Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 5
Phần 5

Chu Chỉ Nhược không có phòng bị nên bất ngờ bị hắn ôm chặt vào trong ngực, thân thể nàng liền cứng đờ, nhưng nghĩ đến hắn dù sao cũng là phu quân của mình, thân thể của nàng cũng chậm chậm thả lỏng ra, trong lòng một thân thể mềm mại thơm ngát, linh lung đường cong, rất nhanh khiến cho hạ thể Tống Khanh Sơ có cảm giác dựng đứng lên, hắn cúi đầu hướng về trên mặt nàng hôn tới.

Chu Chỉ Nhược theo bản năng muốn né tránh, có điều nàng đột nhiên nhớ tới hắn vì chính mình mà trả giá rất nhiều, trong lúc này có chút hoảng hốt, Tống Khanh Sơ bây giờ không phải như là Tống Thanh Thư của nguyên bản trước đây vì thể diện mà ngu si đầu đất bỏ lỡ qua cơ hội, ngay trong lúc Chu Chỉ Nhược do dự, trợn to hai mắt, Tống Thanh Thư nhân cơ hội nàng kinh ngạc, hắn đã thành công hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, đầu lưỡi hắn thô bạo đẩy ra hàm răng ngọc dò ra đầu lưỡi khéo léo của nàng bên trong môi đỏ cướp lấy, đầu lưỡi hắn như đại tướng quân uy vũ, dù cái lưỡi đinh hương của nàng đang trốn tránh cũng bị bắt lại làm tù binh, hắn mút vào trong miệng, khuấy lên bên trong cái miệng nhỏ mị hương đầy nước bọt của nàng tiết ra, nuốt hết vào trong bụng mình, thoả thích thưởng thức cái lưỡi thơm tho đối phương.

Hơi thở như hoa lan, răng môi quấn quanh lưu hương, một giây khắc đó làm cho Tống Khanh Sơ cảm giác cả thân thể mình như sắp bùng nổ, lúc này Chu Chỉ Nhược phảng phất chấp nhận số mạng mình nhắm hai mắt lại, nhưng trong lòng nàng lại đang đại loạn, chỉ có thể cố gắng bình tĩnh tâm tình, nhưng dưới tác dụng của bàn tay của Tống Khanh Sơ tác động trước ngực nàng, hơi thở đã có chút dồn dập.

Trước đây nàng cùng Trương Vô Kỵ ôm ấp dù có thời gian ngắn ngủi, tim Chu Chỉ Nhược cũng nhảy thật nhanh, nhưng hiện tại cùng Tống Khanh Sơ tiếp cận, Chu Chỉ Nhược lại không có cảm giác gì đặc biệt khác lạ, chỉ là do nàng bị động mà tùy ý để đối phương làm, trong lòng có chỉ có bản năng ngượng ngùng cùng với vô tận bàng hoàng của một cô nương mà thôi.

Tống Khanh Sơ thì không hiểu được rõ ràng ý niệm trong tâm trí của nàng, hắn chỉ có cảm giác mình thật hạnh phúc, một tay ôm lấy eo thon, một tay bản năng luồn vào bên vạt áo của nàng, duỗi vào bên trong cái yếm trước bộ ngực mềm mại của nàng tìm kiếm, bàn tay tay của hắn xoa nắn hai bầu vú săn chắc của nàng, thỉnh thoảng đầu ngón tay đùa bỡn trên đầu núm vú nhỏ bé đáng yêu, khiến cho đầu núm vú dần dần sưng lên cứng rắn.

Ngoài trừ Trương Vô Kỵ đã từng thi thoảng vuốt ve bên ngoài, chưa từng có nam nhân nào nắn bóp qua bầu vú của nàng như vậy, kìm lòng không được, Chu Chỉ Nhược ảo tưởng nghĩ đến lúc cùng Trương Vô Kỵ lưu luyến triền miên, tâm tình khẩn trương dần dần thả lỏng, trong chốc lát, nàng có cảm giác bàn tay của hắn lại tăng thêm sức lực, khoái cảm bị vuốt ve càng thêm mãnh liệt, trong lòng nàng kinh hoàng, hơi thở đã dồn dập.

Chu Chỉ Nhược bất chợt nhận thấy phía bụng dưới của mình có một đồ vật cứng rắn đè ép lên, tuy rằng nàng từng nghe nói qua khi nam nhân ham thích thì hạ thể nơi đó sẽ lớn lên, nhưng lần đầu tiên nàng không nghĩ rằng cái vật đó sẽ là đồ sộ to lớn như thế, trước tình hình này, dù đôi mắt nàng đang nhắm, cũng phải mở to trợn trừng.

