Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 191
Phần 191

– Đúng là một kẻ điên khùng, bị một tiểu tử ngốc nói hươu nói vượn đánh lừa trở thành đồ đệ của hắn, vậy mà đến giờ vẫn còn trung thành tuyệt đối như vậy.

Vân Trung Hạc cùng Nam Hải Ngạc Thần từ trước đến giờ không hợp tính với nhau, nên Vân Trung Hạc khinh bỉ nói tiếp:

– Đã vậy tên tiểu tử thúi kia lại còn số đào hoa còn, mỗi lần ta nhìn trúng nữ nhân xinh đẹp nào thì y như rằng đều là tiểu sư nương của ngươi… hừ… hừ…

– Sư phụ của tài năng lại anh tuấn, võ công cực cao, có nhiều nữ nhân yêu thích thì cũng không có gì kỳ lạ a… nào giống ngươi, suốt ngày đối với nữ nhân chỉ biết dùng sức mạnh để gian dâm, hãy nhìn lại bản mặt mình đi, ngươi như thế thì nữ nhân nào dám để ý đến ngươi.

Nam Hải Ngạc Thần vỗ vỗ bộ ngực, lớn tiếng đáp trả.

– Dung mạo của ta không dám so với Phan An, thế nhưng cũng vượt qua ngươi là thừa sức.

Vân Trung Hạc song quyền ôm ngực, khà khà cười gằn.

– Hứ… thân ngươi như cây gậy trúc chẳng có mấy lạng thịt, còn lão tử thì cao to uy mãnh sao ngươi sánh bằng?

“Xoạt…”

Nhạc lão tam rút ra thanh Ngạc Chúy Tiễn cắm trên tảng đá, ánh lửa bắn ra bốn phía.

Vân Trung Hạc liền lùi lại, tay nắm cây Lạn Ngân Hạc Trảo ngưng thần phòng bị:

– Thế nào? Muốn đánh nhau?

– Tất cả dừng tay lại, còn có lão đại cùng đến, các người đừng để ngoại nhân chê cười.

Bên cạnh xuất hiện một phụ nhân tuy cũng xinh đẹp nhưng mang theo nét đau thương, tựa hồ ẩn giấu sự sầu khổ vô cùng, cũng chính là một trong Tứ đại ác nhân Vô Ác Bất Tác Diệp Nhị nương.

Nam Hải Ngạc Thần, Vân Trung Hạc hai người từ trước đến giờ rất kính sợ lão đại, nghe vậy liền ngậm miệng, quay về nhìn Đoàn Diên Khánh.

Đoàn Diên Khánh khuôn mặt hoàn toàn bị phá hủy, hai chân bị tàn phế, sức nặng toàn thân chống đỡ trên hai cây thiết trượng, thấy vậy Hà Thiết Thủ trong lòng phát sinh đồng cảm, xem thương thế trên người Đoàn Diên Khánh, năm xưa không biết trải qua cỡ nào khốc liệt, nàng đứt đoạn mất một bàn tay, Đoàn Diên Khánh lại đứt đoạn mất hai chân, so ra thì lão vẫn là thảm hại hơn.

– Hà giáo chủ cứ yên tâm đi, có Đoàn mỗ cùng với các huynh đệ trợ giúp, chuyện đoạt lại Ngũ độc giáo có thể nói là dễ như trở bàn tay.

Đoàn Diên Khánh tự phụ nói, luận về võ công, Ngũ độc giáo không ai có thể bì được lão, luận về dùng độc, Tứ đại ác nhân từ trước đến giờ đều không hề thua kém, vô số cao thủ giang hồ khi nghe tiếng Tứ đại ác nhân là đã biến sắc.

– Ha ha, khẩu khí thật là lớn…

Xa xa truyền đến tiếng cười nhạo, tiếng sáo trúc mơ hồ văng vẳng vang lên, ngẩng đầu nhìn tới, từ trong rừng cây, một nhóm người chậm rãi đáng đến, tới bên ngoài hơn mười trượng thì dừng lại, hô lên:

– Tinh tú lão tiên pháp giá giáng lâm Trung Nguyên…

Chỉ thấy từ góc tây bắc trên hơn hai mươi người xếp hàng ngang, cầm chiêng đánh trống hòa nhạc khí, cầm cờ phướn dài màu xanh đỏ nhìn rất là vui mắt, từ trong nhóm người đang đánh chiêng trống, một lão ông chậm rãi bước ra, phía sau hắn mấy chục đệ tử xếp hai hàng, đi theo phía sau, lão ông béo trắng hồng hào từ mi thiện mục, chính là tinh tú lão quái Đinh Xuân Thu.

