Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 48
Phần 48

Sau khi rời khỏi Thiên Long tự, Tống Thanh Thư cũng âm thầm hối hận, thật vất vả với mấy cái lão hòa thượng kia, mình cần gì phải giải thích đây đó…

Có điều một ý niệm lóe lên, cứ muốn Lục Mạch Thần Kiếm thì có ích lợi gì? Ngược lại trong thiên hạ còn có nhiều bí tịch võ học như vậy, cần gì mình phải đơn phương yêu mến một cành hoa?

Nghĩ đến đây, Tống Thanh Thư tâm tình lại trở nên cao hứng, lập tức phấn khích lại cất bước trên con đường tìm kiếm võ lâm bí tịch.

Bắc minh thần công, Lăng Ba vi bộ, thêm Lục Mạch thần kiếm chết tiệt xem ra là đã không còn hi vọng, bây giờ thì phải suy nghĩ thật kỹ, Cửu dương chân kinh nằm đâu đó trong khu Côn Lôn rậm rạp, đi tìm không phải là chuyện đơn giản, đã có Thần Chiếu kinh cùng Cửu âm chân kinh thì Cửu dương thần công cũng không quá quan trọng, với đây là võ công của Trương Vô Kỵ, nghĩ đến đã thấy buồn nôn, Tống Thanh Thư rất nhanh bỏ qua ý nghĩ đi tới Côn Lôn.

Nam Hải bạch thủ Thái Huyền Kinh thì quá mức mờ mịt, biển cả rộng mênh mông, mình chưa tìm được Hiệp Khách đảo, thì đã táng thân vào bụng cá, hắn lắc lắc đầu, cũng đem phương án này phủ định.

Tịch Tà Kiếm Phổ… ạch… bỏ qua…

Bên trong Hoàn thi thủy các của Mạn đà sơn trang có cái gì Tiểu vô tương công, có điều Cửu dương chân kinh mà mình còn không nghĩ tới, thì một bộ Tiểu vô tương công lại tính là gì? Rất nhanh lại phủ định bỏ qua.

Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp của Cổ Mộ phái, tay trái khoang tròn, tay phải ngang dọc? Tống Thanh Thư dùng hai tay thử mấy lần vẽ đồ hình, oán thầm không ngớt, tuy rằng mình thông minh lanh lợi, nhưng tả hữu chi phối thì chắc không học được, như vậy Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp cũng luyện không thành rồi, lại nói loại kiếp pháp này uyển chuyễn uốn éo cũng không phù hợp với khí chất phiêu lãng nhẹ nhàng của mình…

“Bạch y như tuyết, nhất kiếm tây lai, thiên ngoại phi tiên… ”đó mới là hình ảnh mà tất cả nam nhân đều ngóng tới a…

Xem ra bây giờ mục tiêu còn lại khả thi nhất là Hoa Sơn Độc cô cửu kiếm, nghĩ đến thần kiếm pháp thần kỳ trong truyền thuyết, Tống Thanh Thư nóng lòng, suốt ngày đêm bước đi tìm kiếm.

“Ta không tin bên trong Tư quá nhai Hoa Sơn không thu hoạch được gì! ”

Lại nói bên ngoài ngàn dặm tại Động Đình hồ bên cạnh chùa Bạch Mã, tại Dược vương trang, Hồ Phỉ cùng Trình Linh Tố đang trợn to mắt nhìn trước mắt một nữ nhân xinh đẹp:

– A di đúng là thê tử của Tống thúc thúc sao?

Chu Chỉ Nhược da mặt giật lên, không thể làm gì khác hơn là phải nở nụ cười:

– Đúng vậy, tiểu điệt ạ… Tống thúc thúc là phu quân của a di, bởi vì bị thương nặng, không muốn liên lụy đến ta, nên tự mình đi khắp thiên hạ tìm kiếm danh y trị liệu, a di đã đến bái phỏng Tung Châu Tiết thần y cùng với danh y Bình Nhất Chỉ nhưng không gặp, nghe nói là Tống thúc thúc xuất hiện ở tại Dược Vương trang này, a di thật vất vả mới tìm tới đây, tiểu điệt có thể cho a di biết Tống thúc thúc đã đi nơi nào có được không?

