Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 138
Phần 138

Tống Thanh Thư thân hình lóe lên, lập tức ngăn ở phía trước mặt Đông Phương Bất Bại, cười hì hì nói:

– Đông Phương cô nương, cô nương vẫn dùng cái giọng nói của nam nhân, tại hạ nghe qua sẽ gặp ác mộng đấy, hãy nói cho tại hạ nghe qua một chút giọng nói thật của cô nương đi, nếu không thì tại hạ sẽ chẳng để cô nương bình an rời đi…

Đông Phương Bất Bại nhìn trừng trừng hắn:

– Sự nhẫn nại của ta là có hạn…

– Vậy cũng không cần nhẫn nhịn!

Tống Thanh Thư mỉm cười, kiếm gỗ rút ra khỏi vỏ, liền ngay lập tức đánh tới:

– Lúc nào cô nương dùng giọng nói thật của mình, tại hạ liền dừng tay.

Đông Phương Bất Bại kinh hãi biến sắc, vội vã chống đỡ, võ công Tống Thanh Thư so với Phong Thanh Dương cũng chỉ là hơi yếu hơn một hai phần mà thôi, lúc này Đông Phương Bất Bại đang bị trọng thương, nên xuất thủ vô cùng chật vật.

Trong lòng tràn ngập uất ức, Đông Phương Bất Bại cho dù là có bị nội thương, muốn giết Tống Thanh Thư cũng không phải không thể được, chỉ cần nàng vận dụng áp chế chân khí trong cơ thể ra tay toàn lực, như cho dù là có thắng, cũng phải trả giá đánh đổi đời này cũng không còn có hy vọng nội lực trở về được lại như đỉnh cao.

Biết đối phương đã tính chính xác về điều này, trong nháy mắt, hai người đã giao thủ hơn mười chiêu, thấy vẫn cứ không thể thoát khỏi kiếm khí của hắn, Đông Phương Bất Bại cũng không nhịn được nữa, nhẹ nhàng nói:

– Tống Thanh Thư, ngươi điên rồi…

Tống Thanh Thư liền thu kiếm nhảy về sau mấy trượng, mỉm cười nói:

– Giọng nói ngọt ngào như vậy, mà cứ cất giấu thật sự là quá đáng tiếc.

Thì ra vừa rồi Đông Phương Bất Bại bị Tống Thanh Thư làm cho tức giận công tâm, với lại Tống Thanh Thư xuất một chiêu liền tiếp theo một chiêu, thế đánh ác liệt cực kỳ, Đông Phương Bất Bại lại phải dùng tàn dư chân khí để ứng phó với hắn, kết quả là đã quên dùng chân khí đè nén giọng nói, lộ ra tiếng nói trong trẻo rất dễ nghe.

Trước khi Đông Phương Bất Bại mất dạng trong bầu trời đêm, nàng quay đầu lại nhìn hắn thật lâu:

– Tống Thanh Thư, ngươi sẽ hối hận vì chuyện đã làm trong ngày hôm nay.

Tống Thanh Thư cũng không ngăn cản, nhìn nàng từ từ biến mất, tự mình nói: “Đối phó với loại nữ nhân này, thì không thể dùng thủ đoạn bình thường được… chi bằng trước hết cứ để cho nàng hận ngươi… hy vọng sau này có thể chứng minh, mình đêm nay không phải là tự đi tìm con đường đường chết.”

Trở lại hoàng cung, Tống Thanh Thư phiền muộn: “Phong Thanh Dương bị thất bại, Hạ Thanh Thanh bây giờ không biết hiện tại như thế nào rồi.”

Lúc này Hạ Thanh Thanh một đường hồn vía lên mây quay trở lại trong sân nơi ở của Tống Thanh Thư, vừa đẩy cửa phòng ra, thì thấy trên giường nằm một nữ nhân xa lạ thân thể lõa lồ, nàng lo lắng bị tung tích của mình bại lộ không khỏi kinh hãi, liền rút ra Kim Xà kiếm hỏi Lý Nguyên Chỉ:

– Nàng là ai?

Lý Nguyên Chỉ hoảng sợ hết hồn, nàng vừa cỡi y phục của Lạc Băng ra định xem qua các vết thường, nên tưởng rằng là Tống Thanh Thư quay trở về, vội vàng dùng tay kéo chăn qua che đậy thân thể trần truồng của Lạc Băng che khuất cảnh xuân đang lộ toàn bộ ra ngoài.