– Um… thổi kéo đàn hát, các ngươi đang làm pháp sự sao?

Vân Trung Hạc vừa thấy liền nhạo báng.

Đinh Xuân Thu sắc mặt phát lạnh, trong tay cây quạt lông ngỗng vung lên, một làn khói xanh hướng về trên mặt Vân Trung Hạc bay tới, ngay tức khắc chuôi thiết trượng Đoàn Diên Khánh vung lên, một luồng chân khí phóng ra, đánh tạt làn khói xanh dạt qua một bên thân cây, chỉ thấy cái cây lập tức khô héo biến thành màu đen, nhìn qua rất là đáng sợ.

“Nội lực thật thâm hậu…”

Đinh Xuân Thu âm thầm khâm phục, thấy đối phương lại phóng tới, liền múa quạt nghênh tiếp.

Đoàn Diên Khánh kiêng kỵ độc công của Đinh Xuân Thu n, bởi vậy chiêu nào cũng dùng là thiết trượng hư điểm, dùng Nhất dương chỉ bắn nhanh ra, còn Đinh Xuân Thu thì chiêu thức tiếp xúc không chạm tới thân thể của Đoàn Diên Khánh, Hóa Công Đại Pháp cũng không thể nào triển khai, nên cũng không thể làm gì.

– Hai vị đều là quý khách của thiếp… chỉ là hiểu lầm, xin hãy dừng tay.

Hà Thiết Thủ bàn tay giương lên, một sợi dây roi màu đỏ sậm liền đánh tới giữa hai người.

Đoàn Diên Khánh thân là người đứng đầu của Tứ đại ác nhân, Đinh Xuân Thu cũng là một đời độc ma, hai người đều có chút kiêng kỵ đối phương, nghe được Hà Thiết Thủ nói vậy, liền thuận thế tách ra.

“Hà Thiết Thủ sử dụng Nhuyễn Hồng Chu Tác tuy mềm mại nhưng rất lợi hại…”

Đoàn Diên Khánh âm thầm khâm phục, chính lão ở vào độ tuổi của nàng, võ công không thể cao thâm bằng.

– Đoàn tiên sinh dùng công phu Nhất Dương Chỉ làm cho thiếp đả khai nhãn giới.

Hà Thiết Thủ khẽ mỉm cười nói tiếp:

– Để thiếp giới thiệu qua cho hai vị, vị này chính là tinh tú lão tiên Đinh tiền bối, vị này chính là Đoàn tiên sinh đứng đầu trong Tứ đại ác nhân.

Bọn họ đã đoán được lai lịch đối phương, giờ nghe được Hà Thiết Thủ giới thiệu, liền làm như chắp tay chào lẫn nhau coi như là nhận thức.

– Hai vị đều là thần công cái thế, vốn là chỉ cần một người là thừa sức để đối phó với Lam Phượng Hoàng, thế nhưng thiếp biết rõ đạo lý sư tử bắt thỏ cũng phải dùng toàn lực, nên mới cùng lúc mời hai vị để phòng ngừa biến chiêu, mong rằng hai vị không lấy làm phiền lòng.

Hà Thiết Thủ yểu điệu cúi chào thi lễ, Vân Trung Hạc đứng nhìn ngắm thấy cái mông của Hà Thiết Thủ cong vểnh lên mà ngẩn ngơ…

Đinh Xuân Thu khẽ gật đầu, âm thầm suy nghĩ:

“Chỉ cần đến thời điểm, ngươi đem Băng tằm đưa cho ta là tốt rồi, lão phu chẳng cần quản đến ngươi mời mấy người đến trợ giúp…”.

Đoàn Diên Khánh tâm tư cũng là giống như vậy, hắn một thân võ công hoành hành thiên hạ, ngoài ba đại ác nhân kia giúp đỡ, còn có Nhất Phẩm Đường ở Tây Hạ chống lưng, đương nhiên không phải lo lắng xuất hiện thêm một Đinh lão quái lại xảy ra biến cố gì.