Thì ra Chu Chỉ Nhược tìm khắp Tống Thanh Thư khắp nơi không thấy, cuối cùng cũng tìm tới được Dược Vương trang, thế nhưng nàng vẫn kiêng kỵ tên tuổi Độc Thủ Dược Vương, nên không dám mạo phạm, đành phải xảo ngôn lừa gạt hai tên tiểu tử này.

– Hừ, tiểu điệt còn tưởng rằng Tống thúc thúc là cái gì chính nhân quân tử, thì ra trong nhà đã sớm có thê thất, lại vì sao còn trêu chọc mẫu thân của tiểu điệt chứ!

Tiểu Hồ Phỉ hừ lạnh nói.

– Hèn chi lúc trước ta thấy ánh mắt của Tông thúc thúc cứ nhìn chằm chằm vào ta, liền biết ngay không phải là người tốt.

Một bên Trình Linh Tố vỗ tay phụ họa nói.

– Vậy các ngươi có thể nói cho a di biết Tống thúc thúc đi đâu không?

Không biết tại sao, khi nghe hai tên tiểu tử này đang cố sức chửi Tống Thanh Thư, trong lòng Chu Chỉ Nhược lại sản sinh một trận khoái ý.

– À… nghe sư phụ nói cái gì nhân sâm ngàn năm có thể làm cho người chết hồi sinh, Tống thúc thúc liền đần độn chạy đến Trường Bạch Sơn để tìm kiếm đi đào nhân sâm.

Hồ Phỉ cười hắc hắc nói.

Trình Linh Tố ánh mắt sáng ngời, cũng phối hợp nói:

– Sư phụ lúc đó còn nói nhân sâm ngàn năm chỉ có ở trong truyền thuyết, để Tống thúc thúc cũng đừng quá mong đợi, nào có ngờ khi Tống thúc thúc nghe xong liền mừng rở liền ngay cả về hướng đông bắc chạy đi.

Thăm dò được hướng đi của Tống Thanh Thư, Chu Chỉ Nhược trong lòng vui mừng, vội vã cảm ơn hai tên tiểu tử, sải bước lên tuấn mã, vội vàng hướng về hướng đông bắc chạy đi, trong lòng nàng suy tính tìm tới Tống Thanh Thư, sau khi gặp phải đem hắn hành hạ sống không bằng chết mới thôi.

Thấy Chu Chỉ Nhược đã đi xa, Trình Linh Tố tắt hẳn nụ cười, quay đầu lại nhìn Hồ Phỉ:

– Hồ Phỉ… sao ngươi muốn gạt a di kia?

Tiểu Hồ Phỉ khoanh hai tay, ra dáng vẻ như người lớn:

– A di đó cho chúng ta là hài tử dễ lừa, tuy rằng luôn miệng nói là thê tử của Tống thúc thúc, có điều trong đôi mắt thì đầy ngập thù hận, không có lừa gạt được con mắt của ta, cho nên làm sao ta dám nói thật chỉ hường đi của Tống thúc thúc nói cho a di đó biết chứ.

Trình Linh Tố cau mày hỏi:

– Vạn nhất a di nói chính là thật sự, nếu như Tống thúc thúc bội tình bạc nghĩa, a di đó muốn báo thù thì làm sao bây giờ?

Hồ Phỉ ngượng ngùng nói:

– Ai bảo Tống thúc thúc cùng mẩu thân của ta đi cùng nhau, nhỡ a di này có ý đồ bất chính, mẫu thân của ta thì không rõ chuyện, nhất định sẽ bảo vệ cho Tống thúc thúc, một khi bão nổi lên rồi, mẫu thân của ta bị tổn thương thì sao? Nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, chỉ lừa gạt đến hướng đông bắc ngược thôi mà…

– Hồ Phỉ… ngươi học tính xấu…

Trình Linh Tố gắt giọng cười nói.

– Hừ… còn không phải là học được của ngươi…

Đáng thương cho chưởng môn Nga Mi, cứ như vậy bị hai đứa nhóc lừa đi đến hướng đông bắc lạnh giá tuyết rơi đầy trời…

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229