– Thanh tỷ, hóa ra là tỷ a…

Lý Nguyên Chỉ vỗ vỗ trước ngực của mình nói tiếp:

– Đây là thập nhất Hồng Hoa hội, Uyên Ương đao Lạc Băng cũng là Văn thái phu nhân của tứ đương gia Văn Thái Lai.

Thu lại Kim Xà kiếm, Hạ Thanh Thanh đi tới bên cạnh giường, thấy dưới chăn là một nữ nhân với khuôn mặt vô cùng quyến rũ, đang nằm hôn mê nghi ngờ hỏi lại:

– Hồng Hoa hội còn gọi là Thiên Địa hội phải không? Nàng làm sao lại ở trong hoàng cung, đã vậy còn bị thương.

Lý Nguyên Chỉ đem chuyện Hồng Hoa hội vào cung ám sát Khang Hy, Tống Thanh Thư đúng lúc cứu giá, hại cho bọn họ gần như toàn bộ bị diệt kể lại cho Hạ Thanh Thanh nghe.

Lý Nguyên Chỉ dù sao cũng là tiểu thư quan gia, trong lòng nàng cảm thấy Tống Thanh Thư hành động cũng không có gì sai, nàng chỉ là đang lo lắng cho sự an nguy của Dư Ngư Đồng mà thôi.

Hạ Thanh Thanh thì lại khác, ngày hôm nay ngay cả kiếm pháp thông thần Phong Thanh Dương cũng thất bại, nàng biết đời này nếu tìm đến Đông Phương Bất Bại để báo thù thì đã không thể, hiện giờ tất cả sự chú ý trả thù đều chuyển đến trên người của Khang Hi, lần trước Tống Thanh Thư không giúp nàng ám sát Khang Hi thì là còn thôi không tính, ngày hôm nay hắn lại vẫn ra tay ngăn cản hành động của Hồng Hoa hội, theo lời Lý Nguyên Chỉ miêu tả tình huống, nếu Tống Thanh Thư không ra tay, mọi người trong Hồng Hoa hội đã thành công trong việc thích khách Khang Hy…

Hạ Thanh Thanh sắc mặt càng ngày càng khó coi…

– Thanh tỷ, lát nữa giúp muội đem Văn Thái phu nhân đem ẩn giấu đi có được hay không?

Lý Nguyên Chỉ chỉ vào Lạc Băng nằm trên giường nói tiếp:

– Muội lo là Tống đại ca nhìn thấy Văn Thái phu nhân thì sẽ biết người của Hồng Hoa hội.

– Sợ cái gì chứ?

Hạ Thanh Thanh cười lạnh nói:

– Hắn sẽ mang nàng đến gặp Khang Hi để lĩnh thưởng sao?

– Tham kiến Tống đại nhân!

Nghe được cách đó không xa đám thị vệ thi lễ truyền tới, Lý Nguyên Chỉ lo sợ, vội vã nhảy lên trên giường, lấy tấm chăn đắp kín thân hình của mình và Lạc Băng.

Rất nhanh Tống Thanh Thư đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Hạ Thanh Thanh sắc mặt có vẻ như là tuyệt vọng, liền mở miệng khuyên lơn:

– Hôm nay trận quyết đấu kết quả tại hạ cũng nghe nói, Viên phu nhân…

Hạ Thanh Thanh cười nhạt, mặt không hề cảm xúc xoay qua, đến ngồi bên cửa sổ, nhìn bầu trời đêm ngơ ngác ngẩn người ra.

Tống Thanh Thư sững sờ, trong lúc này cũng không biết làm sao an ủi nàng, hắn xoay đầu lại, thì thấy Lý Nguyên Chỉ nằm ở trên giường, cái chăn trùm kín chỉ lộ ra một đôi mắt nhìn quanh.

Thấy tình cảnh này, Tống Thanh Thư không khỏi mỉm cười:

– Lý tiểu thư, còn sớm mà ngươi đã lên giường muốn ngủ rồi sao?

Lý Nguyên Chỉ ậm ừ nói:

– Tống đại ca, muội… đã cởi y phục lên giường… đại ca… có thể đi ra ngoài được không?

Vừa nói trên mặt hiện ra sự e thẹn đỏ ửng.

Thấy nàng vẻ mặt diễn giống y như là thật, Tống Thanh Thư cổ quái nói:

– Văn Thái phu nhân mất máu hơi nhiều, khí tức đang là yếu ớt, ngươi đem chăn đắp kín như vậy không sợ làm cho phun nhân ngộp chết sao?

