Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 24
Phần 24

– A Bích, ngươi xuống chuẩn bị rượu và thức ăn để ta mời khách, A Châu đâu rồi?

Mộ Dung Phục quay đầu lại sắp xếp nói.

– A Châu tỷ tỷ nghe công tử có khách, đã ở dưới nhà bếp chuẩn bị sẵn rượu và thức ăn rồi.

A Bích ôn nhu nở nụ cười, hạ thấp người xin cáo lui:

– Tiểu nữ đi giúp A Châu tỷ tỷ đây.

– Mộ Dung công tử thực sự là phúc lớn, có được một đôi tỷ muội xinh đẹp như hoa.

Tống Thanh Thư tự đáy lòng thốt ra khen tặng Mộ Dung Phục.

Mộ Dung Phục khẽ mỉm cười, cũng không tiếp lời, Hồ Phu Nhân lườm hắn một cái, nghĩ thầm tiểu đệ này ăn nói không giữ miệng gì cả, nào có ai lại khen người nhà của người ta trơ trẻn như vậy.

Nhìn thấy vẻ mặt Hồ phu nhân và Mộ Dung Phục quái lạ, Tống Thanh Thư mới ý thức tới hình như mình khen có chút không thích hợp, tại vì hắn xuất xứ từ một người hiện đại, khi đó ngay cả nữ nhân mở miệng ra nói chuyện còn khoa trương hơn nhiều, đó cũng là một cách rút ngắn lại cho mối quan hệ xích lại gần nhau hơn, không nghĩ tới chiêu này dùng ở thời cổ xưa là không thích ứng.

– Công tử hôm nay có quý khách quang lâm, thật là vui… thật thật vui a.

Bên ngoài tiếng cười nói sang sảng truyền đến, thấy bốn vị gia tướng của Mộ Dung Phục đồng thời đi vào.

– Hóa ra là bốn đại cao thủ của Cô Tô Mộ Dung thế gia, thất kính… thất kính!

Tống Thanh Thư đứng lên hướng mấy vị thi lễ, nhưng trong lòng hắn đang suy nghĩ, không biết mấy vị gia tướng này võ công cao cường giống như là trên là truyền hình hay chỉ là thứ bị thịt, theo như nguyên tác thì đều là cao thủ võ lâm.

Thấy Tống Thanh Thư không gọi bọn họ là gia tướng của Mộ Dung Phục như thông thường, trong lòng bốn người bọn họ sinh ra hảo cảm với hắn…

– Công tử, rượu và thức ăn đã chuẩn bị xong, có thể mời vào trong.

Tống Thanh Thư đang đối đáp trò chuyện với bốn gia tướng, đột nhiên nghe được tiếng nói ngọt ngào truyền đến, một mùi nước hoa của nữ nhân thời hiện đại thoang thoảng bay đến, cái mùi nước hoa quen thuộc hương hoa hồng khiến cho hắn chợt nhớ đến thời hiện đại lúc còn sống, suýt chút nữa là hắn đã khóc…

Quay đầu lại nhìn thấy một cô nương thân mặc hồng y, linh lung xinh xắn, Tống Thanh Thư kích động hỏi:

– Cô nương cũng đến thế giới này sao? Có biết Kim Dung không?

Hồng y cô nương rõ ràng bị hắn làm cho sợ hết hồn, lặng lẽ nhìn Mộ Dung Phục một chút, lí nhí trả lời:

– Công tử có phải là nhận lầm người rồi?

Thấy nàng một mặt mờ mịt ngơ ngác, Tống Thanh Thư biết mình đã cả nghĩ quá rồi, không khỏi cười nói:

– Cô nương trên người có phải là mùi hương hoa hồng?

Hồng y cô nương ánh mắt sáng ngời, tựa như là nhìn thấy tri âm:

– Đúng vậy… đúng vậy, công tử đối với mùi hương của hoa cũng có nghiên cứu sao? Đây là mùi hương hoa hồng của ta tự chế lộ…

– A Châu, đừng làm rộn nữa…

Mộ Dung Phục ở một bên nhẹ nhàng hắng giọng nói.

A Châu xinh đẹp le lưỡi một cái, vội vã cùng A Bích đồng thời bày ra bàn rượu.

Tống Thanh Thư có chút hoảng hốt, nội dung nguyên tác của Thiên Long Bát Bộ đến tột cùng là phát triển đến chỗ nào rồi, xem ra tựa hồ còn chưa bắt đầu, vì sao Tiêu Phong đã biến thành Liêu quốc nam uyển đại vương cơ chứ? Bất quá hắn nghĩ đến chính mình cũng có thể mờ mịt từ thời hiện đại xuyên việt tới đây một cách quái lạ, thì trong thế giới này xuất hiện những việc sai lệch không giống như là nguyên tác thì cũng không có gì mà không lý giải được.

Dùng xong qua sau buổi cơm tối, A Châu, A Bích chia ra dẫn hai người đến từng phòng khách nghỉ ngơi, A Châu dọc trên đường đi tựa như muốn nói gì rồi lại ngập ngừng, Tống Thanh Thư thấy vậy nên hỏi:

– A Châu cô nương, muốn nói cái gì với tại hạ vậy?

A Châu đôi con ngươi đen nhánh trở mình xoay một cái, lúc này cười khúc khích mới hỏi:

– Công tử là một tu mi nam tử, vì sao đối với đồ vậy của nữ nhân lại hiểu rỏ như vậy?

– Cô nương đang nói về mùi hương hoa hồng sao?

Tống Thanh Thư thấy buồn cười, năm xưa khi mới lập nghiệp, hắn đã từng pha chế chiết xuất thành nước hoa của mùi thơm các loại hương hoa quen thuộc mang đi bán lẻ… bây giờ ứng phó với một tiểu cô nương thì quá thừa sức.

– Ân…

A Châu không ngừng gật đầu.

– A Châu cô nương, ta nhận thấy cái mùi hương hoa hồng trên người tuy rằng thanh nhã thoát tục, có điều cái này mùi này tựa hồ duy trì không được bao lâu trên người.

Tống Thanh Thư trong lòng hơi động, nghĩ đến A Châu thuộc dạng có bản lĩnh nghịch thiên đùa nghịch, trong lòng liền có tính toán.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229