốn chống chế cũng chống chế không được.

– Hừ… chết đi…

Rít lên… Hạ Thanh Thanh một chiêu kiếm đâm thẳng vào ngực Tống Thanh Thư.

Vừa rồi khi trả lời câu hỏi của nàng, Tống Thanh Thư cũng đã cẩn thận đề phòng Viên phu nhân, do bị kích phẫn mà ra tay, nên chiêu kiếm của nàng lộ ra nhiều sơ hở, lập tức liền bị Tống Thanh Thư điểm trúng huyệt đạo dưới nách, ngay lập tức toàn thân nàng tê dại không còn nhúc nhích được nữa.

Đang muốn mở miệng giải thích, đột nhiên nghe được cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân của thị vệ đại nội, Tống Thanh Thư vẻ mặt biến đổi, hai tay liền đưa đến cổ áo Viên phu nhân.

– Ngươi muốn làm gì? Hạ Thanh Thanh trong giọng nói run rẫy tràn ngập kinh hoảng.

Tống Thanh Thư vừa nhanh chóng cởi ra bộ hắc y trên người của nàng, cười khổ nói:

– Viên phu nhân, tại hạ chỉ muốn mượn bộ y phục của Viên phu nhân dùng một lát, Viên phu nhân có tin không?

– Hừ… ngươi vô liêm sỉ…

Viên phu nhân tức giận đến cả người run lên, tức tối trừng mắt nhìn hắn mà không làm gì được.

Ngay lập tức trên người của Viên phu nhân chỉ còn lại bộ y phục đơn bạc màu trắng thiếp thân, làn lụa mỏng manh không giấu được làn da như tuyết làm hoa cả mắt, màu xanh lục của cái yếm bên sau lớp lụa trắng như ẩn như hiện lộ rõ ra mồn một, hai đầu núm vú tròn xoe nhô đầu lồi lên bên trong sắc màu xanh um của cái yếm bao quanh, tỏa ra vô cùng mị lực, phối hợp ẩn giấu ở bên dưới lớp lụa mỏng thân hình uyển chuyển linh lung, thân thể đầy đặn mềm mại lộ ra đường cong kinh người, chỉ cần là nam nhân sẽ hưng khởi có một loại cảm xúc muốn đem nàng ôm vào trong lồng ngực…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229