Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 165
Phần 165

Công chúa Kiến Ninh lập tức thất kinh, trong đầu bắt đầu hiện lên vừa rồi những tràng cảnh kích tình, nàng lập tức minh bạch đã bị thế tử Phúc Khang An cưỡng gian, cảm giác rất xấu hổ vô cùng, chính mình một mực tuân thủ kế hoạch của Vi Tiểu Bảo lập nên, nhưng gã đã hứa là sẽ xông đến kịp lúc không để trải qua nửa điểm vi phạm đạo đức luân thường, bây giờ danh tiết của mình đã bị tên Vi tiểu Bảo và gã thế tử Phúc Khang An đáng giận này làm hỏng, lập tức khí huyết dâng lên cuồn cuộn, nghiến răng nghiến lợi trong ánh mắt tràn ngập đầy sự cừu hận vừa khóc khóc quát lớn:

– Phúc Khang An, ngươi là tên súc sinh…

Nghe tiếng la của công chúa Kiến Ninh, Tống Thanh Thư biến sắc, nhanh chóng vọt tới, Ngọc Chân tử đạo trưởng vội vàng đưa tay ra muốn ngăn cản, kết quả bị Tống Thanh Thư dùng một chưởng đang trúng chấn động văng ra ngoài, một cước đá văng cửa lớn, tình hình trong phòng đều rơi vào trong mắt mọi người.

Lúc cửa phòng bị đá văng ra, thế tử Phúc Khang An vẫn còn đang trần truồng nằm ở trên người công chúa, đầu óc Phúc Khang An từ ý loạn thần mê bên trong giật mình tỉnh lại, thấy rõ dưới thân của mình là công chúa kiến Ninh, trong lòng biết chuyện hôm nay không còn Cách nào giải thích, nếu tiếp tục còn ở lại chỗ này, thì cái mạng của mình sẽ không còn, thân là đại nguyên soái nắm binh mã Liêu Đông, nên Phúc Khang An quyết định thật nhanh, lập tức liền la lên cho thủ hạ yểm hộ mình.

Vừa hét to lên từ thì lập tức phóng cửa sổ nhảy ra ngoài, Tống Thanh Thư cũng không ngăn cản, trái lại nhanh chóng tiến lên kéo chăn che kín thân thể của công chúa Kiến Ninh.

– Vi thần cứu giá chậm trễ, mong rằng công chúa thứ tội!

Bất ngờ là công chúa Kiến Ninh không hề liếc mắt nhìn hắn, trái lại liên tục nhìn chằm chằm vào Vi Tiểu Bảo, ánh mắt nàng bây giờ khô ráo bình tĩnh đến đáng sợ.

Ngô Ứng Hùng thì vô cùng tức tối, nghĩ đến thê tử công chúa Kiến Ninh chưa xuất giá lại bị một người nam nhân khác đè ra giao cấu trước, đã vậy còn nhiều người biết như vậy, sau này e rằng cả đời sẽ bị người khác cười nhạo.

– Đi theo ta!

Nói xong liền dẫn đội cận vệ, hướng về phía thế tử Phúc Khang An đào tẩu đuổi theo.

– Quay lại đây ngay!

Ngô Tam Quế cũng đau đầu, vốn lão tưởng rằng chỉ là do Vi Tiểu Bảo cho người diễn một màn kịch lại không ngờ rằng thế tử Phúc Khang An thật sự lại cưỡng gian công chúa trên giường.

– Phụ vương…

Ngô Ứng Hùng nhìn Ngô Tam Quế kêu lên.

Ngô Tam Quế hiểu rất rõ ràng, thế tử Phúc Khang An ô nhục công chúa dưới con mắt mọi người, chuyện này muốn che lấp cũng không được, chắc chắn đây là tội chết, nhưng nếu Phúc Khang An bị Ngô Ứng Hùng bắt được, chính lão giết Phúc Khang An cũng không được, không giết thì cũng không xong.

Nếu không giết Phúc Khang An thì khắp thiên hạ đều sẽ xem đây là chuyện cười của Ngô Tam Quế, trong tay cầm binh mấy trăm ngàn quân, tiểu tức phụ bị người khác cưỡng gian, cũng không dám làm gì, sau này làm gì còn mặt mũi nào mà tranh bá thiên hạ, còn nếu là giết Phúc Khang An mà không nể nang măt mũi Bảo thân vương, Phúc Khang An là nhi tử Bảo thân vương thương yêu nhất, đến lúc đó Bão Thân Vương Hoằng Lịch chắc chắn sẽ hưng binh báo thù, song phương bấy lâu nay khổ tâm kết hợp cùng triều đình tạo nên thế chân vạc sẽ triệt để hoàn toàn sụp đổ, ngao cò tranh nhau, cuối cùng tiện nghi nhất vẫn là hoàng đế Khang Hi.

Càng nghĩ càng thấy đây đúng là âm mưu của hoàng đế Khang Hy, nhưng tận mắt thấy lại là sự thật, Ngô Tam Quế thầm thừa nhận cũng có thể là thế tử Phúc Khang An tâm trí bị quỷ mê thần hồn.

A Kha sững sờ ứa lệ, nàng che miệng không thể tin tưởng nhìn trước mắt tất cả, công chúa Kiến Ninh trần truồng cùng với xiêm y nhàu nát, rõ ràng biểu hiện là Phúc Khang An dùng thủ đoạn ép buộc, hình tượng hào quang thế tử Phúc Khang An ở trong lòng nàng đã hoàn toàn sụp đổ.

