Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 101
Phần 101

Xung Hư đạo trưởng thân thể chậm rãi nghiêng qua bên phải, tay trái cầm kiếm nằm ngang ở trước ngực, tay phải đối lập, như ôm viên cầu, đột nhiên mũi kiếm run lên, không nhìn ra công tới như thế nào, chỉ thấy mũi kiếm bao phủ trên bảy đại yếu huyệt của Tống Thanh Thư, Cưu Ma Trí ngay lập tức nhìn ra Xung Hư đạo trưởng lộ ra ba yếu điểm, đang muốn mở miệng nhắc với Tống Thanh Thư, đột nhiên đối phương kiếm chiêu xoay vòng, trong chớp mắt, trước mắt mọi người xuất hiện mấy vòng sáng màu trắngvừa lớn vừa nhỏ, lấp loé không ngớt. Cưu Ma Trí nhìn thấy càng hoa mắt, phát hiện những yếu điểm trước đó đã biến mất không còn tăm hơi.

Thanh kiếm của Xung Hư đạo trưởng những vòng sáng càng lúc càng nhiều, một lúc sau, bên trong toàn thân Xung Hư đạo trưởng đã ẩn hiện vô số vòng sáng, vòng sáng đầu chưa tiêu, thì một vòng sáng khác tái sinh, trường kiếm tuy đánh cực nhanh, nhưng không có nghe được chút nào tiếng xé gió, đủ thấy kiếm kình mềm mại đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, mọi người tại đây cũng không nhìn thấy bên trong kiếm pháp có khe hở, chỉ cảm thấy tựa như có hàng trăm thanh trường kiếm đang bảo vệ toàn thân của ông, ai cũng nghĩ thầm Thái Cực kiếm pháp quả nhiên là danh bất hư truyền.

Tống Thanh Thư khóe miệng nhếch lên, thanh kiếm gỗ cũng đã nắm trên tay, phóng lên cao xuất chiêu Phi Long Tại Thiên của Hàng Long Thập Bát Chưởng, từ trên trời giáng xuống, thanh kiếm gỗ trực kích ngay bên trong vòng sáng nhất của đối phương.

– Không thể nào…

Cưu Ma Trí cho rằng Tống Thanh Thư điên rồi, chiêu kiếm này đâm xuống, làm sao tránh được trường kiếm của đối phương xoắn đứt một cánh tay?

Các cao thủ cũng cảm thấy Tống Thanh Thư quá mức bất cẩn, vọng tưởng một chiêu kiếm thắng trong chớp nhoáng, nên cứ liều mạng phóng kiếm vào kiếm quang chói mắt mạnh nhất của đối phương…

Vậy mà một tiếng “ keng “ chạm nhau vang rền, Xung Hư đạo trưởng lùi về sau năm bước, trong tay chỉ còn có nửa đoạn trường kiếm, mặt xạm như màu đất, không thể tin được khi nghe Xung Hư đạo trưởng nói:

– Bần đạo đã thất bại…

Giữa trường mọi người đều kinh ngạc, tình thế đột nhiên nghịch chuyển, những người võ công hơi thấp thì nhìn qua không hiểu đã phát sinh ra chuyện gì?

Cưu Ma Trí, Phương Chính, Tả Lãnh Thiền còn có thể nhìn ra một điều kỳ lạ, xem ra Thái Cực kiếm yếu điểm duy nhất là ở ngay chính giữa trung tâm, kẽ hở này phỏng chừng ngoại trừ Trương Tam Phong, có thể ngay cả Xung Hư đạo trưởng chính mình cũng không nhận biết rõ ràng, trong khi Tống Thanh Thư lại có thể liếc mắt là đã nhận ra, bắt đầu một lần nữa phải nhìn lại thực lực thật sự củaTống Thanh Thư.

Còn Tống Thanh Thư thì thầm hô may mắn, vừa rồi hắn nói khoác một chiêu là sẽ thủ thắng, chỉ với mục đích là khiêu khích chọc giận đối phương mà thôi.

Vì nghe hắn nói chỉ dùng một chiêu sẽ định thắng bại, nên Xung Hư không nắm chắc được hư thực, nhất định sẽ vì cầu ổn mà sử dụng công phu kiếm pháp mạnh nhất của mình để phòng thủ…

Trong khi Tống Thanh Thư thì là quen thuộc với nội dung nguyên tác, đương nhiên hắn biết rõ ràng Thái Cực kiếm pháp nhược điểm chính là ở ngay vòng sáng chói mắt nhất của chiêu kiếm, nếu như Xung Hư đạo trưởng lấy kiếm pháp bình thường cùng Tống Thanh Thư công thủ, dựa vào trình độ kiếm pháp của cả hai hiện nay, phỏng chừng cả trăm chiêu hai người cũng chưa phân ra thắng bại, nhưng Xung Hư đạo trưởng cuối cùng lại lựa chọn Thái Cực kiếm pháp, công phu mà Tống Thanh Thư lại biết rõ nhược điểm…

Bị hậu bối dùng một chiêu đánh bại, dù cho Xung Hư đạo trưởng là người hào sảng rộng rãi không cô chấp, cũng không tránh khỏi xấu hổ không đất dung thân.

