Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 175
Phần 175

Sau khi Tống Thanh Thư dùng Di hồn đại pháp tạm thời để thiếu phu nhân bỏ đi ý định tự sát khi lầm tưởng là Vi Tiểu Bảo còn sống, hắn định bồng thiếu phu nhân Song Nhi vào trong phòng, nhưng nếu như có ai bắt gặp thì oan tình của hắn có nhảy sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, nên hắn lập tức bỏ qua ý đồ này, vừa lúc nhìn thấy hai nha hoàn lần trước, Tống Thanh Thư mừng rỡ như có cứu tinh, liền gọi các nàng đi theo sau.

Sau khi vào trong phòng nàng, Tống Thanh Thư đặt thiếu phu nhân Song Nhi xuống giường rồi chuẩn bị rời đi, thì thiếu phu nhân Song Nhi vẫn đang nhắm mắt nhưng tựa hồ nhận ra, liền duỗi hai tay ôm hắn ghì vào trong ngực, miệng lẩm bẩm:

– Tiểu Bảo, đừng đi…

Tình huống bất chợt này làm cho Tống Thanh Thư lúng túng, hắn nhìn qua hai nha hoàn, còn hai nha hoàn thì liếc mắt nhìn nhau, các nàng thầm nghĩ nếu thiếu phu nhân đã muốn như vậy, thì hai người cũng không có dám can thiệp vào, nên liền đáp:

– Tống đại nhân hãy cứ nghe lời phu nhân đi, nô tỳ xin lui trước.

– Các ngươi cứ ở lại đây!

Tống Thanh Thư trầm giọng nói tiếp:

– Thiếu phu nhân tinh thần hoảng hốt nên mới ngộ nhân ta là Vi huynh đệ, ta thì e sợ nàng đau khổ làm chuyện không suy nghĩ, nên ta ở lại đây chăm sóc nàng, các người cũng lưu lại đây, nếu các ngươi bỏ đi thì danh tiết của thiếu phu nhân các ngươi sẽ mất hết.

– Bẩm vâng.

Hai nha hoàn cúi người thi lễ rồi hỏi:

– Không biết Tống đại nhân có cần thứ gì khác, cứ việc sai bảo chúng nô tỳ…

– Ta không cần, các ngươi cứ ở yên trong phòng là được.

Tống Thanh Thư nói xong quay đầu lại nhìn Song Nhi, đôi mi thanh tú của nàng nhíu chặt, cặp môi mím lại, hiển nhiên là đang mơ một cơn ác mộng, hắn liền thương cảm đưa tay lên nhẹ nhàng vén vài sợi tóc mây của nàng ra đang rủ trước mặt.

Thiếu phu nhân Song Nhi nằm yên trong lồng ngực của Tống Thanh Thư, hai người không tránh khỏi việc da thịt tiếp xúc, hắn di chuyển thân người, ngồi nghiêng người tựa vào thành giường, vừa nhìn ngắm thiếu phu nhân Song Nhi mà trong lòng mâu thuẫn: ” Trong tay đã nắm được Tứ Thập Nhị Chương Kinh, bây giờ có thể rời khỏi nơi đây, với lại chính hắn là người hại chết Vi Tiểu Bảo, nếu còn để thiếu phu nhân Song Nhi bên cạnh mình lâu dài cũng khó tránh khỏi có lúc sơ suất, nàng mà biết được chân tướng sự việc thì chắc chắn sẽ uất ức nổ tung như thùng thuốc súng chôn sống hắn hoặc, nhưng thật sự hắn không nỡ trơ mắt nhìn một nữ nhân thiện lương như nàng lại cam tâm chịu chết như vậy.

