Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 170
Phần 170

– Không biết hai vị lo lắng chính là điều gì khi quận chúa tiến kinh?

Tống Thanh Thư lộ ra vẻ mặt không hiểu nói tiếp:

– Dưới cái nhìn của hạ quan, A Kha quận chúa đến kinh thành, chỉ có trăm điều lợi mà không một điều hại, tại sao lại phản ứng như thế?

– Cái gì mà gọi là trăm điều lợi mà không có một điều hại.

A Kha nhíu lại cái mũi ngọc tinh xảo, hừ một tiến tiếp tục:

– Ta vào kinh, đối với phụ vương đương nhiên là có lợi, đối với ngươi cũng có lợi, đối với tất cả mọi người đều có lợi, nhưng chỉ có mình ta là bất lợi.

– Vào cung làm phi tần của hoàng đế, không chừng sẽ có một ngày còn làm mẫu nghi thiên hạ, thì có cái gì bất lợi?

Tống Thanh Thư hỏi.

– Hừ, vị trí, hoàng hậu dành cho những ai yêu thích, A Kha ta thì thấy không có gì lạ để mà thèm khát, bản quận chúa chỉ muốn mình được gả cho một nam nhân anh tuấn tiêu sái, văn võ toàn tài, quan trọng nhất là cả đời chỉ có thể yêu một mình ta mà thôi.

Trần Viên Viên lúng túng nhìn Tống Thanh Thư, nghĩ đến lúc mình còn trẻ thì đã lưu lạc phong trần, thực tế bên trong rất tàn khốc, bây giờ đương nhiên là hy vọng có thể thực hiện được nguyện vọng của nữ nhi mình.

– Nếu quận chúa không muốn làm phi tần, vậy thì càng dễ rồi.

– Ngươi nói vậy là có ý gì?

A Kha nghi ngờ nhìn Tống Thanh Thư hỏi.

Tống Thanh Thư cười nói:

– Quận chúa cứ yên tâm đi, sau khi tiến vào hoàng cung, hoàng thượng chắc chắn sẽ không thu quận chúa làm phi tử.

– Làm sao ngươi biết có khả năng đó, ta chỉ e sợ… sắc quỷ hoàng đế kia nhìn thấy ta nhất định sẽ thị tẩm ta…

A Kha thần thái có chút xấu hổ nói…

Thanh Thư suy nghĩ cuối cùng cũng nói thật cho A Kha biết:

– Bên trong hoàng cung mỹ nữ không ít, các phi tần dung mạo xinh đẹp cũng không hề thấp hơn quận chúa, tỷ như Mật phi, Di phi đều có dáng vẻ nghiêng nước nghiêng thành, quận chúa thì còn ngây ngô, các phi tần kia thì có thừa sự quyến rũ hơn quận chúa nhiều…

Trần Viên Viên thấy kỳ lạ nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ: “Hắn dám ở sau lưng bình luận về phi tử hoàng đế như vậy, khẩu khí kia… thật giống như ngày xưa ở bên sông Tần Hoài khách nhân đánh giá các cô nương thanh lâu vậy…”.

Tống Thanh Thư cũng không có ý thức để mình phạm vào tội danh bất kính, ở trước mặt hai nữ nhân lại xoi mói bình phẩm đối với nữ nhân khác, thấy cũng không tốt lắm, nên vội vàng nói tiếp:

– Đương nhiên những điều này không phải then chốt, quận chúa thân phận có đặc thù riêng nên hoàng thượng không tiện nạp làm phi tần đâu.

Một đời vận mệnh nhấp nhô Trần Viên Viên từ lâu nhìn thấu sự dối trá nam nhân, vừa nghe Tống Thanh Thư nhắc nhở, lập tức phu nhân liền nhận ra, phụ thân A Kha là đệ nhất thiên hạ đại hán gian Ngô Tam Quế, hoàng đế Khang Hi từ trước đến giờ chú trọng đến danh tiếng, hậu cung cũng không thiếu mỹ nữ tuyệt sắc, thì làm sao có khả năng vì một A Kha mà khiến thanh danh của mình trong lịch sử sau này lưu lại vết bẩn này…

Thấy A Kha tâm trí còn mơ hồ, vẫn chưa cam lòng, Trần Viên Viên liền nói:

– A Kha, hoàng thượng là sẽ không làm khó con đâu, cứ việc theo Tống đại nhân tiến cung, giải quyết phần nào khó khan cho phụ vương con.

– Không muốn, con không muốn ở trong cung cô đơn đến cuối đời.

