Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 35
Phần 35

– Ta cũng không biết nữa…

Câu chuyện quỷ thần tuy rằng mờ ảo, nhưng Lăng Sương Hoa làm sao mà cho là mẫu thân mình sẽ tiến vào một trong ba ác đạo.

Tống Thanh Thư mở ra tay nói:

– Vậy thì Lăng tiểu thư sau này cũng không cần phải bận tâm lo lắng về lời thề ác độc kia.

– Đa tạ Tống công tử chỉ điểm.

Được hắn vừa khai mở đạo, Lăng Sương Hoa thấy mình sáng sủa, tảng đá nặng trong long đã để xuống, trước đây bản thân nàng nằm ở trong cuộc, không ý thức được điều này, Đinh Điển lại càng dở hơn y chỉ là một người giang hồ thô cục, không có tâm tư suy nghĩ sâu xa như vậy, mới dẫn đến việc hai người bị một lời thề độc đeo bám làm khổ triền miên mấy năm.

– Lăng tiểu thư yên tâm, tại hạ đã có biện pháp để tiểu thư sẽ gặp lại cùng Đinh đại hiệp nên duyên.

Tống Thanh Thư sau khi thăm dò vấn đề, giữa hai người, giờ thì hắn hoàn toàn yên tâm, cảm thấy chuyến này thu hoạch gần đủ rồi, nên đứng dậy nói lời cáo từ.

– Làm phiền Tống công tử nhọc lòng.

Lăng Sương Hoa đứng lên đến đáp lễ lại, thấy nàng dù cho dung nhan bị hủy, mỗi lần nhấc tay cũng toả ra khí chất thoát tục, Tống Thanh Thư nở nụ cười thiện ý, liền xoay người rời đi.

– Ngươi đã gặp Lăng Sương Hoa?

Bên trong đại lao Đinh Điển bị kích động, nhìn chằm chằm vào Tống Thanh Thư hỏi”

– Nàng gần đây có khỏe không?

Tống Thanh Thư bực mình lắc đầu một cái:

– Các ngươi đúng là một đôi nam nữ si tình, cứ mở miệng ra, câu nói đầu tiên đều giống nhau, nàng tất cả cái gì cũng tốt, chỉ là bởi vì ưu tư quá độ, nên có chút gầy gò thôi.

– Vậy thì được rồi… được rồi…

Đinh Điển tựa như bị ma chướng, ha ha cười sắng sặc.

– Đừng có quên…

Tống Thanh Thư ho nhẹ một tiếng.

– Chúng ta nói về chuyện Thần Chiếu kinh đi…

Đinh Điển lập tức trở nên cảnh giác:

– Khi nào ta cùng Lăng Sương Hoa ra khỏi thành Kinh Châu, thì mới đem Thần Chiếu kinh giao cho ngươi.

Tống Thanh Thư quỷ dị nhìn hắn nói:

– Ta tay trói gà không chặt, đến lúc đó ngươi quỵt nợ thì biết làm sao?

Đinh Điển hai tay vây quanh, rít lên.

– Muốn bây giờ ta truyền Thần Chiếu kinh cho ngươi, đó là điều không thể được.

– Được rồi, xem như ta đem tính mạng của ta ra đánh cược, bởi vì ta cũng không biết Thần Chiếu kinh có chữa trị được kinh mạch của ta hay không…

Tống Thanh Thư làm ra hoài nghi:

– Vạn nhất liều lĩnh mạo hiểm tác thành các ngươi xong, kết quả cuối cùng phát hiện ra Thần Chiếu kinh đối với thương thế của ta chẳng có tác dụng gì cả, vậy thì ta tìm ai để khóc đây?

– Ta trước đây gân chân bị đều bị thủ hạ Lăng Thiếu Tư cắt đứt, bây giờ không phải là đã trở lại bình thường sinh long hoạt hổ?

Đinh Điển đưa chân ra hiệu.