– Ta chắc chắn sẽ không bao giờ gả cho loại người vô liêm sỉ hạ lưu này!

Bật câu nói ra, A Kha vừa khóc vừa chạy ra bên ngoài.

Có điều vào lúc này ai cũng không có tâm trí quản đến nàng, Ngô Tam Quế bước ra ngoài sân, một đôi ánh mắt hung tàn nhìn quét một vòng đám thị vệ, vuốt mũi nói:

– Chuyện hôm nay, nếu như ở bên ngoài nghe được một tia nói bóng nói gió, bản vương bất kể là ai tiết lộ, sẽ đưa tất cả các ngươi đi Tây Thiên, hiểu chưa?

Đám thị vệ nhìn nhau, rùng mình vội vã trả lời:

– Bẩm hiểu rõ…

– Vương gia đây là ý gì?

Tống Thanh Thư đã bước ra, trong giọng nói mang theo khí lạnh.

– Công chúa chịu ô nhục lớn như vậy, Vương gia không nghĩ tới việc bắt lấy hung thủ, mà lại nghĩ đến việc che lấp chân tướng?

Lúc này Ngô Ứng Hùng cũng đang tức giận nhìn chằm chằm phụ thân của mình.

– Ưm… nơi này nói chuyện không tiện, bản vương có chuyện quan trọng muốn thương nghị bàn cùng hai vị đại nhân.

Ngô Tam Quế thể diện co rụt lại, đến gần hai người, lặng lẽ nói.

Tống Thanh Thư quay đầu lại nhìn công chúa, rồi quay qua nói:

– Được, mời đi qua phòng gần đây.

Nói xong hắn đi về phía một gian phòng phụ cận.

– Tống đại nhân cứ toàn quyền xử lý chuyện này, riêng Vi Tiểu Bảo lưu lại đây, bổn cung có chuyện riêng muốn nói với hắn.

Vào lúc này chợt công chúa Kiến Ninh lên tiếng.

Vi Tiểu Bảo trong âm thầm kêu khổ, biết đợi rằng công chúa Kiến Ninh nhất định sẽ hưng binh vấn tội, gã vội vã dùng ánh mắt cầu cứu Tống Thanh Thư.

– Công chúa đang chấn kinh, Vi huynh đệ lưu lại an ủi công chúa cũng tốt.

Nghe được câu nói của Tống Thanh Thư, Vi Tiểu Bảo hận đến nghiến răng, đành phải ở lại bên trong phòng công chúa.

– Mọi người tất cả đều đi ra bên ngoài, không có lệnh ta cùng Vương gia, bất cứ ai cũng không được phép rời khỏi An phụ viên.

Tống Thanh Thư nhướng mày, đem tất cả bọn thị vệ đuổi ra ngoài.

Thống lĩnh thị vệ Bình Tây Vương là Dương Dật Chi, thấy Ngô Tam Quế gật gật đầu, liền vội vã mang thủ hạ cùng ngự tiền đại nội thị vệ đồng thời lui ra khỏi khu vực của phòng công chúa…

Tống Thanh Thư cùng phụ tử Ngô Tam Quế đi tới gian phòng khác, vừa bước vào hắn trầm giọng hỏi:

– Không biết Vương gia có gì chỉ giáo?

Ngô Tam Quế nói:

– Bây giờ chuyện cũng đã phát sinh xảy ra, chúng ta nên nghĩ cách nào đem ảnh hưởng chuyện này hạ thấp xuống nhất, nếu chúng ta gióng trống khua chiêng lùng bắt Phúc Khang An, chuyện lan truyền ra ngoài, không khỏi ảnh hưởng đến hình tượng hoàng thất. Hơn nữa Bảo thân vương trong tay cầm lấy mấy chục vạn đại quân, từ lâu nay ở phương bắc chống đỡ quân Mông Cổ, nếu chúng ta tự ý giết Phúc Khang An, dẫn đến việc Bảo thân vương hưng binh phản loạn, đây không phải chi phúc của Đại Thanh ta, có lẽ hoàng thượng cũng không muốn gặp phải tình huống như thế.

– Chẳng lẽ cứ như vậy buông tha thế tử Phúc Khang An sao?

Tống Thanh Thư cười lạnh nói.

– Công chúa ở tại nơi của vương gia xảy ra chuyện, trước đó chúng ta cũng không biết Phúc Khang An là đang ở Sơn Hải quan, chắc chắn Bình Tây Vương phủ cũng không trốn được trách nhiệm này.

– Đương nhiên sẽ không bỏ qua cho thế tử Phúc Khang An…

Bị Tống Thanh Thư chất vấn, Ngô Tam Quế trong lòng uất ức, bây giờ đúng là tiền mất tật mang, lại không thể không giải thích:

– Chúng ta trước đem thế cuộc ổn định lại, rồi giao cho hoàng thượng định đoạt xử trí thế tử Phúc Khang An, Bình Tây Vương phủ nhất định sẽ đứng về phía của hoàng thượng.

Ngô Tam Quế nghĩ thầm: “Chỉ cần đem cái củ khoai nóng bỏng này đưa qua cho Khang Hi giải quyết, chính mình hoàn toàn có thể tọa sơn quan nhìn hổ đấu…”

Chính vào lúc này, bên kia phòng công chúa sân đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang thật lớn, không lâu lắm, một tên thị vệ hoảng loạn chạy vào bẩm báo:

– Công chúa đã… giết chết Vi tước gia, chính mình cũng đã uống thuốc độc tự sát…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229