Thiếu phu nhân Song Nhi lúc này đôi mắt hé mở lờ đờ mông lung, càng tăng thêm bét quyến rũ, trong ánh mắt nàng, nước mắt còn rơm rớm trở nên trong suốt, cổ áo hơi hơi mở ra, đôi bầu vú chống đỡ cái yếm vun lên thật cao, làm cho Tống Thanh Thư xuân tâm lại muốn động, năm ngón tay mở ra, nhẹ nhàng dỗ dành lấy bả vai an ủi:

– Muội không cần phải thương tâm khổ sở nữa… muội có biết cứ như thế làm ta rất đau lòng! Ta lúc nào cũng hy vọng ngày tháng trôi qua muội được sống thật là hạnh phúc…

Thiếu phu nhân Song Nhi nấc lên nhè nhẹ, bả đầu dụi sát vào trong người Tống Thanh Thư, liếc nhìn lại hắn thấy hai nha hoàn đang đứng cạnh ngoài cửa không dám nhìn thẳng vào, Tống Thanh Thư phu chỉnh lại tư thế quay lưng lại hướng hai nha hoàn, sắc đảm ngập trời, tay kia thì chuyển qua trên đùi thiếu phu nhân Song Nhi, dỗ dành lấy, sau đó, lại vuốt ve bên đùi nàng, Tống Thanh Thư rốt cuộc không khống chế được, đôi tay cũng bắt đầu xoa nắn lên đến bẹn đùi nàng, một hồi lại chuyển dời lên hai bầu vú, một hồi lại trượt đến ngay chính giữa hai chân thiếu phu nhân Song Nhi, nàng thì tâm tình buông lỏng, trong mơ mơ màng màng rất nhanh thiếp đi, phát ra tiếng hít thở đều đều nhỏ nhẹ, lúc này nàng ngủ rất ngon, dù cho bên ngoài có một chút gió thổi cỏ lay nàng cũng không biết rồi.

Trên mặt thiếu phu nhân Song Nhi lộ ra nụ cười hạnh phúc, khóe miệng vểnh lên, bởi vì nàng đang trong giấc mộng hoan yêu, trong mộng nàng thấy Vi Tiểu Bảo để lộ ra một loại nam nhân thành thục ổn trọng, so sánh với trước đó thì Vi Tiểu Bảo càng nhiều hơn một phần khí phách, nàng tràn đầy khát vọng, khát vọng Vi Tiểu Bảo hoàn toàn chinh phục chiếm hữu thân thể mình, hắn nhất định phải cùng nàng hảo hảo hoan ái, tiến vào bên trong thân thể lẫn nhau để đạt được cảnh giới tối cao của tình ái…

Lúc này trong mộng Song Nhi cảm giác vô cùng thoải mái, nàng mơ thấy Vi Tiểu Bảo thành thạo so về lúc trước càng thêm phong phú, thủ pháp của hắn từ nhẹ đến nặng, từ chậm đến nhanh, hàng loạt cơn khoái hoạt tập kích trên toàn thân của nàng, rất nhanh, phía dưới hạ thể, bộ vị thần bí đã truyền đến hàng loạt cảm giác làm nàng tê dại…

– Đào Hồng, nếu nói hai người bọn họ không có tình ý gì hết thì tỷ có tin không?

Liếc mắt quan sát động tác của họ Tống, hai nha hoàn sử dụng mật ngữ bằng mắt nháy nhau biểu lộ.

– Phu nhân thì không biết như thế nào, chỉ có điều ngươi xem cử chỉ vuốt ve thiếu phu nhân của Tống đại nhân, mà vẫn nghĩ hai người không có gì mới là lạ…

– Muội thấy phu nhân cũng chẳng khác hơn chút nào đâu… tỷ nhìn xem phu nhân ôm Tống đại nhân dính sát như vậy, đã vậy còn cầm tay Tống đại nhân đặt lên ngực và dưới hạ thể của mình…

– Ai da… thôi… chúng ta là người hầu, không có tư cách quản đến những việc này!