Thấy mẫu thân cũng không giúp mình, A Kha hoảng rồi, trong giọng nói ngẹn ngào muốn khóc, nàng nghĩ đến tiến vào hoàng cung, hoàng đế nếu không thu thì cũng phải cả đời chết già trong cung…

– Quận chúa yên tâm…

Tống Thanh Thư nhìn Trần Viên Viên thở dài nói:

– Vì để cho phu nhân không lo lắng, hạ quan đành nói thật với phu nhân, phái A Kha vào cung thật ra chỉ là một cách hạ sách để Bình Tây Vương né tránh, chắc chắn là hoàng thượng cũng biết rõ ràng về chuyện này, vì lẽ đó hoàng thượng sẽ không lưu quận chúa ở trong cung lâu đâu, chờ sau khi mọi chuyện bình ổn lại, hoàng thượng sẽ tìm lý do trả lại quận chúa cho Bình Tây vương.

– Vạn nhất hoàng đế giữ ta lại làm con tin thì sau đây!

A Kha lời vừa ra khỏi miệng liền hối hận, nàng thường nghe nghe phụ tử Ngô Tam Quế trao đổi về thời cơ tạo phản, trong lòng cũng biết sẽ có một ngày phụ thân và hoàng đế sẽ trở mặt, nên lo lắng chuyện đó xảy ra mà mình còn ở trong cung, chẳng phải là cực kỳ thê thảm?

Nghe được A Kha nói, Trần Viên Viên cùng Tống Thanh Thư hai mặt nhìn nhau, tuy rằng Ngô Tam Quế muốn tạo phản, mọi người đều biết chuyện này, nhưng dù sao thì bề ngoài vẫn còn duy trì hòa thuận. A Kha ở ngay trước mặt Tống Thanh Thư nói ra câu này, nếu truyền tới trong tai của hoàng đế Khang Hy, chẳng phải càng thêm xác định là Ngô Tam Quế có ý tạo phản?

Tống Thanh Thư suy nghĩ rồi trả lời câu nói của A Kha:

– Quận chúa không phải là Ngô Ứng Hùng…

Ý hắn cũng rất rõ ràng, nếu như Ngô Ứng Hùng đến kinh thành, thì hoàng đế Khang Hi nói không chừng thật sự sẽ giữ lại để làm con tin phòng ngừa. A Kha chỉ là một thân nữ nhi, cho dù xinh đẹp đến đâu nữa, cũng chỉ là một nữ nhân mà thôi nên không có tác dụng gì đến ý chí của Ngô Tam Quế, nếu hoàng đế Khang Hi bắt nàng để uy hiếp Ngô Tam Quế, có thể là không gây được bất kỳ sự hiệu quả nào, mà còn có thể bị người thiên hạ chê cười.

– Tống đại nhân có thể nói rõ ra đến mức này, ta thực sự là vô cùng cảm kích.

Trần Viên Viên giọng nói uyển chuyển nhu mị, một đôi mắt phượng mở to, cảm kích nhìn Tống Thanh Thư.

– Nếu ở ngay trước mặt Bình Tây Vương gia, hạ quan đương nhiên sẽ không nói ra câu này, chỉ là nhìn thấy phu nhân tuyệt đại phong hoa, hạ quan không muốn dùng những lời khách sáo quan trường để nói dối với phu nhân.

Tống Thanh Thư nói.

– Tống đại nhân nói đùa, ta đã tuổi già sắc suy, làm sao xứng với câu tuyệt đạ phong hoa.

Nghe hắn ca ngợi mình, Trần Viên Viên mỉm cười, sóng mắt dịu dàng, thoáng qua nét buồn tan biến, tràn ngập cả phòng kiều mị vô cùng.

Ba người giờ thì nhàn nhã hàn huyên một hồi, A Kha cuối cùng cũng đồng ý đi cùng Tống Thanh Thư đến kinh thành, có điều không nỡ xa rời mẫu thân, nên thời gian còn lại sẽ bồi tiếp ở bên cạnh mẫu thân của mình.

Tống Thanh Thư cùng hai người ước định ngày rời khỏi Sơn Hải quan sẽ quay lại đây đón A Kha, rồi đứng dậy cáo từ.

Trở lại phủ Bình Tây, phái người đem tin tức thông báo cho Ngô Tam Quế xong, Tống Thanh Thư trầm mặc chờ hoàng hôn buông xuống, ngóng nhìn về phương hướng Tam thánh am, trong lòng suy nghĩ: ” Chỉ cần lấy được bản Chính Lam Kỳ (Tứ Thập Nhị Chương Kinh), thì chỉ còn thiếu bản kinh mà Bảo thân vương Hoằng Lịch đang giữ, sáu bản kinh thư kia đã nằm trong cái yếm của thiếu phu nhân Song Nhi, tạm thời xem như là vật trong túi của hắn rồi.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229