Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 40
Phần 40

Lăng Thiếu Tư mặt tối sầm lại ngồi xuống, một tay vuốt cổ mình, một tay chỉ vào mặt Đinh Điển:

– Đem tên trọng phạm này bắt lại cho ta.

Lúc này binh lính thị về từ bên ngoài đã đến dồn dập, rút bội đao hướng về phía Đinh Điển bao vây lại.

Hoàng Dung trong lúc này không đoán ra giữa hai người có ân oán như thế nào, nàng chỉ suy đoán chẳng lẽ là Lăng Thiếu Tư thù hận Đinh Điển vì y mà nữ nhi mình từ chối công tử của Lữ đại nhân đã vậy còn tự hủy dung nhan? Vì lẽ đó mà Lăng Thiếu Tư muốn đối phó với hắn tận cùng sao?

Không hiểu được ân tình bên trong, Hoàng Dung không thể làm gì khác hơn là đứng một bên yên lặng nhìn xem diễn biến.

Tống Thanh Thư thở ra một hơi, rốt cục thì cũng dựa được theo đung như kế hoạch của mình, vào lúc này mình ra trận mới ra vẻ đó là công lao với Đinh Điển.

– Lăng đại nhân, tại hạ có một lời muốn nói.

Tống Thanh Thư cung cung kính kính bái một cái.

Nghĩ đến vừa rồi, dù như thế nào đi nữa thì cũng là nhờ hắn cứu mạng, Lăng Thiếu Tư chần chừ:

– Tống công tử mời nói.

– Đinh Điển tuy rằng đáng ghét, có điều vừa rồi thì chính hắn dù sao cũng đã cứu được tính mạng của đại nhân ở trong tay phái Tuyết Sơn.

Tống Thanh Thư mỉm cười có chút quỷ dị:

– Tình cảnh trước mắt cũng đủ thấy hắn cùng tiểu thư là chân tâm yêu nhau, tại hạ tại nơi này xin cả gan kiến nghị, đại nhân sao không nhân việc này mà làm chủ, tác thành cho hai người bọn họ cho xong?

Đinh Điển khịt khịt mũi xem thường vì biết đây là chuyện không tưởng, nếu Lăng Thiếu Tư tốt như vậy, thì y và Sương Hoa hà tất phải chịu thống khổ nhiều năm như vậy.

Có điều làm mọi người ngẩn ngơ chính là, Lăng Thiếu Tư chần chờ trong chốc lát, thì nói:

– Được!

Đinh Điển cùng Lăng Sương Hoa không thể tin được, liếc mắt nhìn nhau, chỉ nghe Lăng Thiếu Tư tiếp tục nói:

– Đinh Điển, bản phủ ngày hôm nay sẽ đem Sương Hoa gả cho ngươi, về sau ngươi phải cố gắng đối xử tốt với nàng. Giữa chúng ta ân ân oán oán khó mà có thể nói rõ ràng, sau này ta cũng không muốn thấy mặt các ngươi, các ngươi hãy đi đi… đi được càng xa thì càng tốt!

Tống Thanh Thư thấy Đinh Điển ngẩn người đứng tại chỗ, tức giận nói:

– Còn không bái kiến nhạc phụ đại nhân?

Đinh Điển đại hỉ từ bên dưới, quỳ xuống, dập đầu mấy cái đầu:

– Tiểu tế cảm ơn nhạc phụ đại nhân.

Một giây khắc này, y chỉ cảm thấy trãi qua nhiều năm khổ sở dằn vặt như vậy cũng đáng.

Lăng Sương Hoa cũng mừng đến phát khóc, quỳ theo xuống cung kính kính dập đầu mấy, tạ ơn nhiều năm công ơn nuôi dưỡng.

– Đi nhanh đi, ta bất cứ lúc nào cũng sẽ thay đổi chủ ý, nói không chắc ngày mai sẽ hối hận mà truy sát ngươi.

Lăng Thiếu Tư chống đỡ lấy cái trán, một cánh tay phất mạnh.

– Đinh đại ca, mau dẫn Lăng tiểu thư đi nhanh.

Tống Thanh Thư đến nâng Đinh Điển dậy, lặng lẽ ghé vào lỗ tai y nói, thuận tiện còn bấm nhẹ y một cái.

Đinh Điển lập tức tỉnh lại, Lăng Thiếu Tư trước và sau tương phản quá lớn, trong đó khẳng định có gì đó quái lạ, y vội vã liền lôi kéo Lăng Sương Hoa đi mau ra ngoài.

