Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 54
Phần 54

Mộc Uyển Thanh đã chấp nhận số mệnh nhắm hai mắt lại, thế nhưng không rơi rụng từ trên cao xuống như nàng tưởng, nghi hoặc mở mắt ra, thì thấy hai người đang đứng trên một tảng đá lớn nhô ra từ bên kia vách núi đối diện, ngẩng đầu lên thì thấy cách nơi vừa nhảy xuống tầm vài trượng, mưa bụi đang lượn lờ ở phía trên.

Lúc này mới ý thức được là mình đang bị một nam nhân ôm vào trong ngực, Mộc Uyển Thanh vội vã đẩy Tống Thanh Thư ra, lúng túng tìm chuyện đánh trống lãng:

– Đây chính là nơi ở của ngươi à.

Dư vị trên người thiếu nữ thoang thoảng vấn vương mùi hương, Tống Thanh Thư khóe miệng mỉm cười:

– Đúng vậy, sắp mưa rồi, tỷ tỷ đi theo tiểu đệ.

Mộc Uyển Thanh cẩn thận bám đi theo phía sau lưng hắn, khi nhìn thấy bia mộ của Kim Xà Lang Quân thì giật mình, giọng nói có chút hơi run:

– Nơi này… nơi này làm sao lại có mộ phần?

– Đâu có cái gì mà ngạc nhiên, bình thường mà?

Tống Thanh Thư lạ lẫm nhìn nàng, dửng dưng như không có gì nói:

– Được chôn ở vị trí này thì thật là thanh tân thoát tục, vị Kim Xà Lang Quân này nhất định là là một cao nhân ẩn sĩ.

“Là môn hạ của ta, họa phúc không oán hận. ”

Mộc Uyển Thanh nhìn thấy chữ viết trên tường đá, lấy làm lạ nói:

– Xem thấy câu viết, tựa như vị tiền bối này có lưu lại võ lâm bí kíp gì đó…

– Hừ… tiểu đệ từ lúc đến nơi này, một cái lông chim cũng tìm không thấy.

Tống Thanh Thư bực tức nói, rồi đem lương khô trong cái bọc đưa cho Mộc Uyển Thanh.

Do dự xem trong tay cái bánh nướng, trong lòng phòng bị, Mộc Uyển Thanh theo bản năng sợ có thuốc mê, có điều nàng nghĩ lại, vừa rồi mình bị điểm huyệt, tên Cẩu tạp chủng cũng không có làm cái gì quá đáng, nên đưa cái bánh nướng lên miệng, nhẹ nhàng bắt đầu cắn từng miếng nhỏ.

Cô nam quả nữ, Mộc Uyển Thanh thấy khó chịu, cũng không muốn tiếp tục giữ thái độ trầm mặc bên trong, hỏi trống không:

– Cẩu tạp chủng, ngày mai ngươi định làm gì?

– Đào bảo tàng a.

Tống Thanh Thư trả lời ngoài dự liệu của Mộc Uyển Thanh.

– Đào cái gì… kho tàng?

Mộc Uyển Thanh giật mình nhìn hắn.

– Nghe nói trong dãy Hoa Sơn mặt trên có kho tàng, tiểu đệ muốn tới đó tìm kiếm, mấy ngày trước mới vừa đi tới nơi này.

Tống Thanh Thư suy nghĩ một chút rồi nói.

– Ngươi nói nghe rỏ ràng thử xem, kiếm kho tàng là bí tịch võ công hay là kim ngân tài bảo?

Mộc Uyển Thanh nhớ lại tình cảnh trong động, trong lòng có chút hiểu ra…

– Võ công bí tịch, kim ngân tài bảo gì đó có thể ăn được sao?

Tống Thanh Thư ngây ngốc nói tiếp:

– Tiểu đệ tới đó là tìm tiên nữ, nghe nói trên Hoa Sơn có tiên nữ đấy, tuy rằng tỷ tỷ cũng đã rất xinh đẹp rồi, nhưng tiểu đệ vẫn còn muốn tìm xem có thể gặp được tiên nữ hay không?

Mộc Uyển Thanh không nói gì mà lườm hắn, cũng chẳng muốn để ý đến nữa, nàng nằm xuống nghỉ ngơi, tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm, lặng lẽ đề phòng.

Quá một lúc lâu sau, Mộc Uyển Thanh mở mắt ra, thì thấy đối phương đã nằm trên đất ngủ say sưa, nàng mỉm cười, cũng yên lòng bắt đầu nhắm chặt đôi mắt…

Sang hôm sau tỉnh lại, Mộc Uyển Thanh nhìn vách núi cao thẳng mấy trượng, thấy có vẻ khó khăn làm sao mà đi lên, Tống Thanh Thư đi tới sát bên người nàng.

– Hi hi… để cho tiểu đệ xử lý cho…

Nói xong thì hắn rất tự nhiên ôm qua eo nhỏ nhắn Mộc Uyển Thanh, thân thể nàng bỗng cứng đờ khi bàn tay hắn chạm vào trước bụng nàng, rồi thân thể cũng dần dần thả lỏng hạ xuống, hắn bắt đầu dùng cả tay chân, mạnh mẽ hướng về trên vách nui leo lên.

Vốn là Mộc Uyển Thanh trong lòng vẫn rất hoài nghi đối phương là một cao thủ võ lâm đang giả vờ ngây ngốc, có điều bây giờ thấy hắn tư thế leo lên núi rất xấu xí, chẳng khác nào còn khỉ, lúc này mới nhẹ lòng thư thái, ám nghĩ chắc là Cẩu tạp chủng này từ nhỏ ở trong núi lớn lên, nên bản lĩnh leo trèo là học được từ nơi dã thú.

Bước lên đất bằng, Mộc Uyển Thanh theo thường lệ vội vàng đẩy Tống Thanh Thư ra, nàng đã có dự định là sẽ rời đi ngay luôn, nhưng nghĩ tới bây giờ mình cũng chưa có chỗ để đi, trong lòng hiếu kỳ về cái bảo tàng gì đó mà Tống Thanh Thư nói, liền rập khuôn từng bước theo sát hắn.

Tống Thanh Thư thấy nàng vẫn chưa có ý ra đi, ánh mắt hắn sáng ngời, trong miệng cười trêu nói:

– Nương tử tỷ tỷ, quả nhiên là không nỡ rời tiểu đệ a…

– Ngươi lại nói hươu nói vượn, có tin là ta sẽ dùng độc tiễn bắn ngươi…

Mộc Uyển Thanh trơn mắt, cảnh cáo nói tiếp:

– Từ sau này, ta không cho phép ngươi loạn gọi ta là nương tử…

– Được rồi… nương tử tỷ tỷ…

Tống Thanh Thư cười hì hì đáp lời nói.

– Ngươi…

Hai người cứ như vậy một đường hướng về Ngọc Nữ phong của Hoa Sơn bước đi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229