“Bốp… ”

Lại nhìn thấy trước ngực mát lạnh, Tống Khanh Sơ đang định cỡi bỏ cái áo của nàng, Chu Chỉ Nhược lập tức phản ứng, theo bản năng bàn tay giơ lên tát hắn một cái, nàng quay người lại tránh thoát Tống Khanh Sơ đang ôm ấp, mặt tái xanh nàng giận dữ nhìn hắn.

Tống Khanh Sơ thầm nghỉ:

“ Hỏng bét rồi… ”

Hắn theo bản năng của thời hiện đại, dùng thủ đoạn vuốt ve xoa bóp tấn công khi một nữ nhân đã rơi vào tay, nào có biết đối phương là nữ nhân thời cổ xưa, nàng là một cô nương hoa cúc, về chuyện nam nữ chỉ chịu đựng có chừng mực…

Có điều bị một người nữ nhân đánh cho một bạt tai, tuy rằng không nặng, hắn vẫn có chút không nhịn được, trong lúc này hắn có chút lúng túng.

Chu Chỉ Nhược thấy trên mặt hắn có dấu ấn màu hồng đỏ của bàn tay nàng đánh lên, nghĩ đến hắn dù sao cũng là phui quân của mình, trong lòng cũng áy náy, không thể làm gì khác hơn là phải giải thích:

– Bây giờ ở đây là Thiếu Lâm tự, nơi thanh tĩnh tu tịnh, lại là còn ban ngày, huynh làm vậy, khiến ta quá ngại ngùng…

Nghe nàng nói thế, Tống Khanh Sơ trong lòng tạm thời an tâm thầm nghĩ:

“Chẳng lẽ ở những nơi khác ngoài Thiếu lâm tự, vào buổi tối ngươi sẽ chìu theo ý muốn của ta? ”

Đương nhiên câu nói này, hắn không dám nói ra khỏi miệng, chẳng thể làm gì khác hơn là hỏi rằng:

– Bây giờ thương thế của ta đã gần như khỏi hẳn, vậy thì lúc nào thì về Nga Mi?

Hắn vào lúc này chỉ muốn mau chóng rời khỏi chốn thị phi giang hồ này, chỉ cần tách nàng xa khỏi Trương Vô Kỵ, đến đúng thời điểm thì mình quấy rầy đòi hỏi nàng, thêm vào đả là quang minh chính đại thân phận phu thê, thì việc chân chính mà chiếm được thân thể của nàng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi…

– Bây giờ sắc trời đã tối, chúng ta nghỉ ngơi qua đêm nay, sáng mai sẽ khởi hành đi sớm.

Chu Chỉ Nhược nói xong, thấy mặt mình vẫn còn nóng bừng bừng, liền vội đi ra ngoài.

Tống Khanh Sơ lưu lại ở bên trong phòng nghĩ đến cảnh tượng tươi đẹp vừa rồi, ngồi ở trên giường mỉm cười khúc khích, hắn nghĩ thầm lão Thiên đối với mình thật không tệ, chẳng những để cho mình đầu thai sống lại, còn biếu tặng một vị thê tử xinh đẹp tuyệt luân như là tiên nữ, so sánh với kiếp trước, tại thời này cho dù không thể luyện võ được, thì có đáng là gì đâu…

Trời đã tối đen, Chu Chỉ Nhược cũng quay trở lại trong phòng, dù sao người ngoài xem bọn họ là phu thê, thì bắt buộc phải ngủ chung trong một gian phòng, sau khi Tống Khanh Sơ nằm lên giường, Chu Chỉ Nhược đến bên cái giường đối diện đã có sẵn trước giờ nằm xuống nghiêng người úp mặt vào tường.

Tống Khanh Sơ nhìn chằm chằm phía đối diện Chu Chỉ Nhược đang nằm với đường cong uyển chuyển. Cái mông tròn lẵn hơi vễnh lên khi nàng nằm co người, Tống Khanh Sơ không ngừng chảy nước bọt, một tuyệt thế giai nhân như thế nằm hờ hững ở trước mắt, nhưng chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, thật sự là quá tiếc nuối.

Nhưng ngay trong lúc Tống Khanh Sơ vừa chớp mắt, thì một bóng người bịt mặt từ bên ngoài cửa sổ lẻn vào nhanh như gió thoảng, điểm huyệt lên người của hắn.

– Là ai!