– Hừ… đó là do ngươi tự nói, ta không biết là thật giả, để ta suy nghĩ lại…

Tống Thanh Thư cau mày qua lại đi tới đi lui, đột nhiên ánh mắt sáng ngời, vỗ tay một cái:

– Như vậy đi, ngươi trước tiên đem nửa bộ đầu Thần Chiếu kinh truyền cho ta, chờ ta tác thành xong việc của ngươi cùng Lăng tiểu thư, sẽ đem phần còn lại giao cho ta, được chưa? Đinh đại hiệp, ta nhượng bộ như vậy là là xuất phát từ sự tín nhiệm đối với ngươi và phẩm cách của Lăng tiểu thư…

Đinh Điển do dự một lúc, trong lòng y cũng biết là nói chuyện trống không là không có cách nào để cho cái tên gian xảo giống quỷ này ra sức:

– Được, Lăng Sương Hoa là người ta yêu nhất đời này, một bộ Thần Chiếu kinh thì tính là gì, ngươi chú ý lắng nghe đây này.

Địch Vân thấy lúc này Đinh Điển muốn truyền Thần Chiếu kinh cho Tống Thanh Thư, gã thì đã nản lòng thoái chí, cũng không có chút nào hứng thú, để tránh bị đánh, liền lui ra góc tường, bịt lỗ tai lại không nghe.

Đinh Điển liếc mắt nhìn hắn:

– Này, cái tên Địch Vân kia, ngươi cũng đến đây nghe đi.

Địch Vân tim đánh như trống chầu không dám, Đinh Điển hung dữ lườm hắn một cái:

– Lại muốn bị đánh đúng phải không?

Địch Vân sợ quá, vội vã thả tay che lỗ tai ra, nơm nớp lo sợ cùng lắng nghe.

– Ta xem ngươi tâm tình rất là gấp gáp vội vã, có điều ta vẫn phải nhắc nhở ngươi…

Nhìn thấy Tống Thanh Thư dáng dấp rất chờ mong, Đinh Điển do dự một chút, rồi vẫn nói:

– Luyện võ công ai cũng muốn tấn tới nhanh lẹ vì điều này rất quan trọng, có điều dục tốc thì bất đạt, phải tiến lên dần dần đó là cách tu luyện Thần Chiếu kinh, tâm bình khí hòa, không có tạp niệm…

– Đó là điều đương nhiên.

Ngoài miệng tuy rằng nói như vậy, nhưng trong lòng Tống Thanh Thư vẫn không thể kìm được không vội, vì lúc nào hắn cũng có thể bị Chu Chỉ Nhược đuổi giết a…

Thấy hắn khẩu thị tâm phi, Đinh Điển cười lạnh, mặc kệ hắn, trực tiếp đọc khẩu quyết của Thần Chiếu kinh…

Không biết là do bị xuyên qua dẫn đến linh hồn đặc biệt mạnh mẽ hay sao, Tống Thanh Thư phát hiện trí nhớ của mình tốt vô cùng, đã đạt được cảnh giới nghe qua là không quên, hắn thầm đọc lại khẩu quyết nửa bộ đầu Thần Chiếu kinh, xác định chính mình toàn bộ đã nhớ kỹ.

Cẩn thận suy nghĩ một hồi về nội dung, Thần Chiếu kinh chủ yếu nhất ở chỗ hấp thu linh khí thiên địa, phương pháp tu luyện không giống như nội công bình thường thì cần phải vận khí từ kinh mạch, còn Thần Chiếu kinh thì trái lại có thể tự dưỡng trọng sinh lại kinh mạch, quả nhiên đúng là tuyệt thế võ công trong trong thiên hạ.

Tống Thanh Thư mừng rỡ nói:

– Thần Chiếu kinh quả nhiên không tầm thường, ngươi cứ yên tâm, con người của ta tuy rằng coi thường phép tắc lễ nghi, có điều từ trước đến giờ luôn coi trọng lời hứa, ta sẽ đem hết toàn lực ra trợ giúp ngươi cùng Lăng tiểu thư cao bay xa chạy.

– Um…

Đinh Điển ngạc nhiên liếc mắt nhìn hắn, chính mình không chỉ pháp môn tu luyện, hắn chỉ nghe mình đọc qua một lần khẩu quyết, lại liền làm như đã thấu hiểu khí cảm quan trọng của Thần Chiếu kinh! Việc còn lại là hắn chỉ cần tích lũy thời gian tu luyện, cùng với linh khí thiên địa luyện hóa mà thôi…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229