– Tiểu muội muội, ngươi tên là gì vậy? Vừa rồi thấy ngươi tiện tay liền đem rắn độc làm ám khí, tỷ tỷ thấy ngươi về cách sử dụng độc vật rất có tiềm chất đấy.

Hà Thiết Thủ quay đầu lại nhìn Chung Linh lúc này đang trốn ở phía sau mình nói.

Lần trước đã trải qua cuộc đụng độ ở trong Vạn Kiếp cốc, trong lòng Chung Linh rất sợ hãi Tứ đại ác nhân, giờ lại thấy Đinh Xuân Thu giơ tay nhấc chân cũng là sử dụng kịch độc, biết lão cũng không phải là hạng người lương thiện, trái lại chỉ còn có Hà Thiết Thủ, tuy rằng trên tay trái nàng có móc sắt khá là đáng sợ, nhưng nói cười dịu dàng, xem ra có vẻ là hiền lành nhất trong đám người hung dữ này, vì lẽ đó Chung Linh liền trốn đến phía sau nàng:

– Tiểu muội tên là Chung Linh, từ bé đã yêu thích nuôi dưỡng rắn độc cùng độc điêu, lâu dần từ nơi sâu xa tựa hồ có thể cùng với bọn chúng tâm ý tương thông.

Hà Thiết Thủ vừa nghe xong thì mừng rỡ, Chung Linh thiên tính có tiềm chất thuần hóa loài độc vật, Ngũ độc giáo lại am hiểu nhất là thu dưỡng các loại độc trùng, nếu Chung Linh có thể được nàng dạy dỗ, ngày sau thành tựu nhất định không thể đo lường được:

– Vậy muội muội có bằng lòng làm đồ đệ của tỷ tỷ hay không? Tỷ tỷ sẽ dạy cho muội nhiều bản lĩnh, để sau này không đến nỗi bị người xấu bắt nạt.

Nói xong nàng liếc mắt nhìn Vân Trung Hạc.

Chung Linh sợ nhất là Vân Trung Hạc, thấy lão đại của Vân Trung Hạc đối với Hà Thiết Thủ có chút kính nể, liền vội vã đáp ứng:

– Đệ tử Chung Linh bái kiến sư phụ.

– Chúc mừng Hà giáo chủ thu được đồ đệ tốt, nhưng tốt hơn hết là chúng ta mau chóng đến tổng đàn Ngũ độc giáo đi.

Đinh Xuân Thu vừa nghĩ tới Băng tằm, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn.

– Hừ… từ trước đến giờ ta chưa từng thấy ai âm luật dốt như là đệ.

Vào lúc này Đông Phương Mộ Tuyết mang theo Tống Thanh Thư một đường hướng về phía Vân Nam đi tới, trên đường đi truyền thụ cho hắn Thanh Trần Nhã Cầm chi khúc, nhưng dạy lâu như vậy, hiện tại đã đến địa giới Vân Nam rồi, mà Tống Thanh Thư chỉ có hai điệu Cung – Thương trong Ngũ âm cũng không phân biệt được, liền bực mình than trách.

– Trời sinh không biết Ngũ âm không hoàn toàn là lỗi của đệ.

Tống Thanh Thư vẻ mặt bất đắc dĩ nhăn nhó đáp.

Lại nhìn bóng người Đông Phương Mộ Tuyết thon thả lại tràn ngập nét thành thục, hắn thầm nghĩ: “Chưa hẳn là ta ngu dốt a…”

Hai người một đường hướng về tổng đàn Ngũ độc giáo đi đến, Tống Thanh Thư thấy đường đi nước bước Đông Phương Mộ Tuyết rất là thành thạo, nên nghi ngờ hỏi:

– Tỷ tỷ bộ trước đây đã từng đến Ngũ độc giáo sao?

– Trước đây đã từng đến, do đó mới cùng với Lam Phượng Hoàng có quan hệ rất là thân thiết.

Đông Phương Mộ Tuyết nhớ tới chuyện lúc trước, cảm thấy trên mặt có chút nóng lên, càng nhớ đến thì bên dưới hạ thể của nàng lại râm ran nhột ngứa…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229