Không giống với Tống Khanh Sơ, Chu Chỉ Nhược vào lúc này đã là cao thủ đệ nhất lưu, nàng lập tức bật dậy phóng xuống đất, nhìn chằm chằm bóng lưng đối phương, bàn tay đã vận công chuẩn bị Cửu âm bạch cốt trảo thủ thế chờ đợi.

– Chỉ Nhược, là ta…

Người bịt mặt xoay người lại, kéo xuống cái mặt nạ, bất ngờ chính là giáo chủ Minh giáo Trương Vô Kỵ.

– Không biết Trương giáo chủ nửa đêm canh ba xông vào phòng ngủ phu phụ của ta với ý muốn như thế nào!

Chu Chỉ Nhược ngữ khí tuy rằng lạnh nhạt, có điều kình khí trong người đã chậm rãi tản đi, đối với Trương Vô Kỵ thì nàng không cần thiết phải phòng bị chi tâm.

– Chỉ Nhược, những người khác không biết, còn chuyện phu thê thật sự của các người, ta còn không rõ ràng lắm sao?

Trương Vô Kỵ nhìn hai cái giường ngủ phân ra hai góc, nhẹ nhàng nói.

Thấy y biết được mình và Tống Thanh Thư không phải là phu thê chi thực, Chu Chỉ Nhược cũng không nhận rõ trong lòng mình lúc này cao hứng hay tức giận, nàng không thể làm gì khác hơn là lạnh lùng nói:

– Chuyện phu phụ của chúng ta, không dám nhọc lòng đến Trương giáo chủ.

Trương Vô Kỵ chậm rãi đi tới, cười khổ nói:

– Chỉ Nhược, những ngày đã qua, ta không tới tìm muội, biết rằng chắc chắn muội sẽ giận ta, có điều là sau khi cùng với tam vị thần tăng một trận chiến đấu, ta suýt bị tẩu hỏa nhập ma, mấy ngày nay chân khí vẫn còn tứ tán…

– Hả? Huynh hiện tại như thế nào rồi?

Chu Chỉ Nhược đôi mi thanh tú nhíu lại, không đợi Trương Vô Kỵ trả lời, đã lo lắng nắm lấy cổ tay của y để nghe mạch đập.

– Miễn cưỡng đè ép xuống, Thánh Hỏa lệnh cùng Càn Khôn Đại Na Di không hổ là võ công quỷ dị, nếu không cẩn thận thì rất dễ dàng bị tẩu hỏa nhập ma. ”

Đối mặt với Chu Chỉ Nhược, Trương Vô Kỵ cũng không có một chút nào phòng bị, tùy ý để cho nàng nắm lấy mạch môn của mình.

– Chẳng trách bây giờ khí tức của huynh đã suy giảm nhiều.

Chu Chỉ Nhược cảm thấy hiện tại Trương Vô Kỵ so với lúc trước có chút khác thường.

– Chỉ Nhược… muội lúc nào cũng vậy, giống như khi còn nhỏ luôn luôn quan tâm đến ta.

Trương Vô Kỵ cảm động thâm tình nắm chặt hai tay của nàng.

Nghĩ đến lúc hai người trên bờ song Hán thủy sơ ngộ, Chu Chỉ Nhược bây giờ cũng giống như đặt mình ở trong mộng, ngẩng đầu nhìn lên, thấy đôi mắt Trương Vô Kỵ đỏ ngầu đăm đăm nhìn mình, có điều nàng cho rằng đó là di chứng của việc suýt bị tẩu hỏa nhập ma của y, nên cũng không quá để ý ở trong lòng.

Bọn họ không bao giờ nghĩ tới, đúng ra thì Tống Khanh Sơ đang hôn mê ở trên giường, nhưng hiện tại hắn đang tỉnh táo lạnh lùng nghe qua tất cả những thứ này, thì ra lúc hắn bị điểm huyệt, trước đó Vô Danh thần tăng đã lưu lại trên người của hắn mấy làn chân khí liền nổi lên phản ứng, để hắn đang bị mê man từ từ tỉnh lại, có điều dù sao thì chân khi của Vô Danh thần tăng chỉ là giúp hắn tạm thời bảo vệ tàn dư kinh mạch mà thôi, còn Trương Vô Kỵ lại là đại cao thủ đệ nhất cấp hiện nay, vì thế điểm vào huyệt đạo của hắn thì làm sao mà tự giải được, Tống Khanh Sơ hiện tại ngoại trừ ý thức là tỉnh táo, cả người vẫn là hoàn toàn không thể động đậy.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229