Một bên Hoàng Dung nhìn ra khác thường, khả nghi trong lòng nổi lên, hướng về công đường nhìn thẳng, thấy Lăng Thiếu Tư hai mắt vẩn đục, vẻ mặt ngây ngô, trong lòng nàng rung động:

“Chẳng lẽ là… Lăng đại nhân bị trúng rồi Di hồn đại pháp của Cửu Âm Chân Kinh?”

Đang định bước tới tìm tòi hư thực, có điều Hoàng Dung nhìn thấy Đinh Điển cùng Lăng Sương Hoa giờ khắc này dáng dấp rất là hạnh phúc, trong lòng của nàng chợt hơi do dự.

Suy nghĩ qua, Hoàng Dung nghĩ đến chuyện kết hôn của Lăng Sương Hoa và công tử nhà họ Lữ, đã từng huyên náo gây nên hiềm khích giữa hai nhà Lữ Lăng, nếu cứ để kéo dài thì chi bằng bây giờ thật sự chấm dứt như vậy sau khi Đinh Điển cùng Lăng Sương Hoa ra đi, hai nhà đều đoạn mất tâm tư thì tốt hơn. Tĩnh ca ca thì một lòng chỉ nghĩ đến chuyện quốc gia đại sự, chưa bao giờ cân nhắc đến việc trong nhà, Phù nhi thì dần dần đã lớn rồi, dù sao thì Lữ công tử thế gia, văn võ song toàn, nếu có thể cùng với tri phủ Lữ Văn Hoán kết làm thân gia, Lữ Văn Hoán sau này sẽ không còn phòng bị đến Tĩnh ca ca nữa…

Trong lòng đã có quyết định chủ ý, hoàng Dung cười nhạt, im lặng để bọn họ rời đi, khi Tống Thanh Thư đi ngang qua bên người nàng, Hoàng Dung hạ thấp giọng, bình thản nói:

– Tống công tử đã luyện được Cửu Âm Chân Kinh cũng không tệ lắm.

Hồ phu nhân cũng từ rất sớm chờ ở bên ngoài phủ để tiếp ứng, một nhóm bốn người suốt đêm rời khỏi thành Kinh Châu.

Mãi khi gặp một một toà cổ miếu đổ nát, Tống Thanh Thư mới thở phào nhẹ nhõm, phía sau lưng hắn từ lâu bị mồ hôi lạnh thấm ướt, bao nhiêu là tính toán, hắn cũng đã quên Hoàng Dung cũng đã luyện qua Cửu Âm Chân Kinh, chỉ là không biết vì sao nàng lại không vạch trần âm mưu của hắn, trong long thầm nghĩ thật là may mắn.

Ho nhẹ một tiếng, Tống Thanh Thư đi tới bên cạnh hai người Đinh Điển, Lăng Sương Hoa:

– Đinh đại hiệp, tại hạ đã làm xong theo như lời hứa của mình rồi, chúc hai người các ngươi sớm sinh quý tử, bạc đầu giai lão. Có điều mong rằng Đinh đại hiệp cũng tuân thủ lời hứa, đem phần còn lại của Thần Chiếu kinh truyền lại cho tại hạ.

Đinh Điển cười ha ha:

– Được rồi… ngươi chú ý lắng nghe…

Tống Thanh Thư tập trung tinh thần, đến gần hơn, đột nhiên Đinh Điển lại tung một quyền đánh tới.

Hồ phu nhân từ lúc Đinh Điển cười thì nàng cảm thấy có chút không thích hợp, cho nên vẫn quan sát y chăm chú, nhưng vì Đinh Điển ra tay quá nhanh, nàng chỉ kịp phi thân lây thân người đỡ đòn trước mặt Tống Thanh Thư.

Đinh Điển một quyền đánh trung vào trên lưng Hồ phu nhân, nàng rên lên, một ngụm máu tươi phun vọt ra khỏi miệng.

Tống Thanh Thư trợn trừng mắt, đem Hồ phu nhân ôm vào trong ngực, cảm thấy mỹ nhân toàn thân mềm oặc, tựa hồ xương cốt không còn, không biết nàng bị thương nặng đến bao nhiêu, hắn quay đầu lại nhìn Đinh Điển quát to:

– Ngươi điên rồi sao?

Đinh Điển kinh ngạc nhìn lại nắm đấm của mình, cũng âm thầm hối hận, có điều lúc nghe Tống Thanh Thư chất vấn, y cười lạnh nói:

– Hừ, ngươi cùng Lăng… Thiếu Tư cấu kết, gian kế giấu giếm được với người khác, chứ đừng nghĩ là giấu giếm được ta.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229