– Muội chỉ không cam lòng Vi tước gia vừa mất thì thiếu phu nhân đã gần gũi với nam nhân khác làm như vậy…

– Chà, có phải vì trước đó Vi tước gia hay đùa giỡn táy máy tay chân với ngươi, mà giờ ngươi thấy ghen sao…

– Hì… đi chết đi…

Hai nha hoàn từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bởi vậy từng ánh mắt nhìn nhau cũng liền có thể rõ ràng người kia đang suy nghĩ trong lòng…

Sáng sớm hôm sau, Tống Thanh Thư cảm thấy tâm trạng thiếu phu nhân Song Nhi đã tạm ổn hơn, hắn nhẹ nhàng rút tay ra khỏi người thiếu phu nhân Song Nhi, dịu dàng nâng phía sau lưng nàng, chậm rãi đặt nàng nằm xuống giường, sau đó kéo chăn đắp lại cho nàng.

Hai nha hoàn đang ngủ gà ngủ gật, nghe tiếng động lập tức tỉnh lại, thì Tống Thanh Thư nhỏ giọng nói:

– Nếu ta còn ở đây, lát nữa thiếu phu nhân tỉnh lại thì sẽ rất lúng túng, nên ta cáo từ trước, hai ngươi phải thường xuyên theo sát nàng quan tâm nhiều hơn một chút an ủi thiếu phu nhân nhé…

– Tiểu Bảo!

Tống Thanh Thư sau khi rời đi không lâu, thiếu phu nhân Song Nhi đột nhiên theo bản năng đưa tay mò mẫm, nhưng thấy chung quanh trống trơn, lập tức liền giật mình tỉnh lại.

– Thiếu phu nhân tỉnh lại rồi à? Để bọn nô tỳ đi chuẩn bị nước rửa mặt cho thiếu phu nhân…

Đào Hồng và Liễu Lục vội vã cùng lên tiếng.

Sau khi bọn nha hoàn ra ngoài, Song Nhi lòng dạ mơ hồ “Thật kỳ quái… chẳng lẽ là Tống đại ca sao? Không, tuyệt đối không có khả năng đó, chuyện hai thân thể gần kề chỉ là một giấc mộng mà thôi…”

Thiếu phu nhân Song Nhi cảm thấy không thể lý giải được, đầu tiên là biểu hiện mờ mịt, sau đó chậm rãi nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua, hai gò má thoáng ửng đỏ, nàng chậm rãi hé mở đôi mắt một đường nhỏ, muốn nhìn xem rõ ngọn ngành, nàng nhìn thấy y phục của mình bị hơi cuốn lên, một đôi vú cao cao đứng vững, bên trong bầu vú dường như bị xoa nắn mãnh liệt nên vẫn còn dấu vết ửng đỏ của dấu tay, đồng thời cảm giác được bên dưới hạ thân của mình nhơ nhớp vì dịch nhờn tiết ra, giờ đang dinh dính khó chịu.

– Ah!”

Dưới sự kinh hãi thiếu phu nhân Song Nhi nhịn không được hét lên, nhưng vì xấu hổ, liền lấy tay che miệng lại, đồng thời nhắm đôi mắt lại, trong nội tâm kịch liệt địa lăn lộn, nàng không nghĩ tới sự tình trong giấc mộng lại phát sinh chân thật như vậy. “Chính mình đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lại đem Tống đại ca nhìn ra là Vi Tiểu Bảo đây? Thực sự là ngượng ngùng, bây giờ làm sao ở trước mặt Tống đại ca mà ngẩng mặt gặp hắn được…”

Vừa lúc hai nha hoàn đem nước nóng và khăn vào, thiếu phu nhân Song Nhi liền hỏi:

– Tối hôm qua Tống đại ca… không có xảy ra chuyện gì với ta chứ?

Song nhi hơi khó mở miệng, ngập ngừng một hồi, vẫn phải mở miệng hỏi.

Đào Hồng mỉm cười:

– Bẩm cũng không có xảy ra chuyện gì, Tông đại nhân chỉ là ôm thiếu phu nhân suốt cả đêm.

Song Nhi ngày thường đối xử với hai nha hoàn vô cùng tốt, bởi vậy Đào Hồng nói ra không hề e dè.

– Hừ… hai nha đầu chết tiệt, tại sao không ngăn cản Tống đại ca lại, cứ để mặc cho ta bị nam nhân khác ôm sao?