– Bần đạo đã không còn mặt mũi lại lưu lại tại chỗ này nữa, sẽ quay về bế quan để ngộ kiếm.

Nói xong cũng không màng tới mọi người giữ lại, tịch mịch đi xuống núi.

“ Mối thù giữa mình mình cùng phái Võ Đương sợ rằng càng không giải được. ” Tống Thanh Thư thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn Tả Lãnh Thiền nói:

– Tả minh chủ, hãy xuất chiêu đi.

Tả Lãnh Thiền sắc mặt lúc trắng lúc xanh, nghĩ thầm chính mình võ công cùng Xung Hư chỉ là tương đương với nhau, Xung Hư bị hắn dùng một chiêu kiếm đánh bại, có điều lão chung quy là nhân vật kiêu hung có nhiều dã tâm:

– Được, nhưng ngay cả Xung Hư đạo trưởng chuyên sử dụng kiếm mà còn thua kiếm pháp của các hạ, Tả mỗ tự biết kiếm pháp của mình đã không sánh bằng Xung Hư đạo trường, vì lẽ đó Tả mỗ sẽ không cùng các hạ so kiếm, mà dùng cách khác.

Tả Lãnh Thiền thừa nhận kiếm pháp không bằng Xung Hư, lại làm cho tất cả mọi người cảm thấy lão quang minh chính đại, trái lại không nghĩ đến việc thân phận của lão là võ lâm tiền bối cùng hậu bối luận võ, lại muốn đối phương bỏ qua võ công kiếm pháp am hiểu nhất của hắn, là cỡ nào vô liêm sỉ.

– Vậy Tả minh chủ muốn so võ công bằng cách nào?

Tống Thanh Thư lại có hứng thú.

– So nội lực…

Tả Lãnh Thiền nhìn Tống Thanh Thư, vì lão thấy hắn còn trẻ tuổi, cứ coi như hắn bắt đầu luyện võ công lúc mới vừa sinh ra, bây giờ với số tuổi này, nội lực có thể cao được bao nhiêu.

Cưu Ma Trí cũng thấy mình có lúc không chừa bất cứ thủ đoạn nào, nhưng lần này đụng tới một đại cao thủ da mặt còn dày hơn, liền châm chọc nói:

– Các hạ đường đường là minh chủ Ngũ Nhạc, câu nói như thế này mà cũng nói ra được.

– Hừ!

Tả Lãnh Thiền không quan tâm tới nói.

– Chúng ta luận võ, lại không có quy định nhất định là phải so kiếm.

Tống Thanh Thư biết đối phương muốn dùng Hàn Băng chân khí để đối phó với mình, cười nói:

– Nói không sai, Tả minh chủ phong cách hành sự tại hạ cực kỳ khâm phục, xin lĩnh giáo cao chiêu.

– Tống công tử xin mời!

Tả Lãnh Thiền thân là nhân vật thành danh trong chốn võ lâm, đã tìm cách làm cho đối phương cất kiếm dụng chưởng đã là quá đáng, cho nên dù thâm hiểm đến thế nào, cũng không thể nào trơ tráo tấn công trước được.

– Được…

Tống Thanh Thư cũng không khách sáo, một tay sử dụng Đại Phục Ma Quyền công tới.

Cách xa nhau mấy trượng, Tả Lãnh Thiền cũng cảm giác được một luồng dương cương chi khí đánh thẳng tới mặt, vội vã sử dụng tuyệt kỹ của phái Tung Sơn là Đại Tung Dương Chưởng nghênh đón.

Tả Lãnh Thiền biến hóa lúc dùng quyền, lúc chưởng, lúc trảo, lúc cầm nã, còn Tống Thanh Thư sử dụng quyền pháp đơn giản ít thay đổi tùy biến, nhưng uy lực rất mạnh mẽ, mỗi thế công đều rất nguy hiểm trầm trọng, cả hai đối lập với nhau, Tả Lãnh Thiền dùng Đại Tung Dương Chưởng chiêu số phức tạp, biến hóa quá nhiều, hai người càng đấu càng nhanh, giữa trường đầu đã có một số cao thủ không nhìn thấy rõ động tác của bọn họ.

– Quốc sư, Tống công tử cùng với Ngũ Nhạc minh chủ, ai chiếm thượng phong vậy?

Đa Long chỉ cảm thấy hai người đánh nhau tình thế hung hiểm, nhưng cũng nhìn không ra ai đang chiếm ưu thế, liền hỏi.

– Tả minh chủ tuy rằng chưởng pháp dần dần đang bị động, có điều là mấy chục năm tu vi võ học cũng không phải là hư danh, Tống công tử muốn thắng lão ta e rằng cũng không phải là dễ dàng.

Tả Lãnh Thiền lúc này càng đánh càng có lòng tin, đối phương chưởng pháp mỗi lúc thêm trôi chảy mạnh mẽ trầm trọng, nhưng có điều cũng không làm sao sánh bằng chiêu kiếm kinh thế hãi tục như vừa rồi hắn giao đấu với Xung Hư, không muốn giằng co thêm nữa Tả Lãnh Thiền tăng thêm kình lực.

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229