Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 41
Phần 41

Tống Thanh Thư đầu óc bốc hỏa muốn điên lên:

– Đầu óc ngươi bị cẩu gắp mất rồi sao? Ta đã làm cho Lăng Thiếu Tư chính miệng đem Lăng tiểu thư gả cho ngươi trước mặt mọi người, ngươi còn muốn gì nữa?

– Đúng vậy, Đinh đại ca… trong chuyện này chắc là có hiểu lầm gì đó…

Lăng Sương Hoa đứng một bên đối với biến cố này cũng đứng im như trời trồng vì lo sợ.

– Sương Hoa, ngươi không biết lòng người hiểm ác, hắn nói có biện pháp tác thành cho hai chúng ta, ta liền nổi lên hoài nghi, trong bóng tối âm thầm theo dõi hắn, phát hiện tất cả đều là một tay hắn cùng phụ thân muội thương lượng sắp xếp mưu kế, ta tương kế tựu kế, mới có thể thành công mang muội ra khỏi thành Kinh Châu, lần này để bọn họ trộm gà không xong còn mất nắm gạo!

Đinh Điển liền kể lại vào cái ngày theo sau Tống Thanh Thư, chính tai y nghe được hai người thương lượng tính toán từng câu kể lại…

Tống Thanh Thư giận dữ:

– Ngươi đúng là đồ óc heo, ta đơn thân độc mã trà trộn vào trong Lăng phủ, không dùng lời nói dối làm sao lão Lăng Thiếu Tư hồ ly kia bị lừa? Lăng Thiếu Tư chỉ cần bí mật của Liên Thành Quyết, còn ta thì đâu có gì lạ, cũng không thèm khát, ngươi nói ta hợp mưu với hắn là vì cái gì?

Đinh Điển lúc này mới cả kinh, y nhớ tới Tống Thanh Thư rõ ràng là biết bí mật của Liên Thành Quyết, sau khi bình tĩnh lại hồi tưởng toàn bộ sự việc, không khỏi tỉnh ngộ, thầm hận mình bị Lăng Thiếu Tư ám hại từ lâu, nên cái nhìn thấy mọi người ai cũng mưu mẹo nham hiểm, liền đem người trong cả thiên hạ xem như là kẻ ác…

Lăng Sương Hoa thấy sắc mặt của Đinh Điển biểu hiện, đã biết là y đã trách oan người tốt, nàng liền ngồi chồm hỗm xuống kiểm tra thương thế Hồ phu nhân, lúc này sắc mặt nàng trắng bệch, hơi thở mong manh, liền hoa dung thất sắc:

– Đinh đại ca, tỷ tỷ này nhanh không xong rồi, đại ca nhanh tìm biện pháp cứu người!

Tống Thanh Thư đang nghiến rang kẽo kẹt, trong long tràn ngập thù hận nhìn chằm chằm vào hai người, hắn nghĩ thầm không phải vì cứu mình, thì Hồ phu nhân cũng không đến nỗi nộp mạng…

Đôi mắt tràn ngập tơ máu nhìn Lăng Sương Hoa đang ngồi bên cạnh, Tống Thanh Thư lúc trong đầu óc đã trống rỗng, sắc mặt lộ ra vẻ điên cuồng, lặng lẽ từ trong lồng ngực rút ra thanh chủy thủ, kề sát vào cổ Lăng Sương Hoa, hắn sẽ giết Lăng Sương Hoa để nàng chôn cùng xác với Hồ phu nhân, khiến cho Đinh Điển hối hận suốt một đời! Về phần mình sau đó nếu có bị Đinh Điển điên cuồng trả thù, đã không còn trọng yếu nữa.

– Có cách cứu!

Đinh Điển như vừa tỉnh giấc chiêm bao, vội vàng nói.

Tống Thanh Thư ngẩng đầu lên nhìn Đinh Điển, đôi mắt của hắn chậm rãi khôi phục lại được một ít sắc thái.

– Vậy đại ca còn không mau đến cứu người?

Lăng Sương Hoa đau khổ nói, nghĩ thầm Đinh đại ca đột nhiên sao chậm chạp trì độn như thế.

Đinh Điển vẻ mặt do dự, cuối cùng thì ấp a ấp úng nói:

– Ta sẽ dùng Thần Chiếu kinh thì đúng là có thể cứu, có điều Hồ phu nhân bị thương quá nặng, cần cởi hết xiêm, sau đó ta vận công điều chuyển đi khắp các huyệt đạo toàn thân của nàng, cái này… cái này là chuyện… nam nữ thụ thụ bất thân, ta… ta…

Lăng Sương Hoa thấy hắn gấp gắp khuôn mặt đỏ bừng lên, nàng biết Đinh Điển là chính nhân quân tử, chắc chắn là không phải cố ý lợi dụng chiếm tiện nghi đối phương, có điều danh tiết của nữ nhân… nàng khó xử đưa mắt nhìn Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư nghe được có thể cứu được tính mạng Hồ phu nhân, mừng như điên thì còn quản cái gì khác nữa, hắn âm thầm lặng lẽ thu hồi thanh chủy thủ, vội vã nóit:

– Ngươi đừng chần chờ nữa, nhanh lên một chút cứu người đi!

Tống Thanh Thư là một người hiện đại xuyên qua thế giới này, đối với việc nàng bị cởi xiêm y trần truồng để chữa thương, cũng không có lưu ý gì nhiều quá mức, hắn nghĩ cứ xem như Hồ phu nhân đi làm sapa toàn thân là được rồi…

Tống Thanh Thư lúc này bỗng thấy ống tay áo bị giật nhè nhẹ, hắn cúi đầu nhìn, thì thấy Hồ phu nhân mở ra hai mắt, giọng nói yếu ớt nhưng rất kiên quyết.

– Tiểu đệ… quên đi, ta thà chết chứ không để cho nam nhân nhìn thấy thân thể của ta, tiểu đệ hãy đáp ứng ta, không nên để cho nam nhân khác chạm vào…

Thấy Tống Thanh Thư chần chờ rồi cũng gật đầu, Hồ phu nhân héo hắt mỉm cười, ánh mắt bắt đầu dại dần, trong miệng nàng lẩm bẩm:

– Sau này giúp ta chăm sóc Phỉ nhi, hắn sinh ra đã không thấy mặt phụ thân, bây giờ lại không còn mẫu thân, thực sự là quá đáng thương cho…

Cảm thấy được giọng nói của nàng càng ngày càng yếu ớt, đôi mắt bắt đầu từ từ trở nên mông lung, Tống Thanh Thư nghĩ đến từ lúc xuyên qua đến nay thì nàng chính là người tốt nhất đối với mình, không tránh khỏi đau thương, ôm nàng khóc lớn lên.

Đinh Điển đứng ở một bên tay chân luống cuống, trong lòng y vô cùng hối hận, Lăng Sương Hoa cũng lòng như đao cắt, thậm chí bắt đầu suy nghĩ lung tung, chính mình thật vất vả mới cùng Đinh đại ca đưa tay xóa tan mây đen mà nhìn thấy ánh trăng, lập tức liền phát sinh ra sự cố như vậy, chẳng lẽ là chính mình vi phạm lời thề, ông trời hiện đang trừng phạt hai người hay sao?

Hai người chợt nhận ra tiếng khóc của Tống Thanh Thư không còn, phục hồi tinh thần lại, thì phát hiện Tống Thanh Thư chậm rãi ngẩng đầu lên, lạnh lùng như băng nói gằn từng câu một:

– Đem nửa phần sau Thần Chiếu kinh đọc cho ta nghe, nhanh lên một chút… mau lên!

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229