Song Nhi vừa thẹn vừa lúng túng, trừng mắt nhìn hai nha hoàn.

Nô tỳ cũng muốn ngăn cản lại, bất chấp Tống đại nhân võ công cao cường đến đâu cũng dám liều cái mạng nhỏ này, nhưng tại vì… tại vì thiếu phu nhân lại chủ động ôm chầm lấy Tống đại nhân, nên chúng nô tỳ không dám hành động lỗ mãng…

Hai nha hoàn bị oan ức trả lời.

Thiếu phu nhân Song Nhi cũng dần dần nhớ lại một số chi tiết, cũng cảm nhận được tối qua là mình tự chủ động, cảm thấy vô cùng khó hiểu.

– Tống đại ca giờ đang ở đâu?

– Tống đại nhân sợ khi thiếu phu nhân tỉnh lại thì bị khó xử, nên đã đi rồi ạ.

Hai nha hoàn nhanh nhảu trả lời.

Tống Thanh Thư biết thiếu phu nhân Song Nhi đã bị mình dùng Di hồn đại pháp, tạm thời sẽ không còn có ý định tự tử, ít nhất là đến khi Vi Tiểu Bảo mồ yên mả đẹp, vì vậy để tránh gặp mặt hai bên lại lúng túng, nên hắn quyết định quay về cung, rồi sẽ tính sau.

Vừa vào hoàng cung, từ xa liền nghe một giọng nói lanh lảnh của nữ nhân:

– Tống Thanh Thư đâu? Gọi hắn ra đây…

Tống Thanh Thư theo phản ứng thầm nghĩ chẳng lẽ phu nhân Hạ Thanh Thanh quay trở về? Nhưng khi hắn nghe tiếng thị vệ trả lời thì liền thất vọng:

– Khởi bẩm quận chúa, Tống đại nhân từ tối hôm qua đến giờ đang lo chuyện ở phủ Vi Tước Gia.

– Không biết quận chúa tìm hạ quan có chuyện gì không?

Tống Thanh Thư ung dung thong thả đi vào, ra hiệu thị vệ lui xuống, nói xong quay đầu nhìn qua quận chúa A Kha, ở trong cung các phi tần mặc xiêm y rất mỏng để lộ hình thể ra ngoài đấy, bởi vì tự xưa nay, các vị hoàng đế thích nhìn ngắm dung nhan tư thế các phi tần tại trước mặt của mình mặc lộ ra, như vậy cũng dễ dàng phương tiện để làm chuyện kia, cho nên lưu lại đến ngày nay như là một chuyện bình thường, quận chúa A Kha cũng không ngoại lệ…

Nàng mặc lấy bộ váy dài màu hồng trắng, có vẻ văn tĩnh tao nhã, tinh khiết non nớt, giống một nụ hoa phù dung, không nhiễm hạt bụi nào, trong lúc lơ đảng hắn nhìn thẳng vào trước ngực nàng, hai bầu vú thật cân xứng, bị cái yếm chèn ép tạo nên một khe rãnh thật sâu, nhìn kỹ thêm một chút, có thể nhìn thấy cái yếm màu đỏ tiên diễm làm lộ ra đường nét của cái cổ cùng bờ vai, trên đầu cài một cây trâm “Dương chi bạch ngọc” có hình như cây bút, vài sợi tóc đen mềm buông xuống trước ngực, hai gò má ẩn hiện đỏ hồng, mặt trang điểm phấn nhẹ, đúng là một nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành.

Nghe tiếng Tống Thanh Thư, quận chúa A Kha ngẩng đầu lên, lập tức trừng mắt tức giận:

– Tống Thanh Thư, lúc trước ở Tam thánh am ngươi đã nói với mẫu thân ta như thế nào? Bản quận chúa rốt cuộc bây giờ lại bị hoàng thượng ban gả cho ngươi, có phải đây là điều ngươi mong muốn có sẵn âm mưu từ trước?

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229