– Ai nha!

Lý Nguyên Chỉ giật mình, vội vã kéo cái chăn thấp xuống, thấy Lạc Băng hơi thở bình thường, lúc này mới mới yên lòng nhưng không ngờ là nữa thân trên của Lạc Băng lại lộ ra dưới tầm nhìn của Tống Thanh Thư.

– Lý tiểu thư, ngươi bày ra như thế ở trước mặt ta, không sợ cảnh xuân của Văn Thái phu nhân lộ ra ngoài sao?

Tống Thanh Thư nói xong khoanh tay, nghiêng người dựa vào ở cửa, dù không nhìn vào trên giường nữa, nhưng hình ảnh Văn Thái phu nhân tự nhiên toả sáng ra một loại thành thục mê người, ánh mắt hắn dần dần mơ hồ, lại đem Văn Thái phu nhân trước mắt ảo giác toàn bộ thân thể kiều diễm không mảnh vải che thân, hắn ngấm ngầm nuốt xuống nước miếng, vừa rồi nhìn thấy trước ngực Văn Thái phu nhân đôi bầu vú sữa rất tròn còn cao ngất trắng nõn, bình thường bầu vú của nàng đã là to thẳng, lúc này chỉ còn cái yếm nên lộ ra càng thêm no đủ, từ đôi nhũ phong phát ra cái hương vị thiếu phụ thành thục đầy hàm súc thú vị, nếu như đơn giản chỉ cần muốn tìm một câu để hình dung mà nói, thì chỉ có thể là ngắn gọn ba chữ “Hồ Ly tinh”

Trên mặt của nàng tuy cũng không phải là xinh đẹp tuyệt trần, nhưng cái loại mị cốt trời sinh này, xuân tình nhộn nhạo lại biểu lộ tự nhiên trên khuôn mặt dù đang mơ hồ hôn mê vì bị thương, thật sự là vưu vật của nam nhân!

Tống Thanh Thư khẽ mỉm cười, cầm trong tay gói thuốc ném tới, nói:

– Đây là dược Kim Sang trị vết thương đao kiếm loại tốt nhất từ Tây Vực ta lấy từ nơi của ngự y, rất mau nhanh liền da, hãy băng bó cho Văn Thái phu nhân đi.

– Thanh tỷ, có thể lại đây giúp muội một tay?

Lý Nguyên Chỉ nhảy xuống giường đến cầm lấy dược Kim Sang dáng vẻ điềm đạm đáng yêu nhìn Hạ Thanh Thanh.

Hạ Thanh Thanh đi tới bên người Lạc Băng, đang muốn kéo tấm chăn xuống rịt thuốc, đột nhiên nhớ ra nói:

– Đem hắn đuổi ra ngoài, không cho phép nhìn lén…

Lý Nguyên Chỉ vốn đang định hỏi Tống Thanh Thư chuyện liên quan đến sự sống chết của tình lang Dư Ngư Đồng, vừa nghe Hạ Thanh Thanh nói xong, cầu cũng không được liền kéo cánh tay Tống Thanh Thư ra ngoài phòng, trong miệng kêu lên:

– Thanh tỷ, muội sẽ xem chừng Tống đại ca.

Tống Thanh Thư tùy cho Lý Nguyên Chỉ kéo mình, đi tới giữa sân, không nói câu nào nhìn chằm chằm Lý Nguyên Chỉ.

Lý Nguyên Chỉ đỏ mặt, mở miệng hỏi:

– Tống đại ca, Dư Ngư Đồng của Hồng Hoa hội, hiện giờ ra sao rồi?

Hỏi xong Lý Nguyên Chỉ thấp thỏm nhìn hắn.

– Chết rồi.

Tống Thanh Thư thuận miệng đáp.

– Cái gì?

Lý Nguyên Chỉ khuôn mặt liền tái xanh, cả người mềm nhũn, liền té ngã xuống đất.

Tống Thanh Thư vội vàng đem nàng đỡ lấy, cảm thấy tấm lưng ong của nàng mềm mại, cũng thấy mình đùa có chút quá đáng rồi, liền vội vàng nói tiếp:

– Lừa ngươi rồi, hắn bị bọn thị vệ bắt, hiện tại bị nhốt vào Thiên Lao, tuy rằng tạm thời sống sót, có điều e rằng cũng khó thoát khỏi cái chết.

Lý Nguyên Chỉ bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, đứng ở trước mặt Tống Thanh Thư, oán trách:

– Tống đại ca, sao đại ca hay thích lừa người như vậy?

– Ngươi vừa rồi cũng không phải là cũng muốn gạt ta sao…

Tống Thanh Thư bất đắc dĩ nói:

– Ta đây chỉ là bắc chước vương đạo của nhà Cô Tô Mộ Dung, lấy của người trả lại cho người.

Lý Nguyên Chỉ mở to đôi mắt óng ánh long lanh, nghi hoặc hắn:

– Vừa rồi ở trong Càn thanh cung, Tống đại ca có phải là đã sớm biết muội đang ở phía sau hòn giả sơn?

– Hừ… nếu không phải vậy thì ngươi làm mà cứu được Văn Thái phu nhân chạy đến đây?

Tống Thanh Thư cười nói.

Lý Nguyên Chỉ trở nên trầm mặc, cúi đầu, mũi chân vẽ vòng tròn, ấp úng nói:

– Tống đại ca có bản lĩnh như vậy, có thể cứu Dư Ngư Đồng giùm muội được không?

Tống Thanh Thư nhướng mày, nói:

– Lúc đó ta đã thả hắn một con đường sống, hắn rõ ràng có thể cùng ngươi đồng thời đào tẩu. Ai ngờ hắn sắc mê tâm khiếu vì Văn Thái phu nhân, lại chạy về đi cứu một nữ nhân khác, một người nam nhân như vậy, đáng giá để ngươi đối với hắn chân thành như vậy sao?

– Tâm tư của Dư sư ca thì muội cũng có thể đoán được vài phần, Lạc tỷ tỷ dung mạo xinh đẹp, đối với hắn lại ôn nhu nhiệt tình, mấy năm qua cũng thường xuyên chăm sóc cho Dư sư ca, cho nên hắn đối với Lạc tỷ tỷ có tình cảm quý mến tình cũng không ngoài ý muốn.

Lý Nguyên Chỉ tuy nói rằng có thể hiểu được, nhưng trong lòng nàng đang đau xót cho mình.

– Tứ ca Văn Thái Lai của hắn mấy nắm gần đây bế quan tu luyện võ công để chờ thời cơ thích hợp ám sát Khang Hy, cho nên không có thời gian gần gũi với phu nhân của mình, thì chuyện gì xảy ra giữa bọn họ chắc ngươi cũng có thể hiểu được?

Lý Nguyên Chỉ đột nhiên ngẩng đầu nghi ngờ nhìn Tống Thanh Thư:

– Tống đại ca, làm sao đối với những chuyện như thế này thì lại rõ ràng như thế?

– Bởi vì Tống đại ca là giang hồ Bách Hiểu Sanh mà… haha…

Tống Thanh Thư cười nói tiếp:

– Thôi… trước tiên chúng ta vào xem vị phu nhân xinh đẹp kia khiến cho tình lang của ngươi nhớ thương ngày đêm như thế nào rồi, sẵn suy nghĩ thêm xem có cơ hội gì để cứu Dư Ngư Đồng ra không?

Lý Nguyên Chỉ chận lại nói:

– Vạn nhất Thanh tỷ còn chưa có rịt thuốc xong, Tống đai ca lại đi vào, chẳng phải là… chẳng phải là…

Nàng dù sao cũng còn là một cô nương còn trong sáng, nên không thể nào tiện lời nói ra.

– Lý tiểu thư à… dù sao thì Văn Thái phu nhân cũng là tình địch của ngươi, nếu như thật sự bị ta nhìn thấy cái gì đó, thì ngươi nên cao hứng mới phải chứ?

Lý Nguyên Chỉ còn chưa biết nói sao, thì Tống Thanh Thư đã đẩy cửa vào trong, lúc này Lạc Băng đã tỉnh lại sau khi được Hạ Thanh Thanh lấy bộ y phục của mình mặc vào cho nàng, đang cảm tạ ân cứu mạng của Hạ Thanh Thanh.

Tống Thanh Thư nhìn thấy Lạc Băng tuy rằng mất máu làm khuôn mặt xanh xao, có chút tiều tụy, nhưng cũng không giấu được sức quyến rũ phong lưu thiếu phụ từ trong xương hiện thị lộ ra, trong lòng cảm thán: “ Có loại nữ nhân, dung mạo tuy rằng không tính là nghiêng nước đổ thành, nhưng dễ dàng làm cho nam nhân phải thay lòng đổi dạ si tình… ”

Danh